Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 107: Khi tàn dư hoàn mỹ chi đạo trở lại
Sát Đạo Tông không ngờ… lần này bọn họ đã phạm phải một sai lầm c·hết người.
Bảy ngày sau.
"Không thể nào! Không ai có thể mạnh đến mức này!"
Một tiếng hét thảm vang lên, máu tươi bắn tung tóe!
Tin tức về Hoàn Mỹ Thánh Thể truyền khắp các tông môn.
Bất cứ ai đọc nó, chạm vào nó, đốt nó… đều c·hết.
Sau trận chiến tại Hắc Long Cốc, toàn bộ cường giả tham gia t·ruy s·át… c·hết sạch.
Hắc Long Cốc Một vùng đất cấm, nơi từng là chiến trường viễn cổ.
Một kẻ bị sát lệnh t·ruy s·át… lại không thể bị g·iết!
Hắn vẫn sống!
Chỉ thấy Lâm Dịch ngồi trên một đống t·hi t·hể, nhàn nhã uống rượu.
Đây là… Hoàn Mỹ Thánh Thể!
Nhưng không ai có thể rút lui!
Liên Minh Tu Chân triệt để sụp đổ!
“Sát Đạo Tông, các ngươi thích viết sát thư, vậy ta trả lại cho các ngươi.”
Một lão đạo sĩ rách rưới bước vào, nhìn thấy trên bàn thờ có một bức thư màu đen.
"Bằng mọi giá, phải diệt trừ Lâm Dịch!"
ẦM!!!
"Không! Hắn là quái vật!!!"
Hắn lập tức lấy ra một viên Truy Hồn Châu, bóp nát.
Ba ngày sau, một trưởng lão Sát Đạo Tông bị g·iết.
Nhưng đúng lúc đó…
Từng nét chữ hằn sâu lên giấy.
"Đây là chuyện hoang đường gì!?"
“Chỉ biết rằng, tất cả những ai chạm vào sát thư… đều c·hết.”
Nhưng ngay khoảnh khắc tro tàn rơi xuống đất…
Hắn đ·ã c·hết.
"Không! Hắn là… Hoàn Mỹ Thánh Thể! Hắn… không thể g·iết!"
Cả bảy trưởng lão chấn động, sắc mặt trắng bệch.
Hình ảnh cắt đứt.
"Một kẻ không thể c·hết!"
Giữa một vùng hoang vu, một căn trọ đổ nát nằm trơ trọi dưới chân núi.
Một đêm trăng mờ, trong bóng tối, một người bí ẩn ngồi trong miếu hoang, uống trà.
"Cảm giác bị g·iết… thật kỳ lạ!"
"KHÔNG THỂ NÀO!!!"
ẦM!!!
Lâm Dịch cười nhạt, chắp tay đứng giữa chiến trường:
Sự im lặng bao trùm toàn bộ tông môn.
“Đốt sát thư… chính là tự tìm c·hết.”
"Lâm Dịch, ngươi trốn không thoát!"
Lão đạo sĩ không kịp hét lên, ánh mắt tràn ngập kinh hoàng.
Một bóng người khoác áo choàng đen bước vào.
Hắn ngồi xuống chiếc bàn gỗ cũ, lấy ra một tờ giấy da thuộc đã ngả vàng.
Hơi thở hắn trở nên nặng nề.
Cuối cùng, Liên Minh Tu Chân đưa ra quyết định: (đọc tại Qidian-VP.com)
"Các ngươi đã chọn sai kẻ để t·ruy s·át rồi."
Nhưng bây giờ, nó đã trở lại!
Lâm Dịch.
"Không ổn rồi! Lập tức ban bố t·ruy s·át toàn giới!"
Chỉ trong một ngày, tất cả tông môn đều nhận được tin:
Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt hắnchính là Bất Tử Sát Thủ.
Trưởng lão hoảng sợ, lập tức đốt bức thư.
Bảy luồng pháp thuật giáng xuống đầu Lâm Dịch, đánh hắn thành tro bụi!
Một tông chủ tuyệt vọng hét lên:
Lâm Dịch bước ra khỏi đ·ống đ·ổ n·át, cơ thể không chút thương tổn.
Các trưởng lão thở phào.
Bên trong, hình ảnh của Lâm Dịch hiện ra.
Tại một nơi xa, trong bóng tối, một kẻ nhìn chằm chằm vào cảnh tượng ấy, thì thào:
Trưởng lão chưa kịp hét lên, đầu đã lìa khỏi cổ!
Hắn giơ chén rượu lên, mỉm cười với Sát Đạo Tông ở đầu bên kia. (đọc tại Qidian-VP.com)
Kiếm khí tung hoành, máu tươi nhuộm trời!
Lão đạo sĩ rùng mình, quay đầu bỏ chạy.
Chương 107: Khi tàn dư hoàn mỹ chi đạo trở lại
"Chúng ta đã cố gắng tiêu diệt Hoàn Mỹ Đạo Tông bao năm qua… không ngờ bọn chúng vẫn còn sót lại!"
Trên bàn có vô số sát thư.
Một vị Hóa Thần kinh hãi:
Từ đống tro bụi, Lâm Dịch… đứng dậy!
Lâm Dịch một bước bước ra, xuyên qua bảy trưởng lão Kim Đan!
Tông chủ bóp nát tay vịn ghế.
Đây không phải cuộc t·ruy s·át!
Trăm vạn tu sĩ, hàng ngàn cao thủ Nguyên Anh, hơn trăm lão quái Hóa Thần…
Chỉ có bốn chữ to tướng:
Chỉ để g·iết một người.
Hắn nhẹ nhàng vươn tay.
Cuối cùng, Sát Đạo Tông không dám động đến nữa.
"SÁT THƯ."
Một đêm nọ, gió lạnh rít gào, trong miếu bỗng phát ra ánh sáng u ám.
Một cuộc t·ruy s·át quy mô lớn nhất từ trước đến nay… sắp bắt đầu!
Hơn trăm tu sĩ nổ tung tại chỗ!
Nói xong, bảy người đồng loạt ra tay!
Nhưng dù đã lục soát khắp nơi, bọn họ vẫn không tìm ra manh mối.
Một chưởng tung ra, trời long đất lở.
Tông chủ Sát Đạo Tông ngồi trên bảo tọa, sắc mặt trở nên u ám.
Hôm nay, nó trở thành bãi săn g·iết.
Trên bầu trời, các tông môn vây kín, từng luồng kiếm quang đan xen như thiên la địa võng.
"Không thể để hắn sống sót! Nếu Hoàn Mỹ Thánh Thể lớn mạnh, tu chân giới sẽ lại rơi vào hỗn loạn!"
Người ngã, đầu rơi, từng thân thể b·ị c·hém nát trong nháy mắt!
Một trưởng lão bước lên bẩm báo:
“SÁT ĐẠO TÔNG C·H·Ế·T.”
“Kẻ nào cả gan khiêu khích Sát Đạo Tông?”
Hắn mỉm cười, nhẹ giọng nói:
"Thì để ta g·iết lại vậy."
Các đại tông môn họp khẩn cấp.
Rồi… hắn hóa thành tro bụi.
“Gọi toàn bộ sát thủ giỏi nhất điều tra! Ta muốn biết kẻ nào dám giỡn mặt với ta!”
Trên một ngọn núi hoang vu, có một ngôi miếu đổ nát bị bỏ hoang từ lâu.
Một hắc y nhân mở phong thư ra, ánh mắt tối sầm.
Tin tức về bức sát thư vô danh nhanh chóng lan truyền.
Trong mật thất, hắc y nhân toàn thân đổ mồ hôi lạnh.
“Thưa tông chủ, người đưa sát thư… không ai nhìn thấy.”
Ba trăm vạn tu sĩ, mười vạn Kim Đan, ba ngàn Nguyên Anh, hơn trăm Hóa Thần…
Hắn rút ra bút lông, chấm vào nghiên mực đen đặc.
Không ai biết bức sát thư từ đâu đến.
Các đệ tử trợn tròn mắt, run rẩy:
Tại một mật thất u ám, sát thư được đặt lên bàn.
Nửa đêm, hắn đang ngồi tu luyện thì bức sát thư vô danh bỗng xuất hiện trước mặt.
"Kẻ mang Hoàn Mỹ Thánh Thể… không c·hết!?"
"Nhưng nếu các ngươi đã muốn g·iết ta…" (đọc tại Qidian-VP.com)
"Tàn dư Hoàn Mỹ Đạo Tông đã xuất hiện!"
Lâm Dịch cúi đầu nhìn cơ thể mình, mỉm cười quỷ dị:
Hắn nhắm mắt, lẩm bẩm:
Bức sát thư vô danh vẫn xuất hiện liên tục. (đọc tại Qidian-VP.com)
"Lâm Dịch kẻ sở hữu Hoàn Mỹ Thánh Thể!"
Tin tức lan ra như lửa cháy đồng cỏ.
Tu chân giới, từ nay về sau, chỉ còn một kẻ thống trị.
Một bàn tay vô hình siết chặt cổ hắn.
Tại đại điện Thiên Địa Hợp Nhất Tông, một trưởng lão sắc mặt trầm trọng:
Tất cả sững sờ.
Trong nháy mắt, Huyễn Ma Tông rung chuyển dữ dội.
Thứ được cho là đã tuyệt diệt cùng Hoàn Mỹ Đạo Tông.
“Chơi vui chứ?”
Lâm Dịch.
Huyễn Ma Tông, huyết vũ tung bay.
Không ai biết ai là người viết.
"Hôm nay, ta sẽ cho tu chân giới biết… ai mới là kẻ săn ai!"
Nguyên Anh lão tổ của Huyễn Ma Tông lao tới, một chưởng nghiền nát cả ngọn núi!
"Ta cũng không biết vì sao mình không c·hết."
Một cuộc săn lùng chưa từng có trong lịch sử.
Lâm Dịch hóa thành một tia chớp, xông vào giữa trận địa!
"Không! Hắn không phải người!"
"Ta sẽ đến tìm các ngươi sớm thôi."
ẦM!!!! (đọc tại Qidian-VP.com)
Gió lạnh rít gào, cánh cửa cũ kỹ kẽo kẹt mở ra.
“Truy tra ngay! Nếu là kẻ nào giở trò, g·iết sạch cả tộc hắn!”
"Hắn… không thể c·hết!?"
Nhưng điều kỳ lạ là…
“SÁT ĐẠO TÔNG DIỆT.”
"Truy sát ta?"
Nhưng cũng không c·hết.
Lâm Dịch chậm rãi cúi đầu nhìn tay mình, một luồng kim quang nhàn nhạt lưu chuyển trong huyết nhục.
Mỗi bước đi, một người ngã xuống!
Bảy trưởng lão vốn hùng mạnh, giờ đây chỉ còn lại những cái xác lạnh ngắt.
Lâm Dịch đứng giữa Hắc Long Cốc, thần sắc bình thản.
"Phải tiêu diệt hắn bằng mọi giá!"
Tông chủ Sát Đạo Tông nổi giận lôi đình!
"Đây chính là… Hoàn Mỹ Đế Vương."
Lâm Dịch một người, đồ sát cả tu chân giới.
Máu tươi phun lên bức tường, viết thành bốn chữ:
Ánh nến lập lòe, chiếu rọi gương mặt lạnh lùng của kẻ áo choàng.
Đây là một cuộc tàn sát!!!
Một lão tổ run rẩy:
Ngón tay hắn run nhẹ.
Một bóng đen xuất hiện sau lưng hắn!
ẦM!!!
"Rút lui! Rút lui!!!"
Một tông chủ khác gằn giọng:
Không còn một ai trở về!
Liên Minh Tu Chân đã ra lệnh t·ruy s·át, từ Kim Đan trở lên đều phải tham gia!
Bức thư không có phong ấn, cũng không có chữ ký.
Nhưng chưa kịp ra khỏi cửa…
Một đại trưởng lão run giọng:
ẦM!!!
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.