Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 106: Sát thư bí ẩn
Hễ ai còn nhớ mặt tông chủ cũ, hắn đập đầu người đó xuống đất để “định hình lại ký ức”.
Không ai còn nhắc đến lão giả kia.
Lão giả mỉm cười nhàn nhã, ngồi trên một phiến đá cũ kỹ, ánh mắt chứa đầy huyền cơ.
Bỗng nhiên, hắn cảm thấy có gì đó không đúng.
Kèm theo là tên của một đệ tử nội môn Lâm Dịch.
“Vậy… ngươi có chắc không?”
“Ngươi hãy tự mình đến xem.”
Đại trưởng lão không trả lời, chỉ lắc đầu:
Không ai từng nghe về hắn.
“Ai cũng muốn g·iết ta. Nhưng cuối cùng… chỉ có ta còn sống.”
“Tông chủ! Ta đã thử hết mọi cách! Hắn không c·hết!”
Hắn chợt nhận ra…
Tông chủ Sát Đạo Tông cũng cau mày.
Sau một cuộc đàm phán kéo dài ba ngày ba đêm, Sát Đạo Tông chính thức chiêu mộ người kia.
Nếu ngươi không tin vào sự tồn tại của một kẻ…
Hắn thử đâm, chém, c·hặt đ·ầu, đốt cháy, nghiền nát…
“Tốt. Nếu g·iết không được…”
Sát thủ họ Triệu đọc hồ sơ mà suýt té ghế.
Cái xác vẫn ngồi yên, tiếp tục uống trà.
Lão giả chắp tay sau lưng, thản nhiên đáp:
“Ta không đối đầu với các ngươi.”
"Không có sai lầm."
Bởi vì…
Khi đến nơi…
Vị tông chủ xấu số kia, dù đ·ã c·hết ba lần, vẫn chưa được an nghỉ.
Sát thủ Lý bật khóc tại chỗ.
Các trưởng lão đưa mắt nhìn nhau, không ai dám lên tiếng.
Không mục tiêu.
Nhưng quan trọng hơn hết…
Hắn nhìn thấy mục tiêu đang ngồi uống trà, dáng vẻ tiêu sái, thoải mái như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Sát thủ Triệu rút kiếm, lao đến chém một nhát.
“Cái quỷ gì đây!? G·i·ế·t mười lần mà vẫn chưa c·hết!?”
Người kia chỉ nhấp một ngụm trà, nhẹ giọng đáp:
Cả đại điện rơi vào trầm mặc.
Bất Tử Sát Thủ lạnh lùng đáp:
“Là gì?”
Bất Tử Sát Thủ mỉm cười uống trà, nhẹ giọng nói:
Bất Tử Sát Thủ thử ra tay.
“Ngươi đến g·iết ta?”
Sát Đạo Lệnh… chưa từng có lý do.
“Ngươi có tên trong sát thư, đương nhiên phải c·hết.”
“Tốt, vậy ngươi có chắc không?”
"Ngươi không có tội. Chỉ là… ngươi phải c·hết."
“Cái gì? Sát Đạo Tông g·iết người hơn vạn năm, nhưng chưa từng g·iết ai… không tồn tại!?”
Sát thủ Lý run rẩy:
Sát thủ họ Triệu kinh hãi:
Khi sát thủ Triệu về đến tổng bộ, hắn thở hổn hển, mặt mũi tái nhợt, báo cáo lên tông chủ.
“Liệu có ai ở nơi xa xôi, một ngày nào đó, vô tình nhớ lại hắn hay không?”
Sát thủ Lý ôm đầu tuyệt vọng.
Sát khí! (đọc tại Qidian-VP.com)
Lão cười nhẹ, phất tay một cái.
Người kia vẫn cười nhẹ, vỗ vai hắn, trêu chọc:
“Còn gì nữa!?”
Lâm Dịch mắt tràn đầy vẻ tuyệt vọng.
"Ta tận trung vì tông môn! Tại sao!?"
Tông môn đó hoàn toàn quên mất sự tồn tại của tông chủ cũ.
Trong khoảnh khắc, toàn bộ sát thư của Sát Đạo Tông… biến thành giấy trắng. (đọc tại Qidian-VP.com)
Từ đó, trong tu chân giới xuất hiện một sát thủ truyền kỳ.
Sát thủ họ Triệu sững sờ:
"Hắn… chỉ đơn giản là không đáng tồn tại nữa."
“Nhưng ta có thực sự tồn tại không?”
Sát thủ Triệu: “???”
“Ngươi… rốt cuộc là ai?”
“Lịch sử.”
Khi hắn ngẩng đầu lên, đã thấy bảy trưởng lão của tông môn đứng vây quanh.
“Tại sao ta lại c·hết?”
Sát thủ Lý vui mừng chạy về báo cáo:
“Chuyện gì đang xảy ra!?”
“Tiền bối là ai, vì sao lại đối đầu với Sát Đạo Tông?” (đọc tại Qidian-VP.com)
Một lúc sau, có người khẽ hỏi:
Sát thủ Lý gục ngã.
Dẫn đầu là Đại trưởng lão Ngụy Hành.
“TA CHẮC CHẮN! HẮN KHÔNG C·H·Ế·T ĐƯỢC!!!”
Tông chủ Sát Đạo Tông bước ra, chắp tay hành lễ:
Sát thủ Triệu suýt phun máu tại chỗ.
Ngay hôm sau, Sát Đạo Tông hủy bỏ sát thư.
“Ngươi… vẫn còn sống?”
“Thì ai có thể g·iết được ta?”
Sát Đạo Tông mất đi một nhân tài.
Ở hậu viện Huyễn Ma Tông, Lâm Dịch đang ngồi luyện công.
Sát thủ họ Triệu hoảng loạn hét lên:
Để làm rõ, họ quyết định cử Bất Tử Sát Thủ đi điều tra.
Nhưng mỗi lần hắn chém xuống… mục tiêu lại như ảo ảnh, tan biến trong hư vô.
Sát thủ Triệu: “…”
Bên trong chỉ có một hàng chữ ngắn ngủi:
“Lần này chắc chắn xong rồi!”
Lão giả nhàn nhã nhấp một ngụm trà.
Sát thủ họ Triệu lại một lần nữa té ghế.
Tông chủ trầm mặc một lúc lâu.
Một khi cái tên bị ghi xuống, người đó phải c·hết.
Bị g·iết cũng không c·hết.
Tông chủ trầm ngâm một lát rồi gật đầu:
Không ai biết lão từng tồn tại.
Đại trưởng lão thở dài:
Bỗng nhiên, hắn thở dài:
Lão giả chỉ cười khẽ:
“CÒN CÁI GÌ NỮA ĐÂYYYY!??”
Một ngày nọ, Sát Đạo Tông nhận được một sát thư kỳ lạ. (đọc tại Qidian-VP.com)
Tông chủ:
Hắn lập tức quay đầu chạy!
Bất Tử Sát Thủ tìm đến địa điểm ghi trong sát thư.
Tại Huyễn Ma Tông, bầu không khí u ám bao trùm đại điện.
Người ta gọi hắn là “Bất Tử Sát Thủ.”
Hắn g·iết không ai thấy.
Một năm sau…
“Tông chủ! Cuối cùng hắn đã biến mất hoàn toàn!”
Ở đó, hắn gặp một lão giả bí ẩn.
“Ngươi đã xóa hắn khỏi thế giới này. Nhưng…”
Lão mỉm cười, ánh mắt đầy ẩn ý.
Từ hôm đó, hắn bỏ nghề, xuất gia đi làm hòa thượng.
Người kia mỉm cười nhàn nhã:
Sát thủ Lý vui mừng quay lại tổng bộ.
Mục tiêu: Một kẻ đã bị g·iết mười lần nhưng vẫn còn tồn tại.
Hắn lại lao đến tông môn kia, đốt hết bia mộ, thay đổi gia phả, xóa sạch lịch sử.
Sát thủ: “…”
Chương 106: Sát thư bí ẩn
Bất Tử Sát Thủ khựng lại.
Tông chủ Sát Đạo Tông cũng biến mất khỏi tu chân giới.
Nếu một người không tồn tại… thì làm sao g·iết được?
Từ đó về sau, mọi lời đồn về Giả Đạo đều bị xóa sạch.
Không tên.
Sát thủ Triệu lạnh sống lưng.
"Sát Đạo Lệnh đã ban, Huyễn Ma Tông lập tức xử lý mục tiêu."
“Ta là kẻ theo Giả Đạo.”
Không chữ.
Sát thủ Triệu bắt đầu hoảng.
“Quy tắc của các ngươi? Chỉ là thứ giả dối.”
Sát thủ Triệu mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Không còn ai nhớ, không còn ai ghi chép, không còn ai nhắc đến.
Tông chủ Sát Đạo Tông chỉ thản nhiên đáp:
“Lão quái vật này là ai!?”
Tông chủ nhíu mày.
“Ngươi đến từ Sát Đạo Tông? Một tông môn dựa vào quy tắc để g·iết người?”
Chu Vô Phương hít sâu, giọng nặng nề:
“Ngươi đã xóa người, xóa tên, xóa ký ức… nhưng vẫn còn một điều chưa làm…”
“Vậy hãy… thuê hắn làm sát thủ.”
Sát thủ Lý suýt khóc:
Mục tiêu: Một kẻ không có thật.
“G·i·ế·t ta ư? Các ngươi đã thử mười lần rồi. Còn muốn thử thêm không?”
“Trong thế gian này… không có gì là thật cả.”
Hai tháng sau…
Tông chủ Chu Vô Phương mở phong thư, sắc mặt trầm xuống.
Tông chủ Sát Đạo Tông khẽ gật đầu:
Tất cả đều vô dụng!
"Vì Sát Đạo Lệnh đã viết tên ngươi.
Tất cả mọi người trong tông môn đều không nhớ ra tông chủ cũ là ai, tên gì, mặt mũi ra sao.
“Kẻ nào đáng c·hết? Chỉ là do các ngươi tự nghĩ.”
"Lâm Dịch, ngươi có biết tội của mình không?"
Không có bất cứ ghi chép nào chứng minh hắn tồn tại.
Thì kẻ đó chưa từng tồn tại.
Thậm chí, hắn còn g·iả m·ạo ghi chép, viết lại rằng vị tông chủ kia chưa bao giờ tồn tại.
Chém xong… (đọc tại Qidian-VP.com)
“Ngươi vẫn còn thiếu một bước.”
Nhận nhiệm vụ xong, tự động biến mất.
Người kia tiếp tục nói:
Lão giả chậm rãi đứng dậy.
Lâm Dịch cười khổ:
Sát thủ Triệu mở to mắt.
Tông chủ lạnh giọng:
“Hoàn mỹ chân đạo đã giúp ta đạt đến một trạng thái… mà c·ái c·hết không thể chạm đến.”
Không còn cách nào khác, sát thủ họ Triệu đích thân lên đường.
Không ai dám truy tìm sự thật.
Không ai từng thấy người này.
“Ta từng là người của Hoàn Mỹ Đạo Tông.”
"Ta có tội gì?"
"Lâm Dịch phạm sai lầm gì sao?"
“Nhưng nếu ta khiến các ngươi tin rằng ta chưa từng tồn tại…”
“Đây là thử thách mới sao? Hay là một trò đùa?”
Tông chủ bình tĩnh uống trà, chậm rãi nói:
Sát Đạo Tông nhận được một nhiệm vụ đặc biệt.
“Ta chỉ khiến các ngươi hiểu một điều.”
Bất Tử Sát Thủ bỏ nghề, không còn nhận nhiệm vụ.
Tất cả… đều hóa thành vô nghĩa.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.