Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 95: Nhân gian gào thét thương sinh đau khổ

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 95: Nhân gian gào thét thương sinh đau khổ


Giữa cơn hỗn loạn… một giọng nói vang lên.

Không còn thương lượng.

ẦM!!!

Không còn thiên mệnh bảo vệ sinh linh.

Một Đại Kỷ Nguyên mới sắp sửa bắt đầu.

Không còn thiện, không còn ác.

ẦM!!!

- "Không còn yếu mạnh."

- “Hôm nay, ta liền xé nát ngươi!”

Trên tầng mây cao nhất.

Một kiếmsáng rực cả bầu trời đêm!

Một lão tổ chính đạo giận dữ hét lên:

Kiếm khí chém rách bầu trời.

Một nửa chiến trường hóa thành hư vô.

Hắn tự xưng Thiên Đạo.

Nhân gian gào thét thương sinh đau khổ

Chính tà bất dung huyết chiến nổ ra!

- “Đủ rồi.”

Không phải Đao Đạo.

Một bàn tay trông như bình thường.

- "Chính đạo liên minh… cũng chỉ là con cờ của ta."

Một bước ra tay, thiên hạ r·úng đ·ộng!

ẦM!

Mà là một thứ cao hơn tất cả.

Nhưng…

Cả tu chân giớirung chuyển!

Một cỗ lực lượng kỳ lạ tràn ngập thiên địa.

Mà là Đạo của Kẻ Sáng Tạo!

Tông chủ đứng giữa thiên địa, giọng nói bình tĩnh: (đọc tại Qidian-VP.com)

Bắc Hoang… vỡ vụn!

CHÂN TƯỚNG HIỆN CHÚA TỂ ẨN MÌNH!

Trong tuyệt vọng, trong máu lửa.

- “Vậy thì đến đi!”

Một kiếmcắt ngang hàng vạn dặm sơn hà!

Tây Hoang… không còn tồn tại!

Chân chính tuyệt vọng!

- “Hôm nay, các ngươi muốn tiêu diệt ta?”

Bóng đen mỉm cười.

Toàn bộ chiến trườngđóng băng!

HẮN VUNG MỘT CHƯỞNG!

Không ai có thể đứng vững trước khí tức của Đạo Chủng Tối Thượng.

- "TA KHÔNG TIN NGƯƠI THẬT SỰ BẤT KHẢ CHIẾN BẠI!"

Không phải ma khí.

Không ai có thể thoát thân.

Hoặc là sống.

- "Cuộc chiến này tất cả các ngươi đều chỉ là quân tốt trên bàn cờ!"

Không còn ai dám ra tay.

Như đến từ viễn cổ. (đọc tại Qidian-VP.com)

Lạnh lẽo.

Khi trời sụp đổ Ai sẽ là tân vương?

Một kỷ nguyên mới mở màn.

Khắp nơi… chỉ có t·hảm h·ọa.

Bắc Hoang từng dòng sông hóa thành máu, t·hi t·hể trôi nổi vô tận.

- "Từ nay về sau… ta chính là Thiên Đạo."

- "Các ngươi chỉ cần biết… từ giờ trở đi… thế gian này không còn thuộc về các ngươi nữa."

- "Từ nay về sau, tất cả đạo pháp đều vô dụng."

Nghịch Thiên Tông một mình chống lại toàn thiên hạ!

Chỉ là biến mất.

Một nhóm tu sĩ lang thang, ánh mắt đỏ ngầu, nghiến răng gào thét:

Một chưởngxé trời!

Toàn bộ thiên địa run rẩy.

- "Ta muốn… tạo ra một thế giới mới."

Từ những tông chủ hùng mạnh.

Tất cả tu sĩ, bất kể mạnh yếu, đều quỳ rạp xuống!

Một bên đại diện cho chính đạo.

Một bóng đen nhìn xuống nhân gian!

Không còn thiên địa.

Một lão tổ chính đạo bất chấp tất cả, bạo phát huyết khí, liều c·hết xuất thủ!

Một chưởngphá đạo!

NHÂN GIAN GÀO THÉT THƯƠNG SINH ĐAU KHỔ

Nhưng khi nó vươn lên

Bóng đen chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên.

Liên minh chính đạo khai chiến!

Phản kháng cuối cùng!

Một tiểu cô nương khóc lóc ôm lấy xác mẫu thân.

Tây Hoang ma khí ngút trời, thây chất thành núi, xương trắng phủ kín đại địa.

- "Chống lại ta… là chống lại sự tồn tại."

Không gian cứng lại.

Ai sở hữu nó… có thể viết lại quy tắc thế gian!

Mà là một kẻ khác.

- “Không, chính thiên địa vốn dĩ đã bất công.”

Từ Bắc Hoang đến Nam Hoang.

Chỉ là…

Một lão giả nhìn lên hư không vô tận, nước mắt lặng lẽ chảy.

- "Chúng ta phải báo thù!"

- "Cuối cùng cũng đến lúc rồi…"

ẦM!

Nam Hoang sơn hà tan vỡ, nhà cửa thành đống tro tàn.

Không có phản chấn.

- "Cơn ác mộng thực sự… chỉ vừa mới bắt đầu."

Kẻ thao túng sau màn!

Hắn nhìn xuống cuộc chiến bên dưới, khóe môi khẽ nhếch lên.

- "Đây là… ĐẠO CHỦNG!"

ẦM!

Là giải thoát hay là hủy diệt?

Một cỗ uy áp không thể chống cự bao trùm khắp bốn vực tám hoang.

Từ những thiên kiêu vô địch.

Một giọng nói vang lên!

- "Ngươi là ai?!"

- "Chỉ còn… ta."

Một trận chiến không thể tránh khỏi!

Không còn thỏa hiệp.

Một tông chủ hét lớn:

Nhưng đây không phải là tự do.

ẦM!

Không một tiếng hét.

Hai bên lao vào nhau! (đọc tại Qidian-VP.com)

ẦM!

Thiên địa sụp đổ.

Không một giọt máu.

Chỉ một câu nói…

Không có v·a c·hạm.

- "Là Nghịch Thiên Tông!"

Một Kỷ Nguyên Mới đã mở ra.

Một tông chủ chính phái gào lên:

Hàng vạn tu sĩ chém g·iết.

ẦM!

Tuyệt đối.

Một chưởnghủy diệt Thiên Đạo!

Bóng đen chắp tay.

Đất không còn là đất.

Lạnh lùng.

Kẻ đứng sau màn Chúa tể thật sự!

ẦM!!!

- “Nhân gian đau khổ, thương sinh lầm than hôm nay phải có một lời giải thích!”

Không một tiếng hét.

- "Không còn Thiên Đạo… thế gian sẽ đi về đâu?"

Bóng đen cười nhạt.

Một bên đại diện cho nghịch thiên.

ẦM!!!

ĐẠO CHỦNG TỐI THƯỢNG KẺ QUYẾT ĐỊNH VẬN MỆNH THẾ GIAN!

ẦM!!!

Nam Hoang… chìm xuống đáy vực!

Toàn bộ tu sĩ chấn động.

Không phải Nghịch Thiên Tông.

Lạnh lẽo.

Không còn Thiên Đạo, không còn quy tắc ràng buộc.

Toàn bộ cửu thiên run rẩy!

- “Thiên Đạo… là do nhân gian tạo ra.”

Trật tự vạn năm bị nghiền nát!

Không ai có thể dừng lại.

Trời không còn là trời.

Hắn quyết định ai sống, ai c·hết.

Thời gian đình trệ.

Hắn khẽ vẫy tay.

Đông Hoang… hóa thành tro bụi!

ẦM!

Mà là hỗn loạn.

Hắn nắm giữ Đạo Chủng Tối Thượng.

Không phải Ma Đạo.

Đạo Chủng tối thượng Kẻ quyết định vận mệnh thế gian!

Những kẻ mạnh sống sót.

Không còn tông môn.

Không còn chính tà.

Nghịch Thiên Tôngkhông lùi bước.

Không còn nhẫn nhịn.

Chúng sinh tuyệt vọng!

Hoặc là c·hết.

Là tự do hay là diệt vong?

- "Ngươi muốn làm gì?!"

- "Các ngươi nghĩ rằng thế giới này đã chạm đáy?"

- “Các ngươi nói ta khiến thiên địa hỗn loạn?”

Hắn vung tay.

- "Các ngươi không cần biết ta là ai."

Tất cả tu sĩ bị trói buộc ngay tại chỗ.

- “Chính các ngươi đã khiến thiên địa rơi vào hỗn loạn!”

Từ Đông Hoang đến Tây Hoang.

Chỉ có máu đổ.

Chúng sinh kêu gào!

Chỉ là hóa thành hư vô.

Cả thiên địa biến sắc.

Chiến trường rực lửa.

Lão thi triển Vạn Kiếp Phá Thiên Chưởng, một chưởng đánh ra, thiên địa rung động!

Hắc khí cuồn cuộn.

Không ai có câu trả lời.

Chỉ còn một kẻ duy nhất đứng trên tất cả.

Tất cả… đều quỳ lạy trước Bóng Đen.

CHÍNH TÀ BẤT DUNG TU CHÂN GIỚI ĐẠI CHIẾN!

Kỷ nguyên của một kẻ duy nhất nắm giữ tất cả!

Đông Hoang dị thú điên cuồng cắn g·iết, nhân loại run rẩy trong sợ hãi.

Chỉ có sinh tử.

Đến những tu sĩ bình thường.

- "Chính bọn chúng đã phá vỡ tất cả!"

Cả thiên địarun rẩy!

Không thể phản kháng.

ẦM!

ẦM!

Hắn vung tay. (đọc tại Qidian-VP.com)

- "Nghịch Thiên Tông… chỉ là con cờ của ta."

Không phải Thiên Đạo.

- "Các ngươi sai rồi."

Không thể nhúc nhích.

Chính phái liên minh tuyên chiến nghịch thiên tông và đồng đảng

- "Tất cả tông môn… chỉ là quá khứ."

Không còn Thiên Đạo duy trì cân bằng.

Một bóng đen chắp tay sau lưng.

Lòng người ngập tràn oán hận.

Những kẻ yếu c·hết không toàn thây.

Pháp thuật tràn ngập đại địa.

- "Không có ai… có thể sống sót nếu ta không cho phép."

- "Tất cả tiên nhân đều không còn tồn tại."

Sự phản kháng cuối cùng Hi vọng hay tuyệt diệt?

Trầm ổn.

ẦM!

Đạo Chủng này… vượt trên tất cả quy tắc!

- “Nghịch Thiên Tông, các ngươi đã đi quá xa!”

Không một giọt máu.

Hận thù và tuyệt vọng! (đọc tại Qidian-VP.com)

Toàn bộ tu chân giới… gục xuống.

Không còn ai dám phản kháng.

Bóng đen tuyên bố chấm dứt mọi thứ!

Hàng vạn đệ tử Nghịch Thiên Tông xuất hiện.

Lão tổ biến mất.

Chiến ý sục sôi.

Toàn bộ tu chân giới chìm trong bóng tối.

Hắn đứng giữa hư không, tay cầm Thánh Nguyệt Kiếm, chém xuống một nhát!

- "Không còn chính tà."

Bên kia chiến tuyến.

Một cuộc chiến kinh thiên động địa bắt đầu!

Chương 95: Nhân gian gào thét thương sinh đau khổ

Một vị thánh chủ của Thiên Thủy Thánh Địa xuất thủ.

Toàn bộ chính phái tập hợp!

Không phải tiên khí.

Chính đạo liên minh tuyên chiến!

Tất cả chỉ có một mục tiêu tiêu diệt Nghịch Thiên Tông và đồng đảng!

Chân chính ác mộng Thiên Ma hàng lâm!

Như chưa từng tồn tại.

- "Mẹ ơi… tại sao bầu trời lại sụp đổ?"

Bóng đen đứng trên hư không, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống đ·ống đ·ổ n·át.

Không phải Kiếm Đạo.

Một giọng nói đột nhiên vọng khắp thiên địa.

Một thế lực chưa từng xuất hiện.

Một âm mưu kinh thiênsắp sửa lộ diện!

Một bóng đen từ hư không bước ra.

Không còn do dự.

Từ hư không, một bóng đen bước ra.

Trầm thấp.

Mỗi bước chân của hắn, thiên địa run rẩy.

Và rồi, hắn cất giọng.

Đạo Chủng căn nguyên của tất cả Đạo!

Không còn lý do.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 95: Nhân gian gào thét thương sinh đau khổ