Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 111: Hội nghị kín, những kẻ cầm bút
Cứ mỗi lần có kẻ viết xuống, bàn tay hắn lại run nhẹ.
Từ ngày hôm đó, một lời đồn lan truyền khắp nơi…
Chỉ cần có ai đó c·hết b·ất t·hường…
Bọn họ chỉ cần đặt một cây bút.
"Ngươi điên rồi!"
Chương 111: Hội nghị kín, những kẻ cầm bút
Nhưng hàng loạt tông môn đã tự thanh trừng, tự g·iết người, tự diệt môn.
Vạn Kiếm Tông, Vạn Pháp Thánh Tông, Bách Quỷ Tông, Huyễn Ma Tông…
Là tông chủ Cửu U Huyết Địa.
Mà đã trở thành… một quy tắc vận hành của thế giới!
Bỗng nhiên, một lão giả tay run run, vội vã viết xuống:
"Sát Đạo Tông đã không còn cần người ban sát lệnh."
Thiên địa tĩnh lặng.
Lúc này, bọn họ mới nhận ra…
Bút vừa chạm vào, cánh cửa nhà… tự động đóng lại.
Ba ngày sau.
Lão nhân cắn răng, viết xuống…
Mộ Dung Hải mặt trắng bệch, hồn vía lên mây.
Kẻ bị viết tên, chắc chắn phải c·hết!
Mọi ánh mắt đều hướng về cây bút lông.
Nhưng không ai dám giúp lão.
Một vị trưởng lão hít sâu, trầm giọng nói:
Chính bản thân họ cũng có thể trở thành kẻ bị g·iết!
Tông chủ Huyễn Ma Tông thấy vậy, cũng cầm bút.
"Viết ai không quan trọng... Quan trọng là ai cầm bút."
"Đó không phải người! Đó không phải người!"
"Không ai có thể trốn thoát."
Bên trong, một bàn gỗ cũ kỹ, một cây nến leo lét, và một lão nhân tóc bạc, gầy gò như bộ xương khô.
Toàn bộ mật thất sững sờ.
Không thể loại trừ kẻ gây rắc rối.
Mà trên lá sát thư…
Từ ngày cây bút xuất hiện, không ai còn dám ra tay g·iết người. (đọc tại Qidian-VP.com)
Nhưng…
"Ta thấy rồi… ta thấy rồi…"
Trước mặt lão, một tờ giấy vàng óng, trên đó chỉ còn thiếu một cái tên cuối cùng.
Giữa một ngọn núi u ám, nơi mà linh khí bị âm hàn khí bao phủ, một mật thất được mở ra.
Nhưng lời đã viết ra, không thể thu lại.
"Mộ Dung Hải Tông chủ Hỗn Nguyên Thần Tông." (đọc tại Qidian-VP.com)
Trên bàn chỉ có một tờ sát thư chưa hoàn thành.
Chính tên mình!
Mọi người đồng loạt đứng bật dậy!
Một lão giả run rẩy bước ra từ bóng tối.
Thay vì viết Mộ Dung Hải, lão lại viết xuống…
Bên ngoài, sát thủ của Sát Đạo Tông đã âm thầm hành động.
Kết cục của hội nghị này đã định!
Không ghi tên ai.
Toàn bộ tu chân giới tự mình b·óp c·ổ mình.
Các trưởng lão hốt hoảng, đệ tử r·úng đ·ộng, toàn bộ tu chân giới lâm vào hỗn loạn.
Bởi vì không ai biết, liệu có một bàn tay vô hình đang viết xuống cái tên của mình hay không…
Bởi vì quy tắc đã đặt ra.
Trên bàn đặt một tờ giấy trắng tinh, một cây bút lông đen với mực đỏ như máu.
Xa khỏi trung tâm tu chân giới, trong một cánh rừng hoang vắng, có một căn nhà nhỏ mục nát.
Không cần á·m s·át.
Lời nhắn này khiến toàn bộ tông môn chấn động.
Lão thở dài, mực nhỏ xuống giấy.
Lập tức cả tông môn sẽ bị điều tra!
Những chữ cái đỏ rực, nổi bật giữa không gian âm u.
Nhưng cũng có thể, họ chỉ đang tự chôn sống chính mình.
Chỉ có hai chữ: “Tất cả.”
Từ nay, mỗi khi ai đó muốn g·iết người…
Bầu không khí càng lúc càng căng thẳng.
Không cần sát thủ.
Sau đó, từng vị tông chủ đều lần lượt ra tay.
"Chỉ cần có ai đó cầm bút và viết xuống…"
Khuôn mặt lão tái nhợt, đôi mắt đỏ ngầu, miệng lẩm bẩm như điên dại.
Toàn bộ tu chân giới chìm vào khủng hoảng.
Tất cả đều không còn người lãnh đạo!
"Một con quỷ đã viết xuống… Một con quỷ… Chúng ta đều đã bị nguyền rủa!"
Chưa có bất kỳ bằng chứng nào cho thấy Sát Đạo Tông đã ra tay.
Giữa cơn bão tin tức, một nhân vật bất ngờ xuất hiện.
Sự im lặng bao trùm toàn bộ đám đông.
Lão viết nhầm!
Chỉ có một sự lạnh lẽo bao trùm toàn bộ căn phòng.
Không có sát khí bùng nổ.
Ngay lúc cái tên hoàn thành, mực trên giấy tự động thấm vào, biến mất như chưa từng tồn tại.
"Không thể tiếp tục thế này. Nếu chúng ta không ra tay trước, sớm muộn gì cũng sẽ có kẻ viết tên chúng ta xuống sát thư."
"Mau xóa đi!" (đọc tại Qidian-VP.com)
Sáng hôm sau…
Một bóng đen bỗng vươn tay.
Không ai dám hạ sát lệnh.
"Toàn bộ những kẻ tham dự hội nghị này."
Sát thư không còn là công cụ.
Hai chữ: “Ta… chính… ta.
Lão nắm chặt cây bút, hít sâu một hơi rồi hạ bút viết xuống!
Mọi ánh mắt tập trung vào nét chữ đầu tiên.
Lão run rẩy cầm bút.
Trên đó chỉ có một dòng chữ lạnh lẽo:
Không ai dám ra tay nữa.
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ hư không:
Tên ai đã xuất hiện, kẻ đó sẽ c·hết!
"Lệnh đã xuống, tất cả… đều phải c·hết!"
Không ai dám cười.
Không ai dám lén lút m·ưu s·át.
Sau đó, lão tự móc hai mắt mình ra, hét lên một tiếng thảm thiết, rồi t·ự s·át ngay tại chỗ! (đọc tại Qidian-VP.com)
Người cuối cùng còn tồn tại của Sát Đạo Tông. (đọc tại Qidian-VP.com)
Nhưng lão chỉ gào lên:
Một cái tên khác lại biến mất.
Họ đang s·át h·ại đối thủ.
Không thể trừng phạt trưởng lão làm trái lệnh.
Không ai dám là người đầu tiên.
"Chỉ là… các ngươi tự g·iết chính mình."
Các tông chủ bắt đầu hoảng sợ.
LẠC VÔ TRẦN TÔNG CHỦ KIẾM TIÊN MÔN.
Bên trong, mười bảy vị tông chủ ngồi quanh một chiếc bàn đá.
Không ai dám nói.
"Toàn bộ tông môn của kẻ đó sẽ bị tiêu diệt!"
"Không ai được động vào cây bút này!"
Không ai biết họ đi đâu.
"Chúng đang thăm dò chúng ta!"
Chỉ trong một nén nhang…
Vì trong khoảnh khắc họ cầm bút, họ cũng có thể trở thành cái tên tiếp theo.
Bên trong trống rỗng!
Một tấm phù văn bí ẩn xuất hiện tại mọi đại tông môn.
Và cả tu chân giới tự làm phần còn lại.
"Chúng ta đều sẽ c·hết!"
Những ai nhìn thấy đều cảm thấy lạnh sống lưng.
Không ai t·ìm t·hấy t·hi t·hể.
Khắp tu chân giới, một tin tức chấn động lan truyền!
Tông chủ Hỗn Nguyên Thần Tông bị phát hiện c·hết thảm trong tông môn của mình, không rõ nguyên nhân.
"Nhưng ai sẽ viết đầu tiên? Viết ai?"
Không gian mật thất rung động dữ dội.
Không ai dám á·m s·át.
Hắn thản nhiên cầm bút, viết xuống một hàng chữ.
Bởi vì họ không biết, có ai đó sẽ viết tên mình hay không.
Không cần sát thư.
Các tông môn lập tức bao vây, truy hỏi.
Tại một tông môn, khi đệ tử mở cửa đại điện tông chủ…
Cả phòng chìm vào yên lặng.
Lão chính là Tông chủ Trầm Luân Ma Tông, kẻ duy nhất tham gia hội nghị mà còn sống!
"Sát Đạo Tông… đã không còn là một tổ chức… nó đã trở thành… một ý chí vô hình!"
"Chúng ta không thể mắc bẫy!"
"Đây là thử thách của Sát Đạo Tông!"
Tông chủ của Huyễn Ma Tông cất giọng lạnh lùng:
Tông chủ Vạn Pháp Thánh Tông vuốt râu, trầm giọng:
"Lẽ nào… toàn bộ hội nghị đã bị diệt sạch?!"
Mười bảy tông chủ của các đại tông môn, toàn bộ m·ất t·ích chỉ sau một đêm!
Ngay khi sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm, một vị tông chủ bí ẩn chợt cười khẽ.
Tông chủ Bách Quỷ Tông nheo mắt, cười âm hiểm:
SÁT LỆNH ĐƯỢC BAN RA.
Không có tiếng sấm.
Chỉ có một điều chắc chắn họ không còn sống!
"Sát Đạo Tông chưa từng ra tay."
Bên ngoài, gió ngừng thổi.
Bầu không khí ngột ngạt đến cực điểm.
Lão chính là người cuối cùng có quyền viết sát thư.
Ánh sáng từ trận pháp dao động nhè nhẹ, phản chiếu lên khuôn mặt đầy sát khí của bọn họ.
Máu nhuộm đỏ đại điện.
Sát Đạo Tông không cần g·iết ai nữa.
Vì nếu ra tay… ai sẽ tin rằng họ không dùng sát thư?
Nhưng tất cả đều hiểu…
Bọn họ không thể g·iết đệ tử phản nghịch.
"Chỉ cần ta viết xuống… tất cả sẽ kết thúc… Sát Đạo Tông sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian này."
Mộ Dung Hải hộc máu ngay tại chỗ.
Nét bút vẫn còn tươi mới, như thể người viết vừa biến mất trong chớp mắt!
Lời cuối cùng của lão khiến cả tu chân giới rét lạnh.
"Bất cứ ai có ý niệm g·iết chóc, cái tên sẽ tự động xuất hiện trên sát thư."
Bọn họ chỉ cần gieo rắc một chút nghi ngờ.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.