Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 109: Lỡ tay g·i·ế·t người, sự thật tàn khốc
CHÁT!
Lý Trường Phong: "Ta cũng thế… chúng ta mới chỉ luận bàn… nhưng…"
Đầu tông chủ Vạn Pháp Thánh Tông rơi xuống, mắt mở trừng trừng, máu bắn tung tóe. (đọc tại Qidian-VP.com)
Trưởng lão run lẩy bẩy, lập tức cầm bút hỗ trợ.
Bên ngoài, đệ tử xem trận chiến cũng bàng hoàng.
Một tên khác tái mặt:
Hắn c·hết!
Hai sát thư hợp lệ.
"Quy tắc của Sát Đạo Tông đúng là bá đạo… chỉ cần viết sát thư, cái tên ghi trên đó nhất định phải c·hết."
Thậm chí giấy bút trong tông môn cũng bị kiểm soát nghiêm ngặt. (đọc tại Qidian-VP.com)
“Từ nay về sau… muốn đánh nhau phải viết sát thư trước!”
Một trưởng lão khác còn thảm hơn, chỉ mới định mắng một tên đệ tử, nhưng vừa há miệng ra… lại lập tức lấy bút viết sát thư trước!
Vì vậy, ngay khi chuẩn bị ra đòn chí mạng, quy tắc của Sát Đạo Tông lập tức kích hoạt…
Nhưng đúng lúc hắn đặt bút xuống...
Tin tức Trương Thanh Phong bị g·iết trong đại điện nhanh chóng truyền ra ngoài.
“G·i·ế·t người phải viết sát thư trước! Không có ngoại lệ!!”
Trưởng lão đi ngang qua suy tư một lúc, rồi thở dài:
"Vậy thì tốt! Nhưng đừng quên quy tắc của Sát Đạo Tông…" (đọc tại Qidian-VP.com)
RẮC!
“Chuyện gì vừa xảy ra vậy?”
Hắn b·ị t·ông chủ tát một cái lộn vòng ba vòng. (đọc tại Qidian-VP.com)
Người cần g·iết: Triệu Vân Hạc.
"Tông… tông chủ… ta chỉ…" (đọc tại Qidian-VP.com)
Bỗng nhiên…
Tông chủ Vương Bách Nguyên đứng ngay cửa, ánh mắt đầy sát ý.
Hai ánh mắt đầy ngơ ngác.
Tại Vạn Pháp Thánh Tông, hai đệ tử Lý Trường Phong và Triệu Vân Hạc nổi tiếng ngang tài ngang sức.
Ai không viết trước… tự khắc ngã xuống c·hết không hiểu lý do!
Một luồng kiếm khí xẹt qua cổ họng.
Tại Huyễn Ma Tông, đệ tử Tôn Trường Sinh từ lâu đã căm hận tông chủ Vương Bách Nguyên.
“Tông chủ, vì sao không g·iết luôn đi?”
Một bóng đen xuất hiện.
Kiếm khí bùng nổ, linh lực cuồn cuộn!
Triệu Vân Hạc: "Ơ… Chờ đã, ta cảm thấy có gì đó không đúng lắm?"
Từ hôm đó trở đi, tu chân giới lan truyền một quy tắc sắt đá:
"Tôn Trường Sinh… ngươi muốn viết cái gì vậy?"
Cửa phòng bị đạp tung!
Bởi vì ai cũng sợ… vừa viết sát thư xuống là m·ất m·ạng!
"Dù là quyết đấu, luận bàn, hay chỉ là đánh nhau ngoài đường… trước tiên phải viết sát thư!"
Hai người chiến đấu hơn trăm chiêu, sát khí bắn ra bốn phía. Ai cũng nghĩ đây sẽ là một trận chiến kéo dài.
Hai cái tên được xác định.
Những đệ tử xung quanh c·hết lặng.
“Khoan đã! Cho ta một cơ hội! Ta có thể viết ngay bây giờ! Ta”
"Vì nếu chưa kịp viết xong…"
Mà là do Sát Đạo Tông viết cho hắn!
ẦM!
“Trương trưởng lão, tội danh: Không viết sát thư trước khi g·iết người.”
Người của Sát Đạo Tông!
“Khoan khoan! Viết sát thư trước!!”
Cả đám người sững sờ!
Hai sát thư được viết xuống.
Trương Thanh Phong mặt trắng bệch, tay run lên bần bật.
Tất cả lập tức quay đầu nhìn hắn với ánh mắt hoảng sợ.
"Ta sẽ g·iết các ngươi trước!"
Sau sự kiện này, các tông môn lập tức ban hành luật mới:
Chậm rãi quay đầu lại…
Hắn cứ thế ngã xuống mà c·hết!
Trường Phong nói:
Nhưng khi kiếm khí sắp tung ra…
Từ ngày đó, trong toàn bộ Huyễn Ma Tông…
Hai người nhìn xuống sát thư của mình.
Chính là tên của nhau!
Cả hai bỗng cứng đờ!
Không có đòn đánh cuối cùng, không trúng sát chiêu nào…
Từ đó về sau, các tông chủ đều nhớ kỹ một điều:
Cả phòng im lặng như tờ.
“Ơ… ta chưa ra chiêu mà? Sao lão lại c·hết rồi?”
Mực còn chưa khô.
“Hay bị tẩu hỏa nhập ma?”
Mỗi người viết xuống một cái tên.
Luận bàn chỉ còn lại hai cách:
Vân Hạc cười nhạt:
"Hừ! Đừng nói nhiều! Lão phu không ngán ai bao giờ!"
"Không ai được phép viết sát thư bừa bãi!"
Hắn nhìn tờ giấy trên bàn, chỉ mới kịp viết hai chữ "Vương B…"
Tại Cửu Thiên Lôi Điện Tông, đệ tử Lý Vô Ưu vốn là người hiền lành, chăm chỉ tu luyện, không màng tranh đấu.
Hắn cẩn thận chuẩn bị giấy bút, tránh mọi ánh mắt xung quanh.
Thì ra trước khi đối chiến, lão Trương đã không viết sát thư!
Đối thủ của hắn cũng ngơ ngác.
"Trương lão quái! Hôm nay lão gia ngươi phải c·hết!"
Người cần g·iết: Lý Trường Phong.
"Vậy nếu ta viết sát thư g·iết một con gà thì sao?"
Hắn khựng lại ngay lập tức!
Người áo đen cầm trên tay một bản sát thư.
Không ai trong tông môn dám viết bất kỳ cái tên nào nữa.
XÉT!
Hắn khẽ cười:
ẦM!
Tông chủ trừng mắt:
"Sư huynh, ta muốn thử kiếm pháp mới học!"
Từ đó về sau…
“Kết quả: Xử trảm để làm gương.”
Hắn bóp nhẹ một cái.
Nhưng ngay khi hắn sắp đặt bút ký…
Trên đó viết rõ ràng:
Đồng môn bên cạnh gằn giọng:
“Hình phạt: C·hết tại chỗ.”
Một bóng đen xuất hiện ngay giữa đại điện!
Hắn nuốt khan, mồ hôi rơi từng giọt.
Từ đó về sau, tu chân giới phát sinh một hiện tượng kỳ lạ:
Ai cũng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Một lúc sau…
Bên cạnh, một trưởng lão nhìn thấy, tò mò hỏi:
Cả người Trương Thanh Phong cứng đờ.
Tông chủ cười nhạt:
Không ai dám cầm bút viết lung tung nữa.
Một đệ tử định viết thư về nhà hỏi thăm cha mẹ, nhưng vừa rút bút ra, cả người run cầm cập.
Ai cũng bắt đầu run rẩy.
Hắn bị g·iết ngay lập tức!
Một giọng nói lạnh băng vang lên ngay phía sau.
Hắn c·hết mà vẫn không hiểu…
Chỉ sau một hơi thở, có chuyện kỳ lạ xảy ra.
"Hai người… vừa mới…"
Cả hai đồng thời gục xuống!
Hôm nay, cả hai quyết định luận bàn một trận để phân cao thấp.
Cả ngọn núi rung chuyển, gió tuyết gào thét!
Chương 109: Lỡ tay g·i·ế·t người, sự thật tàn khốc
Một tên run rẩy nói:
Tôn Trường Sinh cổ gãy, gục xuống đất.
BÙM!
Quy tắc của Sát Đạo Tông kích hoạt.
Chưa kịp ra chiêu nào… c·hết ngay tại chỗ!
"Muốn g·iết ai, tốt nhất hỏi ý kiến trưởng lão trước!"
Trên tay kẻ đó, một bản sát thư đã viết sẵn, nhưng không phải do hắn viết.
Cả tu chân giới r·úng đ·ộng!
Trên một ngọn núi cao trong Hàn Băng Cung, hai trưởng lão đang quyết chiến kịch liệt.
"Ngươi nghĩ có thể giấu được ta sao? Ta đã sớm cảm nhận sát ý của ngươi!"
Chỉ cần viết sai một chữ… có khi c·hết ngay tức khắc!
Kể cả trong sổ ghi danh đệ tử, tất cả đều được viết tắt!
Toàn thân hắn co giật hai cái, rồi… bất động.
“Ngươi muốn ta c·hết à?! Chưa viết sát thư mà g·iết người, đầu rơi ngay lập tức!”
Một đệ tử ngây thơ hỏi:
Đột nhiên, một trong hai trưởng lão bỗng lăn ra đất, mặt cắt không còn giọt máu.
"Từ nay về sau, ai có ý định viết sát thư g·iết ta… tốt nhất nên suy nghĩ thật kỹ!"
Hắn lẩm bẩm:
“Muộn rồi.”
Nhưng…
"Quy tắc của Sát Đạo Tông, nếu sát thư được viết ra, cái tên trên đó nhất định phải c·hết. Nhưng ngươi còn chưa kịp viết xong… thì ngươi đ·ã c·hết trước rồi!"
C·hết không kịp hiểu vì sao.
Một người tu luyện băng hệ công pháp, người kia sở trường kiếm thuật sát phạt.
Gà trong chuồng toàn bộ c·hết sạch.
Bởi vì…
Không ai biết tại sao!
2. Đánh bằng mắt.
Nhưng ngay lúc đó…
Một sát thư dành cho chính tông chủ.
Vương Bách Nguyên bước ra khỏi phòng, ánh mắt quét qua toàn bộ đệ tử:
"Chưa đánh mà đ·ã c·hết?"
Hắn nhìn t·hi t·hể, rồi lạnh nhạt tuyên bố:
Tôn Trường Sinh cứng đờ.
Vì sao chỉ chậm một chút, mà đã phải m·ất m·ạng?
"Luận bàn không cần sát thư!"
ẦM!
Các tông chủ khác sợ hãi đến cực điểm.
“Lão Trương… tự dưng lăn ra c·hết hả?”
Hắn run rẩy đặt kiếm xuống, cầm bút viết ngay lập tức.
Hai người đồng loạt rút bút lông, lấy giấy ra.
"Bỏ bút xuống! Ngươi muốn c·hết à?"
Một người lẩm bẩm:
"Ngươi nghĩ ngươi có thể g·iết ta chỉ bằng một tờ giấy à?"
Tất cả các trưởng lão trong tông môn đều rùng mình.
Tôn Trường Sinh mặt tái mét:
Chưa kịp hoàn thành cái tên…
Tại Bát Hoang Kiếm Tông, tông chủ đang giận dữ định ra tay g·iết một tên phản đồ…
"Lão già này đã ngăn cản con đường thăng tiến của ta quá lâu… Được! Ta sẽ viết sát thư!"
Tông chủ đã tóm lấy cổ hắn, giọng nói lạnh lẽo:
“Tội danh: G·i·ế·t người không báo cáo.”
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.