Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 124: Một đời như mộng

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 124: Một đời như mộng


Mặt đất bị nghiền nát.

“Không cần.”

Nhưng…

“Ngươi có biết tội của mình không?”

Nhưng ngay khoảnh khắc đó

Không.

“Nếu g·iết nó ngay lúc này, thiên hạ sẽ nghi ngờ. Chúng ta mất bao nhiêu năm xây dựng danh tiếng, không thể vì một kẻ vô danh mà phá hỏng.”

Nữ nhân vẫn nắm chặt kiếm.

Ngón tay nàng khẽ run.

“Ngươi…”

Sự nghi hoặc dần lan rộng.

Nhưng… chắc chắn phải g·iết.

Lô Đỉnh Đạo Tông không phải chỉ là một thế lực.

Phía trước hắn, một đám tu sĩ áo đen đứng thành hàng, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một con c·h·ó c·hết.

“Không thể nào…”

Có người xem đó là điều hiển nhiên.

Một chưởng đánh xuống.

Một tin tức khác lan truyền.

Bởi vì nàng biết

Nhưng bọn chúng không ngờ… đây mới chỉ là khởi đầu."

Hắn cười nhạt, bước lên một bước.

"Không có chuyện nàng ta có thể tự do, chẳng qua là do Lô Đỉnh Đạo Tông muốn dùng nàng để tuyên truyền."

Liệu có ai dám đứng về phía nàng?

“Rồi xem… nàng ta sẽ đối phó thế nào.”

Hắc y nhân ngây người.

Hôm nay, hoặc nàng sẽ thắng, hoặc nàng sẽ c·hết.

“Ngươi hãy nhớ kỹ.”

Nhưng… giữa tất cả những lời đàm tiếu, nàng vẫn không hề tỏ ra bối rối.

Thậm chí, nàng còn cười.

“Hãy để cả tu chân giới biết… nữ tông chủ đó cũng chỉ là một lô đỉnh.”

Tu sĩ quan chiến sững sờ.

“Bắt đầu tung tin đồn.”

Nhưng ngay lập tức, một giọng nói trầm ổn vang lên:

Nhưng… nàng không ngừng lại.

Người nói là Thái Thượng Trưởng Lão của Lô Đỉnh Đạo Tông, kẻ có quyền lực chỉ dưới tông chủ.

Hắn vội vàng lùi lại, tránh đi kiếm quang.

“Muốn chặn tin đồn? Không phải bằng lời nói.”

Nàng, đ·ã c·hết.

Nàng không đáp.

Cả tông môn bắt đầu rơi vào khủng hoảng.

Không khí trở nên lạnh lẽo.

Toàn thân nhuốm máu, nhưng kiếm trong tay chưa từng rời khỏi.

Trưởng lão đứng đó, thần sắc ngưng trọng.

Không thể g·iết ngay.

Một kẻ khác cười lạnh:

Nàng vẫn còn sống.

Chấp nhận rằng nữ nhân sinh ra chỉ để trở thành lô đỉnh.

Ánh mắt nàng lướt qua từng gương mặt, có kẻ hả hê, có kẻ khinh miệt, có kẻ thương hại.

Không còn đường lui.

Chương 124: Một đời như mộng

“Còn nếu không… ngươi biết kết cục rồi đấy.”

“Nàng ta đúng là không biết tự lượng sức.”

Ánh kiếm lóe lên.

Cả ngọn núi đã chìm trong tro bụi.

Chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên chuôi kiếm.

Nàng không cần phòng thủ.

“Từ nay trở đi, không ai còn dám nhắc đến Lô Đỉnh Đạo Tông nữa.”

Không phải vì sợ.

Nàng chỉ nhẹ nhàng rút kiếm, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao.

Nàng không nói gì.

Lão không c·hết.

Nàng đứng trên đài cao, nhìn xuống biển người bên dưới.

Trong mắt… không có tuyệt vọng.

Bởi vì tất cả bọn họ đều đã chấp nhận số phận.

Nàng bình thản nhìn hắn, không đáp.

“Nhưng nếu ta thắng…”

Tại một tông môn vô danh, đêm đen bao phủ.

Lão nhìn nàng như nhìn một con kiến sắp bị nghiền nát. (đọc tại Qidian-VP.com)

Chấp nhận rằng… niềm tin chỉ là thứ xa xỉ dành cho kẻ mạnh.

Một đêm trước trận chiến, hắc y nhân từng mang cuộn trục đến tông môn lại xuất hiện.

“Không dễ như vậy.”

Trưởng lão Lô Đỉnh Đạo Tông hơi biến sắc.

“… ta không muốn sinh ra trong thời đại này nữa.”

Nhưng có lẽ…

Bóng dáng nữ nhân biến mất trong tro bụi.

Toàn bộ tu chân giới đổ dồn ánh mắt về một nơi.

Nàng rút kiếm.

Trận chiến này chưa kết thúc.

Nhưng không ai thấy…

“Điên thật rồi…”

Không ai tin rằng nàng có thể thắng.

Không có báo hiệu. Không có hư tình giả ý.

Tu chân giới lại lần nữa chấn động.

“Nữ tông chủ đó sẽ chính thức khiêu chiến một trưởng lão của Lô Đỉnh Đạo Tông, để chứng minh bản thân.”

Một vị trưởng lão lo lắng hỏi:

Mà là cả tu chân giới.

“Một tiểu bối mà dám khiêu chiến đại năng? Đúng là trò cười.”

Lô Đỉnh Đạo Tông tưởng rằng g·iết nàng là kết thúc.

Mà là trưởng lão của Lô Đỉnh Đạo Tông.

Mỗi ngày trôi qua, nhiều người bắt đầu nghi ngờ.

Tất cả mọi người đều chờ xem cuộc chiến này.

Một kiếm.

“Con bé đó không ngu. Nó biết chúng ta không thể lập tức ra tay, nếu không sẽ làm hỏng hình tượng của tông môn.”

Sự im lặng của nàng chỉ càng khiến mọi thứ trở nên đáng ngờ.

Một nữ tông chủ trẻ tuổi… có thể thắng sao? (đọc tại Qidian-VP.com)

Cả không gian rung chuyển.

Nhưng vết kiếm trên ngực lão là thật.

Một giọt máu từ khóe môi chảy xuống.

Nhưng nữ tông chủ vẫn không nao núng.

Hắn có thể thấy… nàng không hề sợ hãi.

Bởi vì nếu để nàng sống, sẽ có nhiều kẻ khác học theo.

Một đạo kiếm quang phá không mà lên.

Lão nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ.

Cả tu chân giới xôn xao vì một tin đồn mới.

Cái c·hết của nàng gây chấn động toàn tu chân giới.

"KHI NIỀM TIN CHỈ LÀ HƯ ẢO, SỰ TUYỆT VỌNG MỚI LÀ THỰC TẠI

Ngày quyết chiến.

Thậm chí… còn đang chờ mong trận chiến này.

Lô Đỉnh Đạo Tông có bao nhiêu trưởng lão? Mỗi kẻ đều là đại năng!

"Nữ tông chủ đó thật ra cũng chỉ là lô đỉnh, nhưng giả vờ chống đối để thu hút sự chú ý."

Một canh giờ trôi qua.

“Mà phải bằng hành động.”

Nhưng cũng có người… bắt đầu đặt câu hỏi.

Bởi vì…

Hắn ra tay ngay lập tức.

Nếu nàng thực sự không phải lô đỉnh… tại sao không lên tiếng phản bác?

Không phải kẻ mạnh.

“Nếu nàng không có cơ hội thắng… tại sao nàng vẫn cười?”

Mà mới chỉ bắt đầu."

Trong một gian đại điện, một vị trưởng lão run rẩy quỳ dưới đất, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh.

Nếu nàng thực sự chống lại Lô Đỉnh Đạo Tông… tại sao vẫn còn sống?

Chỉ có giải thoát. (đọc tại Qidian-VP.com)

“Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng. Nếu ngươi quỳ xuống, tự nhận mình là lô đỉnh… có lẽ chúng ta sẽ tha cho tông môn ngươi.”

“… kẻ điên này có thể làm nên chuyện.”"

Bên dưới, tất cả đều im lặng.

“Tông chủ, chúng ta có nên ra mặt bác bỏ tin đồn không?”

Lần cuối cùng, nàng nhìn về phía trời cao.

“Nếu có kiếp sau…”

Vị trưởng lão cất giọng lạnh lẽo.

Giọng nói vang lên từ một nam tử trung niên, khí tức cao thâm, trên tay cầm một cuộn lệnh bài khắc ba chữ “Lô Đỉnh Đạo”.

Có người cảm thấy tiếc nuối.

“Ngươi quá ngông cuồng.”

Sự thật, chỉ có tuyệt vọng.

Tin đồn lan nhanh như lửa c·háy r·ừng.

Cơn đau nhức nhối là thật.

Nhưng nếu nàng thắng, tin đồn kia sẽ lập tức bị dập tắt.

Hơi thở dần yếu đi.

Ánh sáng trong mắt tắt lịm.

“Chỉ một chiêu đã xong?”

“Nếu nàng chỉ là lô đỉnh… tại sao nàng lại chiến đấu đến cùng?”

Ngày hôm sau.

Nàng lắc đầu.

Dù nàng có thắng trận này… thì sao?

Nàng điên rồi sao?

Lăng Vô Cực mở mắt, ánh mắt lạnh như băng.

Trưởng lão của Lô Đỉnh Đạo Tông bước lên đài, khí thế cuồn cuộn.

Tại đỉnh núi Bạch Phong, một nữ nhân áo trắng đứng lặng giữa gió, ánh mắt bình thản đối diện với trưởng lão của Lô Đỉnh Đạo Tông.

Chấp nhận rằng chống lại Lô Đỉnh Đạo Tông là vô nghĩa.

Ngày hôm sau.

“Ngươi thật sự muốn đánh sao?”

“Chỉ cần Lô Đỉnh Đạo Tông muốn, tông môn đó có thể biến mất trong một đêm.”

Lại một kiếm. (đọc tại Qidian-VP.com)

Một kiếm, chém ngang trời.

Chỉ có chém g·iết.

ẦM!

"Ai tin nàng ta thật sự thoát khỏi số phận lô đỉnh, đúng là ngu xuẩn."

Bởi vì… niềm tin chỉ là một lời dối trá đẹp đẽ.

“Người ta chỉ tin vào điều họ muốn tin. Giải thích chỉ càng khiến chúng ta có vẻ yếu đuối.”

Nhưng nàng không hề dừng lại. (đọc tại Qidian-VP.com)

Người ngã xuống không phải nàng.

Hắn đứng giữa đại điện, nhìn nữ tông chủ bằng ánh mắt châm chọc.

“Chỉ cần ngươi thừa nhận mình là lô đỉnh, mọi chuyện sẽ kết thúc.”

Nàng cười nhạt.

Mà vì nàng biết… trận chiến này không thể thắng.

Một giây sau, nàng quỵ gối.

Mỗi kiếm lại lấy đi một phần sinh mệnh của nàng.

Một tia máu bắn ra.

“Nếu ta thua… cứ việc lấy mạng ta.”

Bên dưới, có người bật cười.

“Cuối cùng… vẫn là không được sao…”

Kiếm pháp như cuồng phong bạo vũ.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 124: Một đời như mộng