Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 122: Không dùng lô đỉnh, c·h·ế·t

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 122: Không dùng lô đỉnh, c·h·ế·t


Giữa đêm khuya, trong đại điện của một tông môn nhỏ… (đọc tại Qidian-VP.com)

"Sư phụ... xin người hãy dùng con để tu luyện."

Nhưng… bọn hắn không biết, mình đã phạm vào một đại tội.

Lão tông chủ run rẩy nhìn nữ đệ tử quỳ trước mặt, trong mắt tràn ngập đau đớn.

“Sư phụ, người đã nuôi dạy con, bây giờ con chỉ có thể lấy thân này báo đáp.”

Hắn cười nhạt, xoay người rời đi, để lại một câu cuối cùng.

Nhưng một phần linh hồn của nàng cũng đang phai mờ.

Nữ đệ tử nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Hắn phất tay áo, biến mất vào bóng đêm.

Bởi vì họ biết…

ẦM!

“Đây không phải là tu chân! Đây là một trò hề!”

Bốn thân thể lập tức hóa thành tro bụi, lô đỉnh trong tay cũng vỡ vụn thành cát bụi, biến mất khỏi thế gian.

Nàng… đã chính thức trở thành lô đỉnh của ông.

Nhưng không ai dám lên tiếng.

Trước mặt ông, một nam nhân áo đen đứng đó, tay cầm sát lệnh của Lô Đỉnh Đạo Tông. (đọc tại Qidian-VP.com)

Và nếu ông c·hết… nàng cũng sẽ bị Lô Đỉnh Đạo Tông xử lý.

Trương Thanh, tu sĩ bị trói trên cột, mắt đầy lửa giận, quát lớn:

Nhưng liệu có thật sự "không sao"?

"Một khi đã bước lên con đường này… sẽ không còn lối thoát."

Bọn hắn vừa mua được lô đỉnh.

“Không dùng lô đỉnh, đồng nghĩa với việc tự cắt đứt con đường tu luyện.”

Nàng… chỉ là một lô đỉnh.

Lão tông chủ không thể trả lời.

Tên đệ tử áo trắng thản nhiên phất tay.

Không ai quan tâm đến thiếu nữ đang quỳ giữa phòng, sắc mặt ngày càng tái nhợt, khí tức ngày càng yếu đi.

Tên đệ tử áo trắng nhếch môi cười nhạt.

"Lô đỉnh lần này không phải của Lô Đỉnh Đạo Tông cung cấp, mà là hàng lậu… có vấn đề gì không?"

Nhưng nữ đệ tử không để ông nói hết.

Nữ đệ tử đã không còn đường quay lại.

“Không… Ta tự nguyện trở thành lô đỉnh của sư phụ.”

Bọn hắn cười đắc chí.

Lão tông chủ run rẩy nhìn đồ đệ mình, trong mắt vừa là kinh hoàng, vừa là thống khổ.

“Xin dừng tay!”

ẦM!

Nữ đệ tử mỉm cười:

Xung quanh, hàng trăm người đứng xem, ánh mắt phức tạp, sợ hãi, kinh hoàng, và cả sự cam chịu.

Bốn tên tu sĩ trẻ tuổi, áo choàng che kín thân, lén lút ôm theo những chiếc hộp gấm đen, vội vã rời khỏi một cửa hàng bí mật.

Đây chỉ là khởi đầu của một bi kịch không có hồi kết."

Lão nhân toàn thân run rẩy, mắt đỏ hoe, đau đớn đến tột cùng.

"Không... Không được..."

Hắn nhếch môi cười nhạt.

Trưởng lão cười nhạt:

Lời nói của hắn làm đám đông chấn động.

Ba ngày trôi qua.

“Tu luyện là con đường của bản thân! Vì sao ta phải phụ thuộc vào lô đỉnh?”

"Sư phụ, xin hãy ra tay."

Khí tức của hắn hoàn toàn biến mất.

“Thú vị. Ngươi tự nguyện… vậy coi như sư phụ ngươi được miễn tội.”

Một tên trong nhóm thấp giọng nói:

Hắn giơ tay lên, một chiếc lệnh bài hắc kim xuất hiện.

Không gian xung quanh bị phong tỏa, ánh sáng đỏ máu chiếu rọi cả con hẻm!

Tên cầm đầu cười lạnh: (đọc tại Qidian-VP.com)

"Chưa dùng… nhưng đã có ý nghĩ phản nghịch."

Và cả hai đều hiểu rõ…

Lão tông chủ hai tay run rẩy đặt lên vai nàng, nhưng không thể nói thành lời.

Từ nay về sau, nàng không còn là đệ tử của ông nữa.

Tất cả đều im lặng.

“Tán tu Trương Thanh, phạm vào đại tội, từ chối sử dụng lô đỉnh, tự tiện hấp thụ thiên địa linh khí để tu luyện.”

Phía trước cột đá, một đệ tử áo trắng của Lô Đỉnh Đạo Tông đứng đó, lạnh lùng đọc phán quyết.

Mất đi linh lực, Trương Thanh quỳ rạp xuống đất, sắc mặt trắng bệch.

"Kẻ nào dám dùng lô đỉnh ngoài sự quản lý của Lô Đỉnh Đạo Tông, tức là phản bội đạo thống!"

Một nhát kiếm chém xuống.

Hắn… trở thành một phàm nhân!

"Ta làm sao có thể..."

Bốn tên đệ tử hoảng loạn:

Hắn run rẩy đưa tay lên, nhưng đã không còn chút sức mạnh nào.

“Ngươi muốn c·hết thay sư phụ ngươi?”

“Không… Không được…! Con không thể…”

"Tội c·hết."

Không ai dám thương tiếc.

Chỉ cần một cái phất tay… mạng của lão tông chủ sẽ chấm dứt.

Nếu không hấp thu linh lực từ nàng, ông sẽ c·hết.

ẦM!

Lão tông chủ quỳ rạp trên mặt đất, khí tức hỗn loạn, sinh mệnh như ngọn đèn dầu lay lắt trong gió.

“Nhớ kỹ, từ nay trở đi… ngươi chỉ là một lô đỉnh. Không còn tư cách làm đệ tử nữa.”

“Ngươi đã từ chối dùng lô đỉnh để tu luyện, vậy thì cũng không cần tiếp tục sống.”

Toàn bộ linh lực trong cơ thể Trương Thanh bùng nổ ra ngoài, hóa thành khói trắng, tan biến giữa không trung!

Không gian rơi vào tĩnh lặng.

Nếu một lô đỉnh vô dụng, vậy thì nó chỉ có một con đường, bị phá hủy.

Một vở kịch mới… vừa mới bắt đầu."

Máu tươi phun ra, đầu Trương Thanh rơi xuống đất. (đọc tại Qidian-VP.com)

Trận pháp kích hoạt!

“Đây là phản nghịch chi tội, chống lại đại đạo duy nhất của thiên hạ.”

Ngay lúc đó, một nữ đệ tử lao vào.

"Ngươi sợ gì? Chỉ cần có lô đỉnh là được! Hàng chính tông của Lô Đỉnh Đạo Tông phải chờ xét duyệt, phí lại cao ngất, ai rảnh đợi?!"

Lời tuyên án lạnh lẽo vang lên.

Nam nhân áo đen hứng thú nhìn nàng, rồi nhếch môi:

Giọng nàng rất nhẹ, nhưng vang vọng như tiếng chuông tang giữa đại điện.

Linh lực bắt đầu vận chuyển.

Một vầng sáng đỏ chói lóa bùng lên, biến nàng từ một tu sĩ… thành một lô đỉnh.

“Không… không thể nào…”

Hắn… từ chối dùng lô đỉnh để tu luyện.

"Cuối cùng cũng chịu khuất phục."

Giữa đêm khuya, trong một ngõ nhỏ của Hạo Nguyệt Thành.

Ở một góc khuất, một đệ tử áo đen của Lô Đỉnh Đạo Tông lạnh lùng quan sát.

Không ai quan tâm… vì nàng chỉ là một lô đỉnh.

Nói rồi, nàng đưa tay lên, tự khắc lô đỉnh ấn vào trán.

Kẻ này đã phạm vào một đại tội.

Hay đây chỉ là khởi đầu của một con đường không thể quay lại?

Lão tông chủ siết chặt nắm tay, đôi mắt đục ngầu vì thống khổ.

Và đây… chỉ là một cảnh tượng bình thường trong tu chân giới hiện tại."

Cảnh giới ông dần dần khôi phục…

Một tia sáng đỏ yếu ớt từ cơ thể nàng tràn vào cơ thể ông.

Nhưng ông biết, mình không có lựa chọn.

Chỉ có ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống, như đang cười nhạo những kẻ ngu dốt. "

Không ai dám bàn tán.

Một ngón tay điểm ra.

“Ngươi không muốn dùng lô đỉnh? Vậy từ hôm nay, ngươi cũng không cần linh lực nữa.”

"Xin lỗi… xin lỗi con…"

Bốn tên đệ tử trợn trừng mắt, quay đầu nhìn, một nhóm tu sĩ áo đen đã bao vây bọn hắn.

Chỉ trong vài hơi thở…

"Không sao đâu, sư phụ. Chỉ cần người sống… là tốt rồi…"

Bởi vì từ nay về sau… không có kẻ nào được phép từ chối Lô Đỉnh Chi Đạo."

Chỉ cần dùng lô đỉnh này, tu vi nhất định tăng mạnh! (đọc tại Qidian-VP.com)

Nàng mặc áo trắng, đôi mắt đầy kiên định, quỳ xuống trước mặt nam nhân áo đen.

Trận pháp nổ tung!

Giữa quảng trường của một thành trấn lớn, một tu sĩ bị trói chặt trên cột đá.

Bởi vì lô đỉnh tồn tại là để được sử dụng.

Lão tông chủ cắn chặt răng, đôi mắt nhòe đi.

Không ai biết, không ai hay.

Nhưng…

ẦM!

"Khoan! Chúng ta vẫn chưa dùng! Chỉ là mua trước thôi!"

Nàng đã khắc ấn lô đỉnh.

Kẻ dẫn đầu, một trưởng lão của Lô Đỉnh Đạo Tông, ánh mắt lạnh như băng, giọng nói như lưỡi dao đâm thẳng vào tim.

"Mua lô đỉnh không qua sự kiểm soát của bổn tông…"

Nàng chỉ cúi đầu, nhẹ giọng nói:

“Sư phụ, người đã an toàn… từ nay đừng từ chối nữa. Hãy… dùng con để tu luyện.”

Chương 122: Không dùng lô đỉnh, c·h·ế·t

Từ giờ trở đi… nàng chỉ có thể là công cụ để tu luyện.

Nam nhân áo đen liếc nhìn nàng, nhếch môi cười lạnh:

Vì ai cũng biết… phản đối Lô Đỉnh Chi Đạo nghĩa là c·hết.

Nữ đệ tử cắn môi, hít sâu một hơi, rồi nói ra một câu khiến toàn bộ đại điện chấn động.

"Người phản bội… chỉ có một con đường."

Nữ đệ tử mỉm cười, rất nhẹ.

Tay ông khẽ run, chậm rãi đặt l·ên đ·ỉnh đầu nàng.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 122: Không dùng lô đỉnh, c·h·ế·t