Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 125: Lô đỉnh chi đạo, sự tuyệt vọng của những kẻ bất lực
“Thật đáng sợ…”
“Vì sao các ngươi tìm đến ta?”
Nhưng… không ai t·ìm t·hấy t·hi t·hể.
“Có! Có! Ta thề, ta còn vừa song tu xong trước khi đến đây!”
Không thể vận hành Lô Đỉnh Chi Đạo.
“Bất cứ ai không thể tu luyện theo Lô Đỉnh Chi Đạo, chính là phế vật.”
Các tu sĩ bắt đầu run rẩy.
Máu tươi nhuộm đỏ cả rừng cây.
Có người lẩm bẩm, ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía đám tu sĩ đang điên cuồng tranh đấu.
Nhưng ngay khoảnh khắc viên đan dược được đưa vào hậu trường…
Giọng nói vang vọng.
“Lô Đỉnh Đạo Tông có lệnh.”
Cả đấu trường chìm vào im lặng.
Trưởng lão run rẩy, cố gắng biện hộ:
“Năm trăm vạn! Không ai được giành với ta!”
Mùi máu tanh nồng lan ra.
Chậm rãi đứng dậy.
Một lưỡi kiếm chém ngang cổ hắn.
Không ai dám để lộ sự yếu đuối của mình nữa.
Không phải tiên đan.
“Xin ngài… hãy giúp chúng ta!”
“Một viên đan dược nhỏ bé lại có thể gây ra đại loạn thế này sao…”
“Tốt, qua.” (đọc tại Qidian-VP.com)
Ba ngày sau.
“Truyền lệnh xuống.”
Sau khi xử lý xác c·hết, một vị hộ pháp lạnh giọng nói:
Thi thể ngã xuống trong ánh mắt kinh hoàng của những kẻ xung quanh.
Nam tử trung niên bình thản mở cuộn lệnh bài, đọc rõ từng chữ:
Trong chớp mắt
ẦM!
“Người này có thể cải tử hoàn sinh, giúp phế nhân phục hồi.”
Hàng năm, các bá chủ tu chân giới đều tụ tập tại đây, tranh đoạt kỳ trân dị bảo.
Nhưng chưa kịp thở phào
Ông lão liếc nhìn bọn họ, nhẹ giọng hỏi:
Không một ai kịp kêu lên.
Dù phải g·iết người, c·ướp c·ủa, hay quỳ gối cầu xin…
“Tất cả tu sĩ vừa tham gia đấu giá, dừng lại!”
“Ngươi! Có tu luyện Lô Đỉnh Chi Đạo không?”
Một lão giả có tu vi Nguyên Anh bước ra, ánh mắt lạnh lẽo, cầm trong tay một cuốn danh sách.
Nhưng bọn họ không còn đường lui.
Sau ba ngày ba đêm hành trình, bọn họ cuối cùng cũng đến nơi.
“Phế vật… phải bị diệt.”
Một ông lão râu tóc bạc phơ, mặc áo xanh, chậm rãi uống trà.
Không ai biết mình có thể qua được cuộc kiểm tra này hay không.
Nhưng…
Tất cả chỉ vì…
Tên tu sĩ toát mồ hôi lạnh, lắp bắp:
Lôi điện nổ vang.
Không phải thần dược.
Một tên khác bị chỉ mặt.
Không khí bùng nổ.
“Ta… ta b·ị t·hương nhẹ, gần đây hơi yếu…”
Ngày mai có thể đến lượt bọn họ.
Từ hôm nay trở đi
Bởi vì chỉ cần một chút bất lực… sẽ phải trả giá bằng chính mạng sống."
ẦM!
“Bảy trăm vạn! Ai c·ướp ta g·iết cả nhà hắn!”
“Chúng ta không muốn c·hết…”
Sau đó (đọc tại Qidian-VP.com)
Tin tức về đám tu sĩ biến mất tại Bách Thảo Cốc nhanh chóng lan ra.
Bọn họ nhất định phải gặp thần y!
Bọn họ, bị liệt dương.
Không ai ngờ rằng bảo vật hot nhất đấu giá hội lại là, một viên đan dược.
Trên mặt không hề có chút cảm xúc.
Kiếm khí tung hoành.
“Kẻ nào bỏ trốn, chứng tỏ có vấn đề.”
Một đám tu sĩ vẻ mặt tái nhợt, ánh mắt đỏ ngầu, điên cuồng lục soát khắp nơi.
Bởi vì bất cứ ai không thể phù hợp với Lô Đỉnh Chi Đạo… đều không đáng sống.
Bọn họ không còn lựa chọn.
Chỉ còn lại bóng dáng ông lão lặng lẽ trở về bàn, tiếp tục uống trà. (đọc tại Qidian-VP.com)
Ông lão đặt chén trà xuống, cười nhạt.
Một bóng người xé rách hư không, vung tay c·ướp đi viên đan dược.
“G·i·ế·t sạch.”
“Mỗi tháng, tất cả đệ tử nam trong tông môn phải kiểm tra khả năng tu luyện Lô Đỉnh Chi Đạo.”
“Vì chúng ta… không thể tu luyện Lô Đỉnh Chi Đạo!”
Chữa khỏi, hoặc c·hết.
ẦM!
“Thật phiền phức.”"
Hôm đó, một truyền kỳ mới bắt đầu."
“Ngươi! Có vấn đề gì không?”
Một đạo chưởng phong xuất ra.
ẦM!!!
“Thần y! Chúng ta cần tìm thần y!”
“Vậy sao?”
Máu tươi phun ra như suối.
Cả mật thất nổ tung.
Đám tu sĩ ngơ ngác.
Nhưng…
“Chỉ cần chữa khỏi, mạng chúng ta là của ngài!”
Những lời đồn đại bắt đầu lan truyền trong tu chân giới.
Chỉ có một con đường duy nhất:
“Luyện khí công tâm, nhưng ta đã bị tổn thương căn cốt, không thể vận chuyển nguyên dương! Nếu ép buộc, ta chỉ có thể c·hết sớm! Xin các vị đại nhân tha mạng!”
Một viên đan dược cường dương.
ẦM!!!
Trong một căn mật thất tối tăm, một tu sĩ toàn thân phủ kín áo choàng run rẩy cầm viên đan dược trong tay.
“Cuối cùng… cuối cùng cũng có được…”
PHẬP!
Hàng loạt lưỡi kiếm bay ra, chém đứt đầu những kẻ bỏ chạy.
“Cường Dương Thánh Đan, Giúp tu sĩ liệt dương có thể tu luyện theo Lô Đỉnh Chi Đạo!”
Giống như tất cả bọn họ đã bị xóa sổ khỏi thế gian.
Mà là…
Một chưởng vỗ xuống. (đọc tại Qidian-VP.com)
ẦM!
Biểu tượng “Lô Đỉnh Đạo” thêu trên áo choàng của bọn họ lấp lánh trong ánh trăng.
Một số đại năng Kim Đan thậm chí còn trực tiếp tung pháp bảo, muốn g·iết c·hết đối thủ ngay tại chỗ!
Chương 125: Lô đỉnh chi đạo, sự tuyệt vọng của những kẻ bất lực
“Các ngươi biết hậu quả của việc không thể tu luyện Lô Đỉnh Chi Đạo rồi chứ?”
Hắn chậm rãi nuốt xuống.
Hắn gào lên trong tuyệt vọng.
“LÃO TỬ TRỞ LẠI RỒI!!!”
Đám tu sĩ đồng loạt quỳ xuống, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
“Nghe nói ở Bách Thảo Cốc có một vị thần y.”
Không thể tiếp tục con đường tu luyện.
“Thần y! Xin cứu mạng!”
“Bởi vì… các ngươi vốn dĩ không xứng sống sót.”
Tất cả bọn họ đều có chung một bí mật không thể nói ra. (đọc tại Qidian-VP.com)
“Ta… ta không cố ý! Không phải ta không muốn tu luyện theo Lô Đỉnh Chi Đạo, mà là… thân thể ta không làm được!”
“Các ngươi có biết… tại sao Lô Đỉnh Đạo Tông không cho phép bất kỳ ai liệt dương tồn tại không?”
Một tiếng hét vang vọng trời xanh.
Nghe vậy, đám tu sĩ liệt dương lập tức xuất phát, không màng ngày đêm.
Những kẻ áo đen bắt đầu kiểm tra từng người.
Lời vừa nói ra, không khí lập tức lạnh đi.
Những lão quái vật xưa nay luôn giữ vẻ cao thâm khó lường, giờ đây mặt đỏ tía tai, gân xanh nổi đầy trán, gào thét tranh đoạt.
“G·I·Ế·T!”
Bên ngoài Đấu Giá Hội Cửu Thiên.
“Theo lệnh của Lô Đỉnh Đạo Tông.”
“AI DÁM CƯỚP?!”
Nếu bị phát hiện, chỉ có con đường c·hết.
“Tất cả kẻ không thể tu luyện Lô Đỉnh Chi Đạo, g·iết không tha.”
Các đệ tử trong tông môn đứng từ xa, mặt trắng bệch không dám lên tiếng.
Bọn họ… rất có thể là những kẻ liệt dương, không thể tu luyện theo Lô Đỉnh Chi Đạo, nhưng không dám công khai.
Tại một góc khuất, có vài tu sĩ mặc áo choàng kín mít, cố gắng che giấu thân phận.
“Ngươi có biết không? G"
“Bốn trăm vạn linh thạch! Ta mua!”
Nhưng năm nay…
Cuối cùng, sau khi giá cả bị đẩy lên tới hai ngàn vạn linh thạch, đấu giá hội buộc phải ra lệnh ngừng đấu giá để tránh b·ạo l·oạn.
Không có chứng cứ bọn họ từng tồn tại.
Sau cuộc đấu giá hỗn loạn, các tu sĩ bước ra ngoài, ánh mắt vẫn còn vương vẻ căng thẳng.
Tại trung tâm Nam Hoang, Đấu Giá Hội Cửu Thiên.
Không có dấu vết chiến đấu.
“Kẻ nào không đạt tiêu chuẩn… g·iết.”
Ông lão bước từng bước về phía bọn họ, giọng nói ngày càng nhỏ:
Trưởng lão còn chưa kịp kêu lên, toàn thân đã nổ tung thành huyết vụ.
Ông lão cười một cách khó lường.
“Có người nói… Thần y đó không chữa bệnh, mà đang thu thập những kẻ liệt dương để luyện một loại tà công.”
Các tu sĩ biến sắc, nhưng không ai dám phản kháng.
Khoảnh khắc viên đan nhập thể
Một lệnh ban ra, cả tông môn chìm vào tuyệt vọng.
“Chắc chắn có cách chữa trị!”
Đám tu sĩ run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra.
Một ngôi miếu cũ kỹ giữa rừng sâu.
Khắp đấu giá hội chìm trong hỗn loạn.
Tại một vùng hoang dã xa xôi.
Hôm nay là một trưởng lão bị g·iết.
Một vài người thấy không ổn, lập tức muốn bỏ chạy.
Không ai trong đại điện có chút thương cảm nào.
Tức khắc, hơn hai mươi đại tu sĩ bùng nổ khí thế, đuổi theo k·ẻ c·ướp.
“Bách Thảo Cốc chính là cấm địa! Kẻ nào đặt chân đến, không ai trở về!”
ẦM!
Một tu sĩ gào lên, điên cuồng lật tung từng gian nhà tranh, từng tiệm thuốc.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.