Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 133: Ma thiên tàm
Hoa Vân không cần quay đầu cũng biết là ai.
Cái tên này không xa lạ. Trong những điển tịch cổ xưa, đó là một tồn tại khủng kh·iếp từng gieo rắc đại nạn cho tu chân giới. Một con yêu tà có khả năng hấp thụ huyết khí vạn vật, biến tu sĩ thành khô lâu sống, bị nó điều khiển như những con rối vô hồn.
“Làm gì có chuyện ta lôi con vào? Rõ ràng là con tự tìm đến đây mà.”
"Kẻ nào… dám điều tra chuyện của ta?"
Nhưng khi hắn lao đến gần Hoa Vân…
Hoa Vân mỉm cười:
“Sư phụ, người lại gây chuyện nữa rồi à?”
Hắn chậm rãi phe phẩy quạt ngọc, miệng cười như không cười:
Hoa Vân vẫn đứng đó, tay phe phẩy quạt ngọc, nhưng ánh mắt hắn đã trầm xuống.
"ẦM!!!"
“Thiên Ma Tinh Huyết, Ma Thiên Tàm… Rốt cuộc bọn chúng định làm gì?”
Bước chân Diệp Linh khựng lại.
Diệp Linh khoanh tay, ánh mắt hờ hững nhìn hắn. Cô mặc một bộ y phục xanh nhạt, tóc dài buộc hờ, nhưng trong đáy mắt lại ánh lên vẻ bất mãn sâu sắc.
Lão đạo sĩ sửng sốt, rồi vội vàng nhận lấy, cảm kích chắp tay:
Sát khí trong lòng hắn lặng lẽ tan biến, thay vào đó là một tia phức tạp.
Hắn thở dài, giọng điệu bất đắc dĩ:
""
Sát khí lạnh buốt bao trùm cả vùng trời!
Hoa Vân vừa đi vừa suy nghĩ, nhưng ngay lúc đó, một tiếng hét lớn vang lên từ đầu phố:
"Gió đêm bỗng dưng nổi lên, cuốn theo hơi thở lạnh lẽo khó tả. Trời vốn trong vắt, nhưng từ phương xa, từng mảng mây đen như bị một bàn tay vô hình kéo đến, che lấp ánh trăng.
"Ồ? Ngươi cũng dám hỏi ngược lại ta sao?"
Đám đông tu sĩ nhanh chóng tản ra, k·ẻ c·ướp lướt qua mọi người như một cơn gió, dường như sắp thoát được.
"Người áo đen run rẩy, cảm giác như vừa bước một chân vào quỷ môn quan. Nhưng điều khiến hắn bất ngờ là Hoa Vân không hề ra tay kết liễu.
"C·ướp! Có k·ẻ c·ướp pháp bảo của ta!"
Hắn đến đây không phải để mua bán, mà bởi vì có tin đồn rằng Vô Cực Ma Tông đang hoạt động bí ẩn trong thành.
Ngay sau đó
“Con nghĩ sao?”
Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau.
Kẻ c·ướp lồm cồm bò dậy, còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, đã nghe giọng nói nhàn nhã vang lên:
“Vô Cực Ma Tông đang thức tỉnh Ma Thiên Tàm đấy.”
Thay vào đó, Hoa Vân chỉ thở dài, thu quạt lại rồi lùi một bước.
Hắn giơ quạt lên, khẽ quét một đường!
Đám tu sĩ gần đó kinh hãi quỳ rạp xuống, linh hồn run rẩy không dám ngẩng đầu.
Một giọng nói khàn khàn, u ám vang lên từ hư không:
Hoa Vân bật cười, nhìn nữ đệ tử duy nhất của mình bằng ánh mắt đầy hứng thú.
Cô quay đầu, ánh mắt hơi đổi sắc:
Nói đoạn, hắn phe phẩy quạt, tiếp tục bước đi, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra."
“Người không thấy phiền sao? Đi đâu cũng xen vào chuyện của người khác, đến ta cũng bị lôi vào rắc rối của người.”
Hoa Vân cúi xuống, nhẹ nhàng nhặt món pháp bảo dưới đất lên, "…ta lại không thích thấy người khác b·ị c·ướp đồ."
Hoa Vân ngẩng đầu, ánh mắt không chút sợ hãi, chỉ có một tia hứng thú nhàn nhạt.
Hoa Vân.
“Người này không đơn giản.”
Người áo đen ngây ngẩn.
"Đa tạ công tử!"
“Diệp Linh, chẳng lẽ con không thể chào ta bằng một câu dễ nghe hơn sao?”
"Ma Thiên Tàm… Xem ra, trò vui này không nhỏ đâu."
Hắn thản nhiên ném pháp bảo về phía lão đạo sĩ.
Hoa Vân không ngăn cản. Hắn chỉ đứng đó, nhìn về phương xa, nơi khí tức tà dị vẫn đang lan tràn.
Hoa Vân cúi xuống, nhìn kẻ áo đen đã sắp hôn mê, khóe môi cong lên.
Nói xong, cô xoay người rời đi, nhưng bàn tay đã lặng lẽ siết chặt thanh đoản kiếm giấu trong tay áo.
Đó là một nam tử mặc áo xám, khí tức ẩn nhẫn, đôi mắt lóe lên vẻ nghi ngờ. Hắn vừa chứng kiến Hoa Vân chỉ bằng một cái phe quạt mà chặn đứng một kẻ có tu vi Kết Đan, lại còn nhẹ nhàng trả lại pháp bảo như không có gì.
Mọi ánh mắt lập tức dồn về phía trước. Một bóng người lao vun v·út trên không trung, trên tay cầm một món pháp bảo phát sáng. Phía sau, một lão đạo sĩ mặt đỏ bừng, vừa rượt theo vừa mắng chửi.
"Rầm!"
"G·i·ế·t ngươi thì có ích gì? Ta chỉ muốn xem trò vui mà thôi."
Chậc, chuyện này không đơn giản chỉ là một vở kịch nhỏ nữa rồi.
Hoa Vân cười nhẹ, tiếp tục phe phẩy quạt, như thể chẳng có gì đáng để bận tâm.
"Giữa lúc không khí còn đang xôn xao vì vụ c·ướp, thì trong một góc tối, một bóng người lặng lẽ rời đi.
Nhưng Hoa Vân lại thong thả nói một câu:
"Ta không có ý g·iết ngươi. Chỉ là muốn biết chuyện gì đang diễn ra."
Ma Thiên Tàm… (đọc tại Qidian-VP.com)
Diệp Linh nhìn hắn chằm chằm một lúc lâu, rồi hừ một tiếng.
Cô hừ lạnh, xoay người định bỏ đi.
Hoa Vân nhìn theo bóng lưng đệ tử mình, cười khổ
Bỗng
Tu chân giới đầy rẫy những kẻ mạnh thì làm càn, g·iết người không chớp mắt. Nhưng Hoa Vân, dù rõ ràng có thể bóp c·hết hắn như bóp một con kiến, lại không làm vậy.
"Ngươi chạy nhanh thật đấy. Nhưng đáng tiếc…"
Hoa Vân khẽ cười, quạt ngọc trong tay phe phẩy nhè nhẹ.
Nếu Vô Cực Ma Tông đang cố thức tỉnh nó…
"Trở về nói với chủ nhân của ngươi, nếu còn dám giở trò sau lưng ta, ta sẽ tự mình đến tìm hắn."
“Ta thích ngươi rồi đấy, dám nói ra cả chuyện động trời thế này.”
Mọi người kinh ngạc.
Chương 133: Ma thiên tàm (đọc tại Qidian-VP.com)
Ở Thiên Trì Thành, xen vào chuyện của người khác… có khi lại là một lựa chọn nguy hiểm." (đọc tại Qidian-VP.com)
Người áo đen run rẩy, muốn phản bác nhưng không thể thốt ra lời.
Vừa lúc đó
"Rắc!"
Giọng nói của hắn không mang theo sát ý, thậm chí còn có chút nhàn nhã, như thể tất cả chuyện vừa rồi chỉ là một màn đùa giỡn. (đọc tại Qidian-VP.com)
Hoa Vân vỗ nhẹ lên vai hắn, rồi thản nhiên đứng dậy, ngẩng đầu nhìn về phương xa.
Giữa không khí náo nhiệt ấy, một nam tử áo trắng tay phe phẩy quạt ngọc, chậm rãi dạo bước trên con phố chính. Hắn trông như một công tử phú gia nhàn nhã đi ngắm cảnh, không có chút dáng vẻ của một cao thủ tu chân.
Hắn đột nhiên đâm sầm vào một bức tường vô hình, bị bật ngược lại, ngã sõng soài dưới đất.
"Khi bầu trời trở lại yên tĩnh, không còn dấu vết của đôi mắt máu, Hoa Vân thu quạt lại, lười biếng vươn vai. (đọc tại Qidian-VP.com)
“Người… muốn nhúng tay vào sao?”
Nhưng ngay lúc đó, từ trong đám đông, một ánh mắt lạnh lẽo đang âm thầm quan sát hắn.
Chỉ một cái quạt… mà có thể khiến tồn tại kinh khủng kia lùi bước?
Nam tử áo xám không vội hành động, mà quay bước rời đi, tiến vào một con hẻm nhỏ vắng vẻ phía sau thành.
Cả bầu trời bỗng nhiên rung chuyển! Đôi mắt máu khổng lồ kia lập tức co rụt lại, phát ra một tiếng gào thét chấn động hư không!
Người áo đen nhìn hắn thật sâu, rồi lặng lẽ đứng dậy, cắn răng bỏ đi.
Những kẻ quỳ trên mặt đất kinh ngạc đến cứng đờ.
"Ngươi… thật sự không g·iết ta?"
Chỉ thấy Hoa Vân vẫn đứng đó, quạt ngọc trong tay chưa hề động, nhưng một luồng khí vô hình đã tạo ra một rào cản ngay trước mặt hắn.
Trong khoảnh khắc đó, cả thế giới như ngừng thở."
Thành này có tên Thiên Trì Thành, là nơi giao thương giữa nhiều thế lực. Các tu sĩ qua lại như nước, kẻ bán đan dược, người mua pháp bảo, có kẻ cười nói, cũng có kẻ âm thầm giao dịch những món hàng cấm kỵ.
Hoa Vân mỉm cười, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng mang theo uy nghi tuyệt đối:
Không gian trên bầu trời nứt vỡ. Một đôi mắt khổng lồ màu đỏ như máu mở ra giữa màn đêm.
Diệp Linh nghẹn lời. Đúng là cô tự tìm đến, nhưng chẳng qua vì… cô không muốn sư phụ mình c·hết lãng nhách ở nơi nào đó mà thôi!
“Ta mặc kệ. Nếu người có c·hết thì cũng đừng kéo ta theo.”
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.