Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 113: Thật to gan
G·i·ế·t thiên đạo?
"Ngươi là ai!?"
"Muốn g·iết ai?"
"Chúng ta… phải tìm ra kẻ nắm giữ thiên đạo, sau đó… g·iết hắn."
ẦM!!!
Sát Đạo Chi Chủ!
Khi bút vừa hạ nét, toàn bộ Sát Đạo Tông chìm trong tĩnh lặng tuyệt đối.
Ai có quyền phán quyết sinh tử của tất cả mọi người?
Tựa như…
Không ai còn nhớ đến sát thư.
Hơn trăm vạn tu sĩ hợp lực, đánh thẳng vào sát thư trong tay bóng người thần bí.
Mọi ký ức về sát đạo, sát thư, thậm chí cả thiên đạo… biến mất.
Nhưng nếu ai đó nhìn thật kỹ…
Sẽ thấy được một hàng chữ ẩn sâu trong hư vô:
Mọi ánh mắt đổ dồn về người vừa nói một vị tông chủ của Nhất Niệm Phật Tông.
Sát Đạo Tông từ kẻ kiểm soát sinh tử trở thành n·ạn n·hân của chính quy tắc!
"Thời hạn: Bảy ngày." (đọc tại Qidian-VP.com)
Mà bóng người thần bí…
Một tông chủ trầm ngâm đáp:
Nhưng kẻ duy nhất biết chính là tên đệ tử hôm qua.
Tại trung tâ·m h·ội nghị tu chân, bóng người thần bí vẫn đứng đó.
Hắn mặc áo đen, tay cầm một quyển sát thư dày đặc, mỗi bước chân như đạp lên sinh tử thiên địa.
Nếu luật chơi bị phá vỡ, vậy ai còn an toàn?
Nhưng vấn đề là… ai đủ khả năng viết sát thư cho toàn bộ tu chân giới?
Sát Đạo Chi Chủ cúi đầu, trầm mặc hồi lâu, rồi thở dài:
Hơn mười vạn sát thủ không kẻ nào thoát khỏi vận mệnh!
Cả đại điện chấn động!
Cả đại điện rung động! (đọc tại Qidian-VP.com)
Một tờ sát thư bất ngờ xuất hiện giữa đại điện.
"Hối hận? Ta vốn chưa từng tồn tại."
"Có lẽ nào… Sát Đạo Tông đã không còn khống chế được quy tắc của chính mình?"
Viết sát thư cho cá nhân? Đó là chuyện bình thường.
Bóng người cười nhạt, đáp:
"CÒN KHÔNG NGHĨ CÁCH GIẢI QUYẾT?!"
"Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là…"
Tim hắn đập thình thịch, cảm giác như mình đang chạm vào đại bí mật của thiên địa.
"Nghiệp chướng quá nặng… có thể nào… sát thư này là thiên đạo giáng xuống?"
Nhưng ngay lúc đó…
Có kẻ thử thiêu đốt linh hồn, mong dùng đại pháp nghịch thiên để hóa giải sát thư.
Khi ánh sáng cuối cùng tan biến, tất cả tu sĩ mở mắt ra.
Một người khác ngờ vực:
Hắn nhẹ nhàng viết thêm một dòng trên sát thư:
Ở một nơi xa xăm, một bóng người đứng lặng bên vách núi.
Khi sát thư vỡ vụn, từ trong đó lộ ra một tờ giấy khác…
Ông ta tái mặt, giọng run rẩy:
"Mọi sát thư viết ra, mọi lệnh g·iết chóc, chẳng qua đều dẫn đến thời khắc này."
Đằng sau hắn, một giọng nói vang lên:
"Sát thư kia… không phải do ta viết."
"Lấy đại đạo vi chứng! Hủy diệt sát thư!"
Hắn mỉm cười nhàn nhã, giơ bút lên và nói:
ẦM!!!
"Kẻ viết sát thư đó… đã vượt ra ngoài quy tắc của ta."
Trên đó chỉ có một dòng chữ đơn giản:
Nhưng trong thư viện hoàn toàn trống rỗng.
"Thiên Địa Luân Hồi Phán quyết: Tiêu diệt toàn bộ tu chân giới."
Một đêm nọ, trong một tông môn vô danh.
"Chúng ta nhất định phải tìm ra kẻ đã viết sát thư này!"
"Chẳng lẽ… là chính tu chân giới viết ra?" (đọc tại Qidian-VP.com)
Sát Đạo Chi Chủ chậm rãi bước lên, giọng nói vang vọng:
Một lão tổ gầm lên:
Kết quả?
Mọi người kinh hãi, không ai hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Hắn bình thản giơ tay, trong tay chính là bút và giấy. (đọc tại Qidian-VP.com)
Cả đại điện lặng như tờ.
"Ai… đã viết sát thư cho toàn bộ tu chân giới?"
Hắn nhìn về thiên địa, nhẹ giọng nói:
Cả đại điện bỗng tối sầm lại…
Bảy ngày.
Nhân gian vẫn trôi chảy như thường.
Là điên hay tuyệt vọng?
Một phần của tu chân giới đã bị xóa bỏ hoàn toàn.
Nhưng nếu sát thư đã viết xuống… nó nhất định sẽ thành sự thật!
Nhưng… dường như có thứ gì đó bị thiếu.
"Ta… không nhớ."
Một đại năng quát lên:
Không ai còn nghi ngờ… rằng một thế lực đã từng nắm giữ sinh tử thiên hạ.
Nhưng
"Chúng ta… đã phạm sai lầm."
Ngay lúc đó
Người đứng đầu Sát Đạo Tông, kẻ kiểm soát sinh tử của tu chân giới!
"Sát Đạo Tông Toàn diệt."
Thế giới tu chân trở lại bình thường, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Không ai hiểu hắn đang nói gì.
Không ai dám thử.
Các đại năng điên cuồng vận dụng thần thông để chống lại thiên đạo phán quyết, nhưng…
Hắn thấy một trang giấy kỳ lạ, trên đó không có chữ nào, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức bức người.
Một tờ giấy trắng lặng lẽ bay trong gió.
Một dòng chữ đỏ như máu từ từ hiện lên trên trang giấy trống:
Chỉ trong bảy ngày, mọi sinh linh tu chân sẽ bị phán quyết t·ử v·ong.
Không có tác dụng!
Các tông môn vẫn sừng sững.
Chưa kịp hoàn thành nghi thức, cả tông môn hóa thành tro bụi!
Chẳng lẽ… Sát Đạo Tông cũng mất quyền kiểm soát?
Một đệ tử nội môn vô tình lật mở một cuốn sách cổ trong thư viện.
Không ai còn nhớ được hắn.
Nhưng viết sát thư cho cả cảnh giới tu chân? Đây là đại nghịch bất đạo!
Nếu không phải hắn, vậy là ai?
"Hắn… không thuộc về thế giới này."
Thiên địa chấn động, từng tòa đại điện sụp đổ, sát khí hóa thành hắc sắc trường long ngập trời, cuốn phăng mọi sinh linh bên trong.
"Sát thư này, chưa từng tồn tại."
Một giọng nói khẽ vang lên:
Không ai còn nhắc đến Sát Đạo Tông.
Ngày hôm sau, một tin tức r·úng đ·ộng cả tông môn:
Bóng người khẽ lật một trang giấy trên tay, bình thản đọc:
Tu chân giới vẫn tiếp tục vận hành.
Một trưởng lão nhíu mày, hỏi:
Đệ tử kia hồn vía bay mất, hai chân nhũn ra, ngã phịch xuống đất.
Ai đã viết sát thư này?
"Dường như có thứ gì đó quan trọng lắm, nhưng ta lại không tài nào nhớ ra."
"Chỉ cần còn kẻ muốn g·iết, Sát Đạo Tông… sẽ trở lại."
Không ai biết.
Chỉ bảy ngày nữa, toàn bộ tu chân giới sẽ bị tiêu diệt.
"Có một cách để hóa giải sát thư."
Các tông môn rơi vào hỗn loạn, vô số đại năng điên cuồng tìm cách giải cứu.
Mọi ánh mắt đổ dồn về hắn.
Bên ngoài hội nghị, một bóng người chậm rãi bước vào.
Cả đại điện rơi vào im lặng.
"Chư vị đã bao giờ nghĩ… chính các ngươi mới là kẻ bị điều khiển?" (đọc tại Qidian-VP.com)
Rồi hắn bước đi.
Chương 113: Thật to gan
Bảy ngày.
Nó lơ lửng, phát sáng, và trên đó có một dòng chữ khiến tất cả hồn phi phách tán:
Nếu đây là thiên đạo phán quyết, vậy ai có thể chống lại?
Một bóng người thần bí xuất hiện giữa đại điện.
Một bậc đại năng tuyệt thế gào thét:
Hội nghị rơi vào tĩnh lặng c·hết chóc.
Hắn lạnh lùng nhìn quanh, giọng nói vang lên, như phán quyết số mệnh của tất cả:
Thiên đạo rung chuyển!
Bên dưới không ai dám thở mạnh.
"Ngươi đã xóa bỏ hoàn toàn Sát Đạo Tông. Không còn ai nhớ đến, không còn ai tìm thấy dấu vết. Ngươi… thực sự không hối hận?"
Một lão tổ gầm lên:
Trên đó… không có chữ nào.
"Không! Chúng ta không thể để hắn thao túng vận mệnh!!!"
Một lão quái vật cười gằn:
Tất cả mọi người chấn động!
Trong Thiên Địa Hội, các cự đầu tụ họp, sắc mặt ai cũng khó coi đến cực điểm.
Các đại năng vẫn ngồi trên cao.
"Toàn bộ tu chân giới Hủy diệt."
Chỉ để lại sau lưng một bóng lưng mờ dần, như chưa từng xuất hiện trong thế giới này.
"Chúng ta đang họp cái gì vậy?"
Nhưng trong bóng tối…
Bọn họ… không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Hắn mỉm cười, cầm bút, chậm rãi viết xuống một dòng chữ mới trên sát thư:
Ngay cả Tiên nhân giáng trần, cũng bất lực nhìn mọi thứ sụp đổ.
Nhưng có cách nào phá hủy một sát thư đã thành hình?
Không ai biết.
Bỗng nhiên…
"Cái… cái gì đây?"
Mọi sinh linh cảm nhận được t·ử v·ong bao trùm!
Sau đó
Hắn cảm thấy có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào hắn.
Vị trưởng lão đứng đầu ngoại môn c·hết bất đắc kỳ tử ngay trong đêm!
Tức khắc
Người ngồi trên cao, chính là Thái Hư Đạo Tổ, giọng lạnh băng:
Nhưng ngay lúc đó…
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.