Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 134: Thiên trì thành
"Hắn không giống loại người vô danh. Hơn nữa…"
"Xem ra… có kẻ muốn c·hết rồi."
Nữ tử áo đỏ chậm rãi đứng dậy, giọng nói không còn mềm mỏng như trước:
Người trên bệ đá nheo mắt nhìn nàng, rồi bỗng nhiên bật cười lạnh:
Nam tử áo xám chắp tay nói:
"Vô Cực Ma Tông rốt cuộc đang âm mưu điều gì với Ma Thiên Tàm?"
Người trên bệ đá híp mắt, vẻ mặt tối sầm lại.
"Thành này có những luật lệ riêng. Người ngoài không nên phá vỡ trật tự vốn có."
Nghe đến đây, một tên ma tu bên cạnh cười lạnh:
Nhưng đúng lúc này
Quả nhiên…
Đá·m s·át thủ đứng gần nhất bị hất văng ra xa, đập thẳng vào vách tường!
Kẻ ngồi chính giữa là một nam tử khoác hắc bào, khí tức ma đạo cuộn trào. Hắn là Lạc Nguyên, một trưởng lão của Vô Cực Ma Tông.
Nam tử áo xám lắc đầu:
Một luồng khí lạnh lẽo lan ra từ Lạc Nguyên. Hắn híp mắt, giọng nói lạnh như băng:
"ẦM!"
"Hình dáng?"
Hắn nhìn trời, cười nhẹ:
Hắn rót một chén, nhấp một ngụm, ánh mắt thoáng mang vẻ suy tư.
Nữ tử cười nhẹ:
Nữ tử không đáp ngay, chỉ rót cho mình một chén rượu, ngón tay nhẹ nhàng vuốt dọc miệng chén, rồi mới chậm rãi nói:
"Ngươi không nên tồn tại trong thành này."
Bên trong miếu, một nghi thức kỳ lạ đang diễn ra.
Chương 134: Thiên trì thành
Một cỗ chấn động vô hình bùng phát từ bàn gỗ, tỏa ra như sóng nước!
Ánh mắt nàng lướt qua quả cầu huyết sắc giữa miếu, giọng nói nhàn nhạt cất lên:
Xung quanh bệ đá, bảy bóng người khoác áo choàng đen đang đứng im lặng. Ánh mắt họ không hề có cảm xúc, như những con rối chỉ biết tuân lệnh.
"Trật tự à… Ý ngươi là trật tự do Vô Cực Ma Tông thiết lập?"
Hoa Vân cười nhẹ, rót thêm một chén rượu, giọng điệu như chẳng bận tâm:
Đám người đồng loạt siết chặt v·ũ k·hí.
Nữ tử áo đỏ biến sắc, lập tức vận linh lực chống đỡ, nhưng vẫn bị đẩy lùi ba bước!
Bàn gỗ không hề vỡ nát, chén rượu vẫn nằm yên trên mặt bàn, nhưng cả không gian đã đảo lộn.
Câu nói vừa dứt, hắn không rút kiếm, không vận pháp thuật, không bày trận pháp, mà chỉ nhẹ nhàng đặt chén rượu xuống bàn.
"Công tử uống rượu một mình, chẳng phải hơi cô đơn sao?"
Một cuộc săn đã bắt đầu.
Mười mấy kẻ áo đen vây quanh, mỗi người đều tỏa ra tu vi từ Trúc Cơ đến Kết Đan, ánh mắt lạnh lẽo như sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Một trong bảy bóng người lập tức nổ tung thành huyết vụ.
Người vừa tới là một nữ tử áo đỏ, dung mạo quyến rũ nhưng ánh mắt lại sắc bén như lưỡi dao.
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ trong bóng tối:
"Bên trong quán rượu, sát khí ngày một dày đặc. (đọc tại Qidian-VP.com)
“Thiên Ma Tinh Huyết… Sắp hoàn thành rồi.”
Một trong bảy bóng người đột nhiên quát lớn, ánh mắt sắc bén quét về phía cửa miếu.
Hoa Vân nhàn nhã ngồi bên một chiếc bàn gỗ, trước mặt là một bình rượu ấm, hương men nhẹ nhàng tỏa ra. (đọc tại Qidian-VP.com)
"Cứu một người, vậy mà lại chọc trúng hang ổ của đám ma tu rồi sao?"
"Ồ… Cuối cùng cũng không nhịn được nữa sao?""
"Ngươi muốn c·hết?"
Trước mặt hắn, một quả cầu huyết sắc lơ lửng, từng tia huyết vụ quấn quanh, trông như một con mắt sống động đang mở ra giữa bóng tối. (đọc tại Qidian-VP.com)
Hoa Vân nâng chén rượu lên, nhìn thoáng qua những kẻ vừa xuất hiện, khóe miệng hơi cong lên.
"Áo trắng, phe phẩy quạt ngọc, dáng vẻ phong lưu, nhưng thực lực sâu không lường được."
Căn phòng chợt trở nên im lặng.
Nữ tử áo đỏ không đáp, chỉ búng nhẹ một ngón tay.
"Các ngươi đang triệu hoán Ma Thiên Tàm?"
Hoa Vân khẽ cười, như không để tâm:
Ngay lập tức
Ở trung tâm Thiên Trì Thành, có một tửu lâu xa hoa mang tên Vạn Hoa Lâu. Nhưng những kẻ ra vào nơi này không chỉ là người đến thưởng rượu, mà còn có rất nhiều bóng đen thuộc các thế lực ngầm.
"Vậy ngươi đến đây là để trò chuyện với ta? Hay là có chuyện gì khác?"
Nhưng nơi đây không hề hoang vắng như vẻ bề ngoài.
"Xuất hiện một kẻ lạ mặt, can thiệp vào vụ c·ướp. Có vẻ như hắn không đơn giản."
"Chuyện quái gì…?!"
"Hắn đã hỏi về Ma Thiên Tàm."
Hắn nói câu này rất thản nhiên, nhưng nữ tử lại cảm thấy một cỗ áp lực vô hình từ người đối diện.
Không hề có linh lực dao động, không có bất kỳ dấu hiệu nào, chỉ một cái búng tay, mà một tu sĩ Kết Đan kỳ đã bị xóa sổ hoàn toàn.
Không một ai kịp phản ứng.
Lời nói của nàng vô cùng bình thản, nhưng lại khiến đám người trong miếu đột nhiên cảm thấy rét lạnh tận xương."
Ngay lập tức, cánh cửa quán rượu đóng sập lại.
Ngay lúc hắn đặt chén rượu xuống, một bóng người ngồi xuống trước mặt hắn.
Tại một quán rượu nhỏ ở góc thành.
Hắn không tỏ ra lo lắng, ngược lại còn có chút mong chờ.
Nhưng lúc này, Hoa Vân chỉ chậm rãi nâng chén rượu lên, nhấp một ngụm, rồi chậc lưỡi thở dài.
"Ngươi là ai?" (đọc tại Qidian-VP.com)
"Sao?"
"Ngươi cũng nghĩ vậy sao?"
Dưới ánh trăng, từng con hẻm khuất lấp dần xuất hiện những bóng đen lặng lẽ di chuyển.
"Thật ra ta chẳng có hứng thú với chuyện của các ngươi. Chỉ là ta không thích thấy kẻ yếu bị ức h·iếp mà thôi."
"Tại một nơi khác, bên ngoài Thiên Trì Thành…
Đó là một nữ tử vận áo xanh, dáng người thanh thoát nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức lạnh lẽo đến cực điểm. (đọc tại Qidian-VP.com)
"Kẻ nào!?"
Cùng lúc đó, ngoài phố lớn, Hoa Vân vẫn thảnh thơi dạo bước giữa dòng người.
Hoa Vân chống cằm, giọng điệu hờ hững:
"Không. Ta chỉ muốn xem các ngươi làm gì, rồi quyết định có nên g·iết hết hay không."
Ở trung tâm, một bệ đá cổ xưa được khắc đầy những hoa văn ma mị. Một thân ảnh gầy gò khoác áo bào đen đang ngồi xếp bằng trên đó, tay kết ấn, miệng lẩm bẩm chú ngữ cổ quái.
"Ngươi có hai lựa chọn: Một là c·hết, hai là ngoan ngoãn giao tính mạng của mình cho Vô Cực Ma Tông."
Bốp!
Diệp Linh không trả lời. Nàng chỉ giơ một ngón tay lên
Trong khoảnh khắc, không khí trong miếu trở nên c·hết chóc đến nghẹt thở.
Trong một gian phòng bí mật trên lầu ba, một nhóm người đang ngồi quanh bàn.
Từ trong bóng tối, một thân ảnh yểu điệu dần hiện ra.
Giọng nói của hắn khàn khàn, mang theo sự kích động lẫn cuồng nhiệt.
"Chẳng qua là một tên thích xen vào chuyện người khác, có gì đáng lo?"
Hoa Vân chậm rãi phe phẩy quạt:
Nữ tử khẽ nheo mắt.
Mái tóc nàng dài đến thắt lưng, đôi mắt hờ hững như không có chút cảm xúc nào.
"Xem ra công tử biết không ít."
Người ngồi trên bệ đá hít một hơi sâu, bàn tay chầm chậm đưa về phía quả cầu huyết sắc.
Khi nam tử áo xám bước vào, Lạc Nguyên chỉ liếc mắt một cái, giọng trầm thấp vang lên:
Bốn phía bỗng tràn ra hơn chục bóng đen, sát khí lạnh lẽo lan tỏa, bao phủ toàn bộ không gian.
Diệp Linh không thay đổi sắc mặt.
Ánh mắt Hoa Vân lóe lên.
Từ lúc rời khỏi cuộc xô xát ban chiều, Hoa Vân đã cảm nhận được nhiều ánh mắt âm thầm theo dõi mình. Nhưng hắn không vội lật bài, vì biết rõ, cá muốn cắn câu thì phải để nó tự bơi đến.
Mọi người đều chấn động. Không ai thấy hắn ra tay, chỉ một cái đặt chén rượu mà đã khiến mười mấy tu sĩ chao đảo.
"Ra sao?"
"Vậy công tử có biết… Người nào dám cản đường Vô Cực Ma Tông, sẽ có kết cục ra sao không?"
Diệp Linh.
Vì hắn biết, trong màn đêm này, một trò vui sắp bắt đầu."
Hắn dừng lại một chút, rồi tiếp:
"Đêm xuống, Thiên Trì Thành chìm trong ánh đèn mờ ảo.
"Rượu này nhạt quá."
Nàng im lặng một lát, rồi hạ giọng:
"Ta chỉ tò mò… Vì sao công tử lại xen vào chuyện không liên quan?"
Lạc Nguyên nhíu mày:
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.