Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 76: THÁP CỔ VÔ DANH
“Ngươi là ngươi?”
Trước mặt hắn, trên dòng sông đen kịt, có một bóng người đứng sừng sững.
Bóng người rách nát kia bước đến gần.
Mỗi một kẻ nghe thấy… đều đổi sắc.
Hàng trăm… hàng ngàn bóng hình giống hệt hắn đang xuất hiện!
“Ngươi nghĩ rằng mình đang sống thực sao?”
Tất cả đều mỉm cười.
"Đạo của ta... chẳng cần danh xưng."
Bên kia bờ sông, một đạo quang kiếm lóe lên.
Một luồng ma lực cuộn lên, tràn qua những kẻ đang quỳ dưới đất. Nhưng ngay khi chạm vào, chúng không những không tỉnh, mà còn quỳ rạp xuống sâu hơn, miệng lẩm bẩm điều gì đó không rõ nghĩa.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, hàng chục ánh mắt trên chiến hạm đều đờ đẫn.
Tất cả bọn họ biến mất ngay trước mắt hắn!
Trước mặt, một kẻ giống hệt hắn đang đứng đó, mỉm cười.
Thủy hạm… không còn.
Chỉ đưa tay chạm vào một bàn tay trong số đó.
Thế giới vỡ tan.
Ánh mắt hoàn chỉnh. (đọc tại Qidian-VP.com)
Không biết đàn ông hay đàn bà.
Là chính bản thân mình, đang quỳ xuống.
Hắn cũng đã quỳ xuống từ bao giờ?
"Giả Đạo..."
Họ đã bị biến đổi.
Không phải bất kỳ ai trong đám đông.
"Tỉnh lại!"
Vươn về phía người áo trắng.
Lão giả áo đỏ vẫn đứng chắp tay, ánh mắt chăm chú quan sát Lưu Vân Kiếm bên kia bờ sông. Nhưng ngay lúc này
Người áo trắng bước vào.
Trên con thuyền tiên phong của đội chiến hạm Bách Quỷ Tông, không khí căng thẳng như lưỡi đao kề cổ.
Lão giả rùng mình.
Từng chữ chồng lên nhau, vang vọng như một điệp khúc quỷ dị.
Trên chiến hạm, tất cả đệ tử Bách Quỷ Tông... đã biến mất.
Ma đạo? Kiếm đạo? Nhẫn đạo?
Trong khoảnh khắc cuối cùng, quân cờ rơi xuống nền đá.
Cũng thốt ra chính câu nói đó.
Đây không phải những con thuyền bình thường.
Nhưng giây tiếp theo… hắn không chắc nữa.
Những đệ tử của hắn đâu rồi?
HẮC THỦY CHIẾN HẠM
"Không có đường lùi đâu." (đọc tại Qidian-VP.com)
Một tay giơ lên.
"Đạo khả đạo, phi thường đạo."
Lão giả bật lùi, kinh hoàng.
Không cả thời gian.
Có kẻ ngã quỵ, ôm đầu thì thào những lời vô nghĩa.
Đây là một thứ gì đó hoàn toàn khác.
Hắn búng nhẹ tay áo.
Chúng đang chờ một tín hiệu.
Người áo xám lững lờ tiến đến, mái tóc dài trôi tựa rong rêu.
Không…
Tiếng nổ long trời vang lên, cả thủy hạm Bách Quỷ Tông chao đảo kịch liệt. Mặt nước xung quanh bỗng chốc dâng cao thành cột sóng, cuốn lấy những kẻ chưa kịp quỳ phục.
Những cột buồm khổng lồ căng đầy linh phù trận văn, hấp thu linh khí từ dòng sông để vận hành. Mặt nước tối đen phản chiếu ánh sáng lập lòe từ hàng trăm trận pháp hộ thân.
Trước mắt hắn…
Chúng đột nhiên quỳ xuống.
Chỉ còn một ngọn tháp cổ trồi lên giữa sóng nước.
Nhưng rồi…
Lão giả áo đỏ siết chặt tay, quát lớn.
Chương 76: THÁP CỔ VÔ DANH
Một kẻ ban phước.
Có kẻ ôm đầu gào thét, có kẻ bất giác bật cười, có kẻ lại nước mắt tuôn rơi như vừa giác ngộ điều gì đó.
Bóng tối nuốt chửng hắn.
Vẫn là tay hắn.
Lưu Vân Kiếm. (đọc tại Qidian-VP.com)
Một t·iếng n·ổ trầm đục vang lên từ khoang giữa con thuyền. Sương đen cuộn lên, những tiếng hét thảm thiết vang vọng.
Người áo trắng mở mắt.
Áo trắng tung bay.
Quân cờ rơi xuống lòng sông vô tận.
"Ngươi đã bước vào rồi."
Không chồng lên hắn.
“Kẻ nào là chủ? Kẻ nào là tớ?”
Nó lơ lửng giữa không trung, xoay tròn một cách kỳ dị.
Mặt hắn vẫn trống rỗng.
Bọn họ vẫn ở đó.
“Ngươi vẫn chưa hiểu sao?”
Một giọng nói vang lên.
Không biết già hay trẻ.
Chỉ là… hắn không còn nhận ra họ nữa.
THỦY HẠM VỠ NÁT GIẢ ĐẠO LAN TRÀN
"...thì để ta thay ngươi viết lại số phận."
Giống như…
Lão giả lạnh toát sống lưng.
Lão giả há miệng muốn nói, nhưng rồi cứng người.
Bên tai, tiếng sóng nước thì thào.
Dưới màn sương xám xịt của dòng Hắc Thủy Hà, một đội chiến hạm lặng lẽ trôi xuôi.
Lão giả há miệng, nhưng không thốt nổi một lời.
Bên trong, tăm tối vô cùng.
Đây là chiến hạm của Bách Quỷ Tông.
“Ngươi vẫn chưa hiểu sao?”
Hắn đột ngột ngẩng phắt.
Hắn không lùi lại.
Giữa bọn họ, bóng người rách nát kia vẫn điềm nhiên bước đi.
Chỉ có một cảm giác lạnh lẽo.
"Ngươi đã quên mình là ai..."
Kẻ kia không đáp, chỉ chắp tay hòa nhã.
"Kẻ điên này... quả nhiên đến."
Nhưng cảm giác… không còn là của hắn nữa.
Chỉ còn những con rối mang nụ cười vô hồn.
Không giống hắn.
Lão giả áo đỏ cắn chặt răng.
Lão giả áo đỏ cắn răng, nhưng tâm thần hắn hoàn toàn r·ối l·oạn.
Giọng nói đó vang lên từ chính đầu hắn.
Trên boong tàu, những kẻ còn sót lại đều trở nên méo mó.
"Tại hạ, vô danh."
Hay một kẻ đang quyết định ai là thực, ai là giả.
Giả Đạo đã xâm nhập.
"Ngươi là ai?!"
Kẻ đó mặc áo bào xám, tóc dài phủ mặt, thân hình mảnh khảnh.
Kẻ đó đang nhìn xuống hắn.
Dòng nước trước mặt đen kịt, không phản chiếu bóng hắn.
Hắn chưa từng sợ hãi đến vậy.
Phía sau lão, hàng trăm đệ tử ma tu đứng nghiêm chỉnh, tay cầm huyết lệnh phù.
Hắn run rẩy ngẩng đầu.
"Ngươi rốt cuộc là ai?!" (đọc tại Qidian-VP.com)
Trên boong tàu, một lão giả khoác áo choàng đỏ đứng chắp tay. Đôi mắt lạnh lẽo như vực sâu, nhìn về phương xa.
Có kẻ đưa tay b·óp c·ổ chính mình.
Lão giả lùi về sau, mồ hôi lạnh tứa ra.
Hắn cúi đầu, nhìn đôi tay mình.
Từ trên bờ, dưới sông, trong bóng tối…
Không còn là một kẻ.
Tất cả đều nhìn hắn.
Không đúng!
Kẻ đó cao cao tại thượng.
Người áo xám biến mất.
Mà vượt lên trên hắn.
Từ giữa làn khói, một bóng người chậm rãi bước ra.
“Sự thật? Giả dối?” (đọc tại Qidian-VP.com)
Một giọng nói vang vọng từ đáy tháp.
THÁP CỔ VÔ DANH
Hắn không phải chúng nó!
Từng bàn tay trắng bệch trồi lên từ bóng tối.
ẦM!
Giữa hàng trăm kẻ đang quỳ phục, bóng người rách nát kia vẫn bình thản bước đi.
Bóng người dừng bước, khẽ nghiêng đầu, cười nhạt.
Những đệ tử của hắn… cũng không còn.
Kẻ đối diện… cũng mở miệng.
Mà là vô số kẻ.
Hắc Lưu không còn là Hắc Lưu.
Người áo trắng đứng lặng giữa sóng nước.
Nhưng trên làn da tái nhợt, từng nét ngũ quan mơ hồ bắt đầu xuất hiện.
Mặt nước đột nhiên gợn sóng.
Một vết nứt nhỏ xuất hiện.
Trong khoảnh khắc đó, lão giả bỗng thấy cả thế giới trước mặt méo mó.
Lão giả áo đỏ siết chặt bàn tay. Một cảm giác cực kỳ quái dị lan tràn khắp toàn bộ chiến hạm.
Lão giả chấn động.
Trên tay hắn là một quân cờ đen, sắc khí lạnh lùng tỏa ra từng tia ma mị.
"Ngươi... đang vẽ lại gương mặt sao?"
Nhưng quân cờ đen vẫn còn.
Hắn là hắn!
Vì hắn vừa thấy một chuyện không thể nào có.
Có kẻ cười phá lên như kẻ điên.
“Ngươi đã hiểu chưa?”
Một bóng người đứng lặng trên tảng đá ven bờ.
Và quen thuộc.
Hắn là hắn!
Ngọn tháp chỉ có một cửa vào, một khung cửa không có cánh.
Bởi vì kẻ đối diện hắn…
Người áo trắng đứng giữa khoảng không hư vô, chiếc khăn đen đã không còn.
ẦM!
Không ai nhận ra từ khi nào hắn đã ở đây.
“Hay ngươi chỉ là… kẻ đang tin mình là ngươi?”
"Danh khả danh, phi thường danh."
Lão giả áo đỏ mở to mắt, nhưng hình ảnh trước mặt đã hoàn toàn khác.
Một tay hạ xuống.
Lão giả bỗng thấy trời đất xoay chuyển.
Tất cả đều đồng thanh:
Mỗi bước đi của hắn, không gian lại vặn vẹo, như thể thế giới đang tự định nghĩa lại bản chất của nó.
Bốn phía…
Lão giả áo đỏ rùng mình. Hắn muốn lùi lại, nhưng cơ thể không nhúc nhích được.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải y xuất hiện, mà là...
Kẻ đối diện, giống hệt hắn, chậm rãi mỉm cười.
Không phải hắn.
“Ngươi vẫn chưa hiểu sao?”
Hắn vẫn quỳ, nhưng không phải trên boong tàu, mà là trên một bờ sông xa lạ.
Nhưng khác với hắn, kẻ đó không quỳ.
Bọn họ không bị mê hoặc đơn thuần.
Không đúng.
Hắn là…
“Ngươi vẫn chưa hiểu sao?”
NGƯƠI LÀ AI? TA LÀ AI?
Lão giả cười nhạt.
Một tên đệ tử ma tu run rẩy:
“Ai nói ngươi là ngươi?”
Nhưng càng nhìn, hắn càng cảm thấy kinh hãi.
Nhưng tất cả đều quỳ rạp, không ai có thể kháng cự.
ẦM!!!
Không, không phải biến mất.
Y phục rách nát, nhưng trên mặt lại mang nụ cười nhạt.
Giọng nói vọng lên từ chính đầu hắn.
Từ khi nào… từ khi nào mà cả một chiến hạm của Bách Quỷ Tông đã trở thành sân khấu cho Giả Đạo?!
Không còn trống rỗng.
Lão giả hít sâu, cố gắng định thần.
Lời thì thầm vang vọng như ma chú, lan dần ra khắp chiến hạm.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.