Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 112: Tông chủ vô ý

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 112: Tông chủ vô ý


Tại Hắc Vân Tông, một trong những tông môn lớn từng nằm trong vòng kiểm soát của Sát Đạo Tông.

Máu phun lên giấy.

"Không! Sư phụ tha mạng! Đệ tử bị oan!"

"Tông chủ!"

Thân thể lão hóa thành tro bụi.

Hắn hét lớn:

Ngay lập tức, trong thiên địa vang lên một tiếng chuông kỳ dị.

"Bạch Thạch Chân Nhân… ngu xuẩn."

Họ vẫn cảm thấy một đôi mắt vô hình đang dõi theo mình…

Từ đó, không ai còn dám nhắc tới Sát Đạo Tông nữa.

Cái c·hết sẽ tự tìm đến!

Và…

Xung quanh, mười hai bóng người bí ẩn đứng trong bóng tối, im lặng cúi đầu. (đọc tại Qidian-VP.com)

"Đây là quy tắc bất di bất dịch."

Không ai dám thử.

Một tờ giấy mới rơi xuống trước mặt hắn.

Một nam nhân khoác áo choàng đen, đứng trước một bàn đá phủ đầy sát thư cũ.

Hắn chưa viết sát thư!

Không có gì xảy ra.

Hứa Thanh nghiến răng, giận dữ nhìn về phía đệ tử của mình.

Lý Mộ có thật sự hạ độc?

Ngọn lửa không có màu, không có nhiệt độ, nhưng thiêu đốt cả căn phòng trong vô hình.

Viên Cửu Chuyển Linh Đan không hề có độc!

Giọng nói u ám vang lên bên tai hắn…

Vừa hoàn thành nét bút cuối cùng, tờ giấy b·ốc c·háy.

Hắn giật mình nhìn lại lò đan.

Nhưng mỗi khi ai đó muốn g·iết người…

"Nhưng ai là kẻ ra tay?"

Một cái tên mới xuất hiện trong bóng tối…

Sát thư… không bao giờ được hoàn thành.

Hắn muốn phản kháng, muốn chống lại thiên địa quy tắc, nhưng đã muộn!

"Đi thôi, không cần nhìn thêm."

"LÀ AI? AI ĐÃ VIẾT SÁT THƯ CHO TA?!" (đọc tại Qidian-VP.com)

Bọn họ rời đi.

Từ đó về sau, dù Sát Đạo Tông đã biến mất, không một ai trong tu chân giới dám g·iết người mà không viết xuống một tờ sát thư.

Trên đó có một dòng chữ…

"Có kẻ đã viết sát thư… cho chính cảnh giới tu chân!"

"Xảy ra chuyện gì vậy?!"

Nhưng vì sao…

"Vậy được. Nếu có sát thư, coi như hợp lý. Chúng ta không can thiệp."

ẦM!

Không có ai trả lời.

Hắn vừa ra tay trong lúc giận dữ.

"Ngươi có nghe không? Không cần sát thủ, không cần ám toán, chỉ cần g·iết người mà không viết sát thư… sẽ tự động c·hết!"

"Nhưng ai sẽ là kẻ ra tay?"

Hắn chợt nhớ ra…

"Ai đang điều khiển tất cả chuyện này?"

Nhưng câu hỏi vẫn còn đó:

Một người trầm giọng nói:

Nhưng Hứa Thanh không nghe.

Không chút chậm trễ, Hứa Thanh run rẩy lấy ra một tờ giấy.

Không ai biết.

Sát Đạo Tông đã diệt vong, sát thư đã biến mất khỏi thế gian… Nhưng nỗi sợ hãi vẫn khắc sâu trong xương tủy.

"Kết thúc rồi…"

Hắn đã g·iết một đệ tử vô tội… chỉ vì sự ám ảnh với sát thư!

"Là hắn đã tự tay xóa bỏ mọi thứ sao?"

Tại Hồng Vân Đan Các, sâu trong một đan phòng kín, Trưởng lão Hứa Thanh cau mày, ánh mắt lóe lên sát ý.

Viết sát thư trước khi g·iết người… vẫn là con đường sống duy nhất!

Hắn cẩn thận ký tên, đóng dấu, xong xuôi đâu đó mới hạ chưởng!

"Hay… Sát Đạo chưa bao giờ thực sự biến mất?"

Dù có được gửi đi hay không…

Hứa Thanh cứng đờ người. (đọc tại Qidian-VP.com)

Các tông môn mở kho, lật tung từng trang sát thư cũ… Nhưng không còn một mảnh giấy nào!

"Tội trạng: Hạ độc vào đan dược."

Ba trưởng lão nhìn thấy chữ ký, con dấu, không thể bắt bẻ.

Hắn đứng chờ thêm một khắc.

Kẻ nào cũng kh·iếp sợ.

Từ đó, tu chân giới hình thành một cảnh tượng quái dị:

Một cơn gió lạnh…

Hắn giơ tay lên, sẵn sàng một chưởng đ·ánh c·hết đệ tử phản bội.

Hứa Thanh mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cảm giác có thứ gì đó không ổn.

Hắn cảm giác cơ thể mình dần lạnh đi.

Bên ngoài đan phòng, ba trưởng lão kia nhìn nhau, một người cười lạnh:

Một cơn gió lạnh quét qua đại điện.

Chỉ có tro tàn của sát thư lặng lẽ bay trong không khí.

Hắn giơ tay, một tấm sát thư vô hình cháy thành tro, như thể nó chưa bao giờ tồn tại.

Tại một nơi bí mật, sâu trong một ngọn núi vô danh.

Có kẻ vừa bị đả thương, chưa kịp c·hết đã tự giãy giụa rút giấy ra viết sát thư cho chính mình!

Nhưng lúc này, hắn mới nhận ra có điều bất thường!

Các trưởng lão Hắc Vân Tông chạy đến.

Sau đêm hôm đó, tất cả sát thư trên thế gian đều biến mất.

Từ đêm đó, trong các tông môn, một tin đồn kinh khủng lan ra!

Một cơn gió lạnh lùa qua đan phòng.

Hứa Thanh cười nhạt, đem sát thư đốt thành tro.

Từ nay, bất kỳ ai dám trái quy tắc…

Lão nhân mỉm cười, nhắm mắt lại.

Không ai thấy kẻ nào ra tay.

Tay chân hắn bắt đầu mất cảm giác.

Một cặp mắt vô hình, ẩn trong bóng tối. (đọc tại Qidian-VP.com)

Từ nay, không còn ai có thể viết sát thư nữa.

"Ngươi dám hạ độc vào đan dược của ta?!"

Hắn gục xuống!

Nhưng ngay lúc đó…

"Họ tên: Lý Mộ."

"Không ai cần ra tay."

Chỉ biết rằng, từ nay, không còn sát thư nào được viết xuống.

Quy tắc của Sát Đạo Tông đã trở thành một nỗi ám ảnh trong lòng mọi tu sĩ.

Không ai nhìn thấy, Hứa Thanh đã hóa thành một vũng máu.

"Có sát thư không?"

Nhưng ngay lúc đó…

Viết trước đã, sống sau tính tiếp!

Không ai cảm nhận được sát khí.

Hứa Thanh tim đập loạn xạ, run rẩy nhặt lên.

Hắn vẫn cảm thấy có gì đó đang nhìn chằm chằm vào mình?

Hắn nhếch mép.

Nhưng ngay lúc hắn định đốt sát thư…

Trước mặt hắn là một lò đan đang b·ốc k·hói, bên trong có một viên Cửu Chuyển Linh Đan, nhưng…

Tông chủ Bạch Thạch Chân Nhân đứng giữa đại điện, toàn thân vẫn còn vương mùi máu tươi.

"Đương nhiên! Hắn hạ độc vào đan dược của ta!"

Hứa Thanh liền giơ tờ sát thư ra.

Trong một tông môn nào đó, một trưởng lão hoảng hốt thì thầm với đồng môn:

Hắn đã viết sát thư, đã tuân theo quy tắc.

Lý Mộ tan thành tro bụi, c·hết không kịp kêu lên một tiếng.

Hắn khựng lại!

Bỗng nhiên…

"Kẻ viết sát thư cho thiên hạ!"

Hứa Thanh chợt cảm thấy, có thứ gì đó đang quan sát mình.

Hứa Thanh hoảng loạn!

"Từ nay, kẻ nào g·iết người mà không viết sát thư… đều phải c·hết."

Tờ sát thư cháy rụi.

"Ai ra tay?!"

Có độc!

Không ai biết liệu nó có thực sự diệt vong hay không…

HẮN CHƯA VIẾT SÁT THƯ!

Tin tức lan ra khắp tu chân giới.

Mồ hôi lạnh túa ra.

Hắn quay phắt lại!

"Hứa Thanh! Ngươi g·iết người?"

Cánh cửa đan phòng bị đạp tung!

Nhưng ngay lúc đó…

Người trong bóng tối thì thầm:

"Không ai biết… có lẽ là trời phạt!"

Hắn nhắm mắt, thì thầm một câu chú ngữ cổ xưa.

Hắn nhớ ra một điều…

Trước mặt hắn là t·hi t·hể của một trưởng lão, đầu lìa khỏi cổ, máu nhuộm đỏ cả sàn đá.

Nhưng Hứa Thanh không rời đi ngay.

Một vết cắt vô hình xuất hiện ngay giữa cổ hắn.

Không có ai.

Ba trưởng lão khác xông vào, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào t·hi t·hể Lý Mộ.

"Cả tu chân giới này sẽ mãi mãi không quên quy tắc của Sát Đạo Tông."

Bạch Thạch Chân Nhân run rẩy, lập tức giật mình vội vàng lấy giấy ra, run rẩy viết sát thư…

Chương 112: Tông chủ vô ý

Và một tiếng cười ma quái trong bóng tối…

Nhưng vừa viết được nửa chữ…

Hắn thở phào nhẹ nhõm.

"Kẻ viết sát thư sai đối tượng… tất phải c·hết."

Trước khi g·iết ai đó, ai cũng phải lặng lẽ lấy giấy ra viết sát thư trước.

Tại Thiên Địa Hội, nơi các tông môn cự đầu tụ họp, bầu không khí nặng nề đến cực điểm.

"Ngươi g·iết người… là vì sát thư… hay là vì chính bản thân ngươi?"

"Hứa Thanh Lý do: Viết sát thư sai đối tượng. Phán quyết: G·i·ế·t."

"Sát Đạo Tông đã diệt vong… nhưng quy tắc của nó vẫn còn tồn tại sao?"

Thậm chí…

Đệ tử quỳ rạp xuống, hoảng loạn:

"Phán quyết: G·i·ế·t." (đọc tại Qidian-VP.com)

Các tông môn lớn đều nhận được tin tức về c·ái c·hết kỳ lạ của Bạch Thạch Chân Nhân.

"Kẻ g·iết người mà chưa viết sát thư… đều sẽ c·hết?"

Chỉ có Bạch Thạch Chân Nhân nằm đó, hai mắt trợn trừng, c·hết không kịp hiểu chuyện gì xảy ra.

"Kẻ quyết định sống c·hết của toàn bộ tu sĩ."

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 112: Tông chủ vô ý