Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 108: Căn trọ hoang tại chân núi
Lâm Kính: “…Không thể nào!!!”
“Xin phê duyệt.”
“G·i·ế·t kẻ không thể g·iết… Rất thú vị.”
Sát thủ Lâm không trả lời.
Từ đó về sau, không một tông chủ nào dám tự tiện g·iết người.
ẦM!
Không phải vì sợ hãi, mà vì cái tên hắn sắp viết xuống… có thể thay đổi cả cục diện tu chân giới.
“Ha! Cuối cùng cũng có kẻ muốn g·iết ta sao?”
Đó là một nam nhân áo đen, dáng vẻ bình thản, đang nhấp trà dưới ánh trăng.
Máu phun tung tóe.
Toàn thân Trương Thanh Phong cứng đờ.
Bởi vì tất cả đều biết…
“Kẻ không thể g·iết? Để ta xem… ngươi có thực sự bất tử không.”
“Lý do: Phản bội tông môn.”
“Lần này, đến lượt ngươi thử cảm giác không thể c·hết.”
Sau đó, hắn thở phào, chờ Sát Đạo Tông phê chuẩn.
Lâm Kính vẫn bình thản uống trà, như thể vừa g·iết một con kiến.
“Không thể g·iết kẻ này.”
Nam nhân áo đen lắc đầu:
Cái c·hết không hoạt động.
“Sát thư! Sát thư!!”
Tông chủ Sát Đạo Tông chắp tay sau lưng, nhìn xuống một tờ sát thư lạnh lẽo.
“Ngươi vừa g·iết ta sao?” Nam nhân áo đen hỏi, giọng điệu thản nhiên như hỏi thời tiết.
Sát thủ lập tức ra tay.
“Không thể nào… ngươi… ngươi đ·ã c·hết!”
Nhưng ngay khi hắn định quay người đi…
Một con chim đen đậu xuống trước mặt hắn, thả xuống một phong thư. (đọc tại Qidian-VP.com)
“Bằng chứng: Có.
Sát thủ Lâm lặng lẽ ẩn nấp trong bóng tối, quan sát mục tiêu.
Nhưng…
Tông chủ trầm giọng hỏi: (đọc tại Qidian-VP.com)
“Ngươi có thể thử lại.”
Từ đó về sau, các tông chủ không ai dám g·iết người nếu chưa được xét duyệt.
Sát thủ lật trang sát thư, đọc rõ ràng từng chữ:
Tông chủ Mạnh Thiên Hành nhìn thấy tên một tên phản đồ, hận đến nghiến răng:
Tại một khu vực bí ẩn trong tu chân giới… (đọc tại Qidian-VP.com)
Những kẻ từng đặt chân tới đây… hoặc không bao giờ trở về, hoặc nếu trở về, cũng chỉ là một cái xác không hồn.
C·hết rồi! C·hết thật rồi!!!
Gió lại nổi lên.
Không ai dám gọi tên nó, vì tất cả những ai từng gọi tên nơi này đều đ·ã c·hết một cách bí ẩn.
Hắn viết như điên:
“Hắn không thể c·hết. Nhưng Sát Đạo Tông chưa bao giờ thất bại.”
Hắn nén sát ý, nhanh chóng cầm bút, viết từng chữ thật rõ ràng.
“Hừ! Phản bội bổn tông, c·hết không có gì oan!”
Rắc!
Sát thủ Lâm nở nụ cười lạnh lẽo.
Tim hắn đập loạn xạ, mạch máu như muốn vỡ tung.
Bỗng nhiên, một đệ tử hốt hoảng chạy vào.
Cả điện lặng ngắt như tờ.
Sát thủ Lâm mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Cuối cùng, hắn hít sâu một hơi, viết xuống một cái tên.
Bên dưới, một tên đệ tử dập đầu liên tục, mặt cắt không còn giọt máu.
Không được!
Máu tươi chảy thành sông.
Một luồng kiếm khí phóng ra, tên đệ tử bị cắt làm hai ngay tại chỗ!
Sát thủ thản nhiên gập sát thư lại, biến mất trong bóng tối.
Trương Thanh Phong hơi cau mày, ánh mắt còn đọng lại chút tức giận.
Lâm Kính giật mình quay lại, chỉ thấy một kẻ áo đen cầm sát thư trong tay, giọng nói lạnh như băng:
Sát thủ Lâm sững sờ.
Lâm Kính cười nhạt, nâng chén trà lên:
“Ngươi tự ý g·iết người tội không thể tha.”
“Kẻ biết sai mà xin tha, vậy có đáng tha không?”
Hắn gấp thư lại, nhấp một ngụm trà, nhẹ giọng lẩm bẩm:
Trước mặt hắn, t·hi t·hể một vị trưởng lão đã lạnh ngắt, máu chảy lênh láng trên nền gạch.
Sát khí lạnh lẽo bao trùm!
Hắn mở ra xem.
Một bước sai lầm, đầu sẽ rơi!
Một trận sát kiếp sắp bắt đầu.
Sát thủ Lâm cắn răng, lập tức tung ra hàng chục sát chiêu.
Lâm Kính đổ mồ hôi lạnh, hai tay siết chặt:
Mồ hôi đổ xuống như thác nước.
Sau c·ái c·hết của Lâm Kính, các tông chủ khác hoảng sợ đến cực điểm.
Nhưng ngay khi hắn định ra tay, cả người run lên bần bật.
“Tốt lắm… xem thử lần này, ai sẽ c·hết trước đây.”
Sát thủ lạnh lùng lật sang trang cuối của sát thư.
“Không ai biết. Sát thư này xuất hiện tại cửa tổng bộ vào sáng nay… giống như có người đặt nó rồi biến mất.”
“Mục tiêu: Kẻ vô danh trong khu vực cấm kỵ.”
"BẤT TỬ SÁT THỦ."
Tông chủ đặt chén trà xuống bàn, suy tư một lúc lâu rồi lẩm bẩm:
“Ta… ta chưa viết sát thư!!”
“Lý do: Phản bội tông môn.”
Sát thư được gửi về, có đóng dấu đỏ.
Ở một góc khuất của tu chân giới, Bất Tử Sát Thủ đang ngồi nhâm nhi chén trà trong một quán nhỏ.
Trời đất đảo lộn.
Chém! Xuyên tim! C·h·ặ·t· ·đ·ầ·u! Thiêu cháy! Phong bế hồn phách!
Sát thủ Lâm rùng mình, lập tức vận chuyển linh lực bỏ chạy.
Chương 108: Căn trọ hoang tại chân núi
Trương Thanh Phong bất chấp tất cả, lao tới bàn viết, tay run run cầm bút.
Kẻ nào cũng phải đợi phê chuẩn, dù có hận đến nghiến răng cũng phải chờ.
ẦM!
“Kẻ nào g·iết, kẻ đó c·hết.”
Đệ tử nuốt nước bọt, run rẩy đáp:
Nam nhân áo đen đứng dậy, vỗ vỗ cổ họng như chưa từng có gì xảy ra.
Chưa đầy ba hơi thở sau…
Trong đầu hắn chỉ có một câu duy nhất:
Lâm Kính sững sờ.
Hắn ngã xuống.
Trong nháy mắt, tông chủ Ngũ Hành Tông Lâm Kính, người từng hô phong hoán vũ một phương, đầu rơi xuống đất, mắt mở trừng trừng.
Một bàn tay vô hình bóp chặt cổ hắn.
Bên trong khu vực cấm kỵ…
“Hừ! Dám phản bội tông môn, c·hết là đúng tội!”
Nhưng…
“Bằng chứng: Có.”
Hắn đã… báo cáo với Sát Đạo Tông chưa?!
Phải viết báo cáo trước!
Gió bên ngoài gào thét dữ dội hơn.
“Ai viết?”
“Tông chủ tha mạng! Ta không cố ý đắc tội ngài!”
“Ngươi là tông chủ, nhưng mọi quyết định sống c·hết đều thuộc về Sát Đạo Tông.”
Tại Thiên Địa Hợp Nhất Tông, một trưởng lão dâng lên danh sách xử tử.
“Xét duyệt xong. Có thể g·iết.”
Không gian bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo.
Tại Vạn Pháp Thánh Tông, tông chủ Trương Thanh Phong đang đứng giữa đại điện, sát khí vẫn còn vương trên đầu ngón tay. (đọc tại Qidian-VP.com)
Một bóng đen xuất hiện ngay sau lưng hắn!
“Ngươi vừa g·iết một người mà chưa báo cáo lên Sát Đạo Tông.”
…Khoan đã…
Nơi đây không có tên.
Sát thủ Lâm: “…”
Cả người hắn lạnh toát như rơi vào hầm băng.
Xoẹt!
Nam nhân áo đen thở dài, đặt chén trà xuống.
Ba ngày sau…
“Tông chủ! Chúng ta nhận được một sát thư kỳ lạ!”
“C·hết ư? Không đâu. Ở nơi này, ta không thể c·hết.”
Tông chủ đưa sát thư cho một sát thủ kỳ cựu.
“Ngươi đến g·iết ta?”
“Chờ đã… ta có thể chuộc lỗi! Ta có thể báo cáo ngay bây giờ!”
Lý Vân b·ị c·hém thành tro bụi ngay lập tức.
Hắn nhẹ nhàng đặt chén xuống.
Lưỡi dao xuyên qua cổ họng nam nhân áo đen.
Trên sát thư, một cái tên được viết bằng nét mực đen như nhuốm máu.
Nhưng mỗi lần g·iết c·hết đối phương, chỉ trong vài hơi thở, hắn lại sống lại như chưa từng có gì xảy ra.
ẦM!
Ánh mắt hắn co rút.
Nam nhân áo đen cười nhạt:
“Đáng tiếc. Ở nơi này, chỉ có một quy luật.”
Một luồng sát khí xuyên thủng đại điện!
Máu tươi văng khắp đại điện, nhuộm đỏ cả nền gạch.
Tông môn bùng nổ tiếng hoan hô.
Bởi vì nơi này…
Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu.
Sát thủ Lâm cúi đầu lĩnh mệnh, rồi lập tức lao vào khu vực cấm kỵ.
“Không có báo cáo trước xử trảm để làm gương.” (đọc tại Qidian-VP.com)
“Chỉ… chỉ là một tên đệ tử nho nhỏ! Ta là tông chủ! Ta có quyền g·iết đệ tử của mình!”
Hắn cười sảng khoái, vung tay một cái, kiếm khí tung hoành!
Trong bóng tối, sát thủ áo choàng nhìn chằm chằm vào sát thư, khóe môi nhếch nhẹ.
Sát thủ Lâm: “!!!”
Mạnh Thiên Hành mở ra xem, chỉ thấy một dòng chữ:
“Tên cần g·iết: Lý Vân.”
Nam nhân áo đen khẽ mỉm cười.
Hắn hiểu ra một sự thật đáng sợ:
Tại Ngũ Hành Tông, tông chủ Lâm Kính đang ngồi trong đại điện, lặng lẽ thưởng trà.
Ngọn nến trong phòng phụt tắt.
“Ngươi đi đi. Nhớ đem đầu hắn về.”
Nhưng đúng lúc đó…
Tông chủ mở ra, nhìn lướt qua.
“Người cần g·iết: Lưu trưởng lão.”
"BẤT TỬ SÁT THỦ."
Vừa nhìn thấy nội dung, hắn bật cười.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.