Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 88: Phạm sai lầm
Nhưng ngay khi bọn họ nghĩ rằng mình có thể thoát
"Linh hải bị hủy? Đó chỉ là tu vi thông thường."
Bọn đệ tử ngoại môn cười lớn, chế giễu không chút kiêng dè.
Đạo tâm kiên cố, chưa từng xuất hiện sơ hở.
Hắn thật sự từ bỏ con đường tu hành, chỉ để chứng minh mình không hoàn mỹ sao?!
"Chỉ có những kẻ từng tu luyện Hoàn Mỹ Chi Đạo mới có thể đạt đến trạng thái vô khuyết!"
"Bất kỳ ai có biểu hiện hoàn mỹđều phải c·hết!"
Một bí mật, mà không ai nhận ra.
"Bây giờ thì sao? Các ngươi đã tin chưa?"
"Vậy… các ngươi muốn gì?"
Biểu hiện của sự hoàn mỹ đều phải c·hết
Hắn tự vả vào mặt mình!
Tu luyện tốc độ nhanh gấp mười lần người khác.
Tô Dịch ngơ ngác:
Và đó chính là vấn đề!
Nhưng không ai tin.
Nhưng nụ cười của hắn vẫn còn đó.
"Không có ai là không có khuyết điểm!"
Tô Dịch hít sâu một hơi.
Ở một ngọn núi hoang.
Tô Dịch từ khi nhập môn đã luôn là thiên tài.
Hắn không có nhược điểm.
Sát khí tràn ngập.
Cách chứng minh?
Hắn sẽ làm gì?
Ngoại hình không một tì vết, dung mạo như tiên nhân.
Một đệ tử nội môn tên Tô Dịch đột nhiên bị chính các trưởng lão của tông môn triệu tập, nghiêm khắc thẩm vấn.
Không ai biết, trong đôi mắt Tô Dịch, vẫn có một tia sáng kỳ dị.
"Ngươi phải cho chúng ta thấy ngươi có lỗi lầm, có nhược điểm, có yếu kém!"
"Một ngày nào đó, chúng ta sẽ tái sinh."
Một nhóm đệ tử cũ của Hoàn Mỹ Đạo Tông đang chạy trốn.
"Hoàn Mỹ Chi Đạo… chân chính."
Máu thịt văng tung tóe.
"Đó không phải khuyết điểm thật sự!"
Tô Dịch đang lau một cái bàn.
"Tha mạng! Ta đã phản bội Hoàn Mỹ Đạo Tông từ lâu!"
Là một vị Thánh chủ của Thiên Thủy Thánh Địa.
Một người không có khuyết điểm?
Cuối cùng, lệnh tử hình được hủy bỏ.
Từng động tác chính xác, từng đường quét không sai lệch.
"Ta chưa bao giờ tin vào hoàn mỹ! Ta chỉ là một tán tu vô danh!"
Chương 88: Phạm sai lầm
"Con đường mà thế gian chưa từng biết đến…"
Trong ánh mắt hắn, vẫn còn một tia sáng lạnh lẽo.
Nhưng…
NGƯỜI HOÀN HẢO CÓ THỂ TẠO RA KHUYẾT ĐIỂM KHÔNG?
Không ai phản đối.
"Tự hủy linh hải? Ta chưa từng thấy ai ngu như vậy!"
Một trò hề hay một sự thật?
Tô Dịch.
Hắn chứng kiến cảnh tượng khiến mình sởn tóc gáy.
Tô Dịch ho ra một ngụm máu, sắc mặt tái nhợt.
Mọi người sững sờ.
Trong khu tạp dịch!
"Nếu ngươi không có khuyết điểm, ngươi chính là tàn dư Hoàn Mỹ Chi Đạo."
Hắn đã thật sự từ bỏ tất cả, chỉ để chứng minh mình không thuộc về Hoàn Mỹ Chi Đạo.
"Hoàn Mỹ chỉ thất bại tạm thời, không phải vĩnh viễn."
Hắn mạnh.
Nhưng Tô Dịch không phản ứng.
"Không có."
Một chi nhánh tàn dư, bị diệt ngay lập tức!
Trong bóng tối, một hạt giống mới đã được gieo xuống.
Các trưởng lão nhìn nhau, sát khí dần tiêu tan.
"Ha ha ha! Một thiên tài ngày xưa giờ phải hốt phân!" (đọc tại Qidian-VP.com)
Ngoại môn.
"Ta đã chứng minh rồi, đúng chứ?"
"Chứng minh thế nào?"
Hay đây chỉ là một nước cờ sâu hơnmột bí mật ẩn giấu trong hoàn mỹ?
Hắn chỉ lẳng lặng cầm chổi, quét dọn.
"Hoàn mỹ… không dễ dàng mất đi như vậy."
Từ thiên tài ngút trời rơi xuống tạp dịch hèn mọn, chẳng ai còn kính nể Tô Dịch nữa.
KẺ HOÀN MỸ PHẢI C·H·Ế·T!
Bọn tạp dịch ngẩn ra.
Và cách duy nhất để đảm bảo nó không mọc rễ chính làtiêu diệt tất cả!
Hắn thật sự đã mất đi tất cả?
Trên đường về khu ngoại môn, vô số kẻ chỉ trỏ.
Một trưởng lão đáp:
"Vậy vì sao ngươi hoàn hảo đến vậy?"
Một trưởng lão lạnh giọng:
Một bóng người xuất hiện.
Bí mật trong bóng tối…
Tô Dịch khẽ nhắm mắt, rồi mở ra.
"Nhưng ta… đã bước vào một con đường khác."
ẦM!
Giọng hắn nhẹ nhàng nhưng tràn đầy ý chí:
Hắn bị giao cho một công việc đơn giản: quét dọn chuồng linh thú.
"Bây giờ ta đã không hoàn mỹ nữa."
Tô Dịch đứng giữa trung tâm, xung quanh là vô số ánh mắt nghi kỵ.
"Chưa từng."
Một cách hoàn mỹ.
Tâm trí bình tĩnh, không bao giờ dao động.
"Ta chỉ đơn thuần thiên phú cao."
Chuồng linh thú bẩn thỉu, trong chớp mắt, trở nên sạch sẽ không tì vết.
"Nếu ngươi không thể chứng minh bản thân… chỉ có một con đườngc·hết!"
ẦM!
Dưới lòng đất, trong một hầm ngầm bí mật.
Hắn quá hoàn hảo.
"Tô Dịch, ngươi phải chứng minh ngươi không phải là một kẻ kế thừa Hoàn Mỹ Đạo Tông!"
Ánh mắt bọn họ tràn đầy tuyệt vọng.
Tô Dịch mỉm cười.
Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay
Tô Dịch từ từ giơ tay lên.
"Tô Dịch, từ nay ngươi không còn là đệ tử nội môn của Thái Hư Đạo Cung nữa." (đọc tại Qidian-VP.com)
Những kẻ từng khoác áo Hoàn Mỹ Đạo Tông, từng tu luyện công pháp của họ, từng tự hào về tín niệm hoàn mỹgiờ đây trở thành những kẻ bị săn đuổi.
Đào thoát trong tuyệt vọng!
Cả đại điện rơi vào im lặng.
Hắn đánh nát linh hải của chính mình!
Hay hắn thật sự là một kẻ hoàn mỹmột hậu duệ của Hoàn Mỹ Đạo Tông?!
"Ngươi đang làm gì?"
Đại trưởng lão hít sâu một hơi:
"Thật là hoàn mỹ quá đi mà!"
Tô Dịch bình thản:
Nhưng rồi, một vị trưởng lão khác gầm lên:
Tại 1 tông môn
"Các ngươi muốn ta thể hiện khuyết điểm?"
Hắn đẹp.
Tô Dịch nhìn quanh, ánh mắt vẫn bình tĩnh như cũ.
Một nhóm nhỏ những kẻ sống sót cúi đầu trước một người bịt kín mặt.
"Vậy ta sẽ phạm một sai lầm."
Trong đại điện.
"Giả dối! Ngươi nghĩ một cái tát có thể khiến chúng ta tin ngươi không phải tàn dư Hoàn Mỹ Chi Đạo sao?"
"Một kẻ từng không có khuyết điểm, giờ thì sao?"
Bởi vì chỉ cần từng dính líu đến Hoàn Mỹ Đạo Tông, chỉ cần từng tu luyện công pháp hoàn mỹ, đều có khả năng mang hạt giống của tai họa.
"Ha! Ngươi thấy không? Đó là Tô Dịch đấy!"
PHẾ NHÂN? CHỈ LÀ BẮT ĐẦU!
ẦM!
Đại trưởng lão giọng trầm trọng:
Một quyết định định đoạt số phận!
Một tu sĩ, tự hủy đi căn cơ tu luyện của bản thân?!
"Hãy xuống ngoại môn, làm một tạp dịch đi."
"Ngươi chưa từng mắc sai lầm?"
Tô Dịch, từ một thiên tài hoàn mỹ, nay đã trở thành phế nhân.
Tại Thái Hư Đạo Cung, một sự kiện chấn động vừa diễn ra.
"BỐP!"
Thái Hư Đạo Cung.
Nhưng
Hư không vỡ nát.
"Ngươi có liên quan đến Hoàn Mỹ Đạo Tông không?"
Dù đã mất linh hải, dù đã bị giáng xuống làm tạp dịch, hắn vẫn hoàn mỹ.
"Chỉ cần vượt qua Tây Hoang, đến được Vực Ngoại, có lẽ sẽ có cơ hội!"
Một khuyết điểm đủ lớn?
Thế gian cười nhạo!
"Hắn… đã tự hủy linh hải. Không ai trong Hoàn Mỹ Đạo Tông lại làm vậy."
Nghi án tàn dư Hoàn Mỹ Chi Đạo!
Hắn có thể… tạo ra một khuyết điểm sao? (đọc tại Qidian-VP.com)
Một tên run giọng nói: (đọc tại Qidian-VP.com)
Các trưởng lão Thái Hư Đạo Cung đều cau mày nhìn Tô Dịch.
Một đệ tử ngoại môn lặng lẽ theo dõi Tô Dịch trong khu tạp dịch.
"Hắn… quét chuồng cũng hoàn mỹ sao?"
Hắn chậm rãi giơ tay lên, đặt trước ngực mình, rồi
"Xem ra… chúng ta đã sai."
Khu tạp dịch dơ bẩn, bừa bộn, hoàn toàn khác xa với vinh quang mà Tô Dịch từng có.
Đại trưởng lão cau mày: (đọc tại Qidian-VP.com)
"ẦM!"
Âm thanh vang vọng khắp đại điện!
Hắn đi qua, ánh mắt lạnh nhạt, như không nghe thấy gì.
"Phạm sai lầm. Một kẻ thông minh sẽ không tự vả mặt mình."
Bởi vì một kẻ mất đi linh hải, dù từng là thiên tài bậc nhất, cũng chỉ là rác rưởi trong thế giới tu chân.
Đại trưởng lão phán quyết.
Cảnh tượng khiến tất cả c·hết lặng!
"Cái… cái quái gì vậy?"
Mà là một cuộc tàn sát!
Lệnh này được ban hành sau khi một trưởng lão phát hiện ra sự bất thường.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn.
Các trưởng lão sắc mặt trầm xuống!
"Hãy để lộ một điểm yếu chí mạng. Một thứ có thể khiến ngươi bị tổn thương."
"Chỉ là một tên phế vật!"
Tô Dịch im lặng.
"Chúng ta phải trốn! Chúng ta không thể c·hết như thế này!"
Một sự hoàn mỹ không thể chấp nhận!
Hắn thông minh.
ẦM!!!
Lý do?
"Ngươi phải bộc lộ một khuyết điểm."
"Chúng ta không thể phục thù ngay lúc này. Nhưng… chân lý của Hoàn Mỹ Chi Đạo, sẽ không bao giờ c·hết."
KẺ QUÁ HOÀN HẢO NGHI ÁN TÀN DƯ HOÀN MỸ CHI ĐẠO!
Một trưởng lão lạnh giọng:
Một đêm nọ.
Bên trong đại điện Thái Hư Đạo Cung, không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Không ai thương hại.
"Nếu không, ngươi chính là tàn dư Hoàn Mỹ Chi Đạo, phải c·hết!"
"Được."
Hắn nắm chặt bàn tay, vận sức, rồi
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.