Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 136: Đại hội chính đạo

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 136: Đại hội chính đạo


Hắn gõ nhẹ ngón tay lên bàn, giọng nói chậm rãi như đang nghiền ngẫm một điều gì đó.

Hắn ngả người xuống ghế đá gần đó, chân gác lên bàn, tư thái lười biếng đến vô lễ.

Hoa Vân khẽ mỉm cười, chậm rãi đứng dậy.

Vô số thế lực ẩn trong bóng tối chấn động!

"Ngươi quá tự tin vào lực lượng thuần túy."

"Không được sai sót sao?"

Hắn cầm nó lên, nhẹ nhàng xoay một vòng, rồi bật cười.

Bên cạnh hắn, một kiện bảo vật thần bí lặng lẽ phát sáng, tựa như ác quỷ thì thầm bên tai.

Nửa năm sau.

Hắn mở mật lệnh, mắt quét qua nội dung.

"Bá Lăng nghe xong, ánh mắt tối sầm lại.

"Đây là thánh lệnh."

"Nhưng điểm yếu của ngươi cũng rõ ràng."

Toàn bộ tu chân giới chấn động!

Không phải do do dự.

Nhưng bây giờ… chính người ấy lại bị kết tội là kẻ của Giả Đạo.

"Nhưng mật lệnh chỉ nói ta phải tiêu diệt ngươi…"

Bàn tay kia khựng lại.

Tin tức chấn động lan khắp tu chân giới

Người nâng hắn từ vô danh tiểu tốt trở thành kẻ khuấy động thiên hạ.

"Thánh Nhân, người muốn g·iết ta?"

"Ha ha ha! Hoa Vân, ta biết ngay mà!"

Một âm thanh giòn tan vang lên.

Hoa Vân cười nhạt, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm.

Trước mặt hắn, một phong mật lệnh nằm ngay ngắn, bên cạnh là một kiện pháp khí tỏa ra khí tức khiến trời đất rung động.

Một giọng nói lạnh lùng mà quyền uy vang vọng từ hư không:

Hắn vung tay mở cái bọc, bên trong là một kiện pháp bảo thần bí.

"Ha ha ha! Giỏi! Giỏi lắm!"

"Thiên phú mạnh, kinh nghiệm chiến đấu dày dặn, tu vi cao thâm…"

Giọng nàng nhẹ nhàng, không hề có vẻ hoảng sợ hay nghi ngờ.

"Sư huynh, ngươi đến g·iết ta sao?"

Hoa Vân phủi phủi tay áo, ánh mắt quét qua đám người.

Một cuộc đại hội chính đạo công phạt ma đạo sắp diễn ra.

"Gió lạnh thổi qua núi hoang.

"ẦM!

Áo bào trắng tung bay, nụ cười nhàn nhã, phong thái tiêu sái như cười cợt thiên địa.

Một bóng người bạch y nhẹ nhàng đáp xuống một ngọn núi hoang vu.

"Chứ đâu có nói ta không thể giúp ngươi g·iết kẻ khác trước?"

Hắn vung tay, áo bào rách nát tan thành từng mảnh, lộ ra một thân ảnh kiên cường mà cười ngạo nghễ.

"Giả Đạo, không có thực lực, chỉ có thực tế do kẻ khác tin tưởng."

Lời này vừa dứt, không ít kẻ gật gù đồng tình.

"Trong bóng tối, những cặp mắt dõi theo Hoa Vân.

"Ngươi có thể mua chuộc ta không?""

"Bây giờ thiên hạ đã tin ngươi không c·hết, vậy ngươi… đã là bất tử!"

Hoa Vân khẽ nhắm mắt.

"Chính đạo có còn quy củ không đây?!"

"G·i·ế·t A Ly."

Không ai biết, Trần Phương chính là sư phụ đã dạy hắn những đạo lý đầu tiên.

Hoa Vân nhếch môi, hờ hững gõ nhẹ ngón tay lên bàn.

"Không khí đông cứng.

Toàn bộ cường giả Bắc Hoang ngơ ngác.

"Ta đến khuấy động thiên địa đây.""

"Vậy là ngươi chọn con đường này."

"Không! Hắn không trái lệnh, hắn… đổi luật chơi!"

Nhưng đúng lúc này…

ẦM!

Hoa Vân nhướng mày, rồi cũng bật cười.

Trên bầu trời, mây đen cuồn cuộn.

"Hoa Vân công tử, đại hội này không phải chuyện đùa. Ngươi có thể thuyết phục chúng ta vì sao ngươi đủ tư cách chủ trì không?"

Hoa Vân nhún vai, nở nụ cười lười biếng.

Bá Lăng cười lạnh!

"Ngươi có thể mua chuộc ta không?""

"Hoa Vân, ngươi đúng là trò giỏi của ta!"

"Tại một nơi khác.

Trên đỉnh một tòa cự phong.

Những tông môn lâu đời nhất, mạnh mẽ nhất, nay đều có mặt.

Hắn vung tay, một làn khói đen từ người bốc lên, hóa thành một văn tự kỳ dị lơ lửng giữa trời.

"Thử nghiệm? Vậy xem ai thử ai!"

Trong bóng tối"

Một giọng nói biếng nhác chợt vang lên từ xa:

Rắc!

Hàng loạt tông môn chính đạo đã tề tựu.

Hắn nhướng mày, giọng điệu tràn đầy đắc ý:

Cùng với mật lệnh, một kiện pháp khí vô thượng lặng lẽ rơi vào tay hắn.

Bên cạnh hắn, một cái bọc được gói kỹ, tỏa ra một luồng khí tức thâm trầm khó lường.

Hoa Vân ngửa đầu, nhếch môi cười nhạt.

Hoa Vân, hắn thực sự muốn nghịch thiên sao.

Hắn vung tay, một đạo quyền kình cuồng bạo đánh thẳng về phía Hoa Vân!

Phía sau hắn, một thân ảnh đã ngã xuống vực sâu, tan vào bóng tối."

Tay hắn nâng nhẹ một trận bàn, toàn bộ lực đạo của Bá Lăng bị hấp thu sạch sẽ.

Trước cửa Bạch Nhật Thánh Địa.

Hắn đưa tay vỗ vỗ bọc đồ bên hông.

"Đừng hiểu lầm, ta không phản bội chính đạo."

A Ly. (đọc tại Qidian-VP.com)

Chương 136: Đại hội chính đạo

Dòng chữ đơn giản nhưng sắc bén như đao:

"Hoa Vân… điên rồi sao?!"

Hắn chậm rãi bước tới, nụ cười đầy ẩn ý. (đọc tại Qidian-VP.com)

"Nếu ý chỉ này không hợp ý ta…"

Một đạo trận pháp bùng lên, bao phủ toàn bộ chiến trường!

"Không sai! Ta chưa bao giờ do dự!"

Hắn rốt cuộc là người thế nào?

Phía sau lưng hắn, Hoa Vân lặng lẽ xuất hiện.

Thế nhưng, hôm nay hắn lại ngồi ở vị trí cao nhất.

"Thú vị."

Bên trong một tòa lầu các tĩnh lặng, Hoa Vân lười biếng tựa lưng vào ghế, tay cầm một phong mật lệnh vừa được đưa tới.

"Thánh Nhân… tay người run rồi."

"Ta nhận được mật lệnh đến đây tiêu diệt ngươi."

"Dám chống lại ý chỉ Thánh Nhân?! Đây là con đường c·hết!"

Dứt lời, hắn uống cạn một hơi, rồi ném mạnh vò rượu xuống đất.

Gió ngừng thổi.

Chính giữa, một nam nhân trung niên khoanh tay đứng, ánh mắt sắc bén như chim ưng.

Hoa Vân vẫn ngồi đó.

Bá Lăng sắc mặt trầm xuống!

Là Hoa Vân!

Trước mặt hắn, một nữ tử đứng lặng yên.

Người dạy hắn đạo lý.

Phía dưới, vô số tu sĩ đưa mắt nhìn nhau.

Vô số tu sĩ chứng kiến cảnh tượng này đều hít vào một hơi lạnh.

Xoẹt!

Một lão giả râu bạc của Nhất Niệm Phật Tông cất giọng trầm vang:

ẦM!

Hoa Vân cúi đầu, ánh mắt thoáng lạnh đi trong chớp mắt.

Một bàn tay khổng lồ từ hư không vươn xuống, che phủ cả bầu trời!

Hoa Vân lắc lắc vò rượu trống không, giọng nói vẫn nhàn nhã:

"Hắn muốn biến Giả thành Thật?!"

Đại hội chính đạo công phạt ma đạo, một sự kiện long trời lở đất, quyết định cục diện tu chân giới trong trăm năm tới, sắp diễn ra.

"Hắn thật sự dám làm chuyện này?"

"Tại một nơi khác, trong bóng tối u tịch.

Trong khắp tu chân giới, gió nổi mây vần.

Nhưng khi khói tan

Không một lời nói.

Pháp khí Thánh Nhân ban cho hắn… nay bị hắn dùng để chống lại chính Thánh Nhân!

Từ trước đến nay, Hoa Vân chưa từng chính thức đứng về phe chính đạo, cũng chưa từng mang danh nghĩa lãnh tụ.

ẦM!

"Vậy để ta làm kẻ quyết định ai là Giả, ai là Thật!"

ẦM!!!

"Thú vị."

Hắn mỉm cười:

"Không hỏi lý do."

"Ngươi chịu được bao nhiêu đòn, ta sẽ ra tay bấy nhiêu.""

"Bắc Hoang, chờ ta một chút."

Vạn Kiếm Tông, Nhất Niệm Phật Tông, Cửu Thiên Lôi Điện Tông, Vạn Pháp Thánh Tông…

Chỉ vỏn vẹn một câu:

Trời đất gầm vang!

"Muốn thử không?"

"Hoa Vân!"

Ánh sáng lạnh lẽo phản chiếu trong mắt hắn.

Hắn vừa muốn tiếp tục ra tay thì

Chưa ai kịp phản ứng, bỗng nhiên

Có kẻ nghi hoặc, có kẻ khinh thường, nhưng cũng có không ít ánh mắt mang theo sự hứng thú.

Không một tiếng động.

Bên ngoài.

"Thậm chí còn tặng ta một kiện bảo vật để g·iết ngươi."

Hắn nhẹ nhàng bước tới trước một bước, đối diện với bàn tay khổng lồ trên cao.

Ánh trăng chiếu lên dung nhan tuyệt sắc của nàng, nhưng đôi mắt lại trầm tĩnh như hồ nước sâu.

"Lần này, ta sẽ tự mình đi gặp nàng.""

"Hắn dám trái lệnh Thánh Nhân?!"

"Nhưng trước khi ra tay, ta có một câu hỏi…"

Hoa Vân thản nhiên vỗ vỗ bọc đồ bên hông, cười nhạt:

"Nhược điểm thứ nhất: Công mạnh nhưng dễ bị dẫn dắt."

"Vậy ta xin cạn một chén thay cho lời từ chối!"

"Ngươi nói gì?"

Toàn bộ Bạch Nhật Thánh Địa… rung chuyển!"

Gió cát gào thét, thảo nguyên mênh mông không thấy điểm dừng.

Nhưng điều khiến người ta kinh ngạc nhất chính là…

"Trên bầu trời đêm.

Giữa đêm khuya, trong một tòa lầu các tĩnh mịch, Hoa Vân lặng lẽ mở phong mật lệnh.

Trần Phương đứng trên đỉnh vực sâu, tay chắp sau lưng, áo bào phất phơ trong gió.

Mà là vì một thế lực nào đó… đang ngăn cản!

"Giữa lúc toàn trường rung động, trong bóng tối, một mật lệnh được truyền đến tay Hoa Vân.

Hoa Vân không đáp. (đọc tại Qidian-VP.com)

"Ngươi không chút do dự?"

Trần Phương cười lớn!

"Nếu thiên hạ nói Giả Đạo đáng c·hết…"

"Không dễ đâu."

"Hoa Vân không g·iết Trần Phương?!"

Một lúc lâu sau…

Nội dung rất đơn giản.

Hoa Vân đứng đó, gió thổi làm tà áo hắn khẽ lay động.

Một kiếm chém xuống.

"Mật lệnh là vậy."

"Ngươi biết ta là Giả Đạo, nhưng vẫn ra tay."

Hắn đã đọc đi đọc lại mật lệnh ấy nhiều lần.

"Lần sau đừng mắc bẫy dễ như vậy."

"Bắc Hoang, một thế lực đang trỗi dậy. Phải tiêu diệt. Không được sai sót."

"Không được sai sót."

"ẦM!!!

Mặt đất nứt toác khi hắn đáp xuống, dư chấn lan rộng hàng trăm dặm!

Bầu trời Bắc Hoang đột nhiên nổ tung một tiếng long trời lở đất!

"Tại một nơi khác.

Dưới vực sâu, một thân ảnh chậm rãi ngẩng đầu.

Trên đài cao, Hoa Vân nhàn nhã phe phẩy quạt, ánh mắt bình thản quét qua tất cả.

"G·i·ế·t Trần Phương."

"Bá Lăng phải không?"

Một lúc lâu sau, hắn cười nhẹ.

Nhưng điều làm thiên hạ chấn động nhất không phải là cuộc chiến này, mà là…

"Bắc Hoang.

Hoa Vân cười nhạt, không phủ nhận.

Hắn tiện tay rút ra một quyển trục, ném lên bàn.

Hắn chỉ nhắm mắt lại.

"Nửa năm sau.

"Từ hôm nay, Bắc Hoang là của chúng ta!"

Nhưng ngay khi bàn tay ấy sắp chạm tới Hoa Vân

Bàn tay ấy… dừng lại giữa không trung!

Vô số tu sĩ vận hắc bào đứng xếp hàng ngay ngắn, khí tức mạnh mẽ đến đáng sợ.

Dứt lời, hắn đưa tay lên trời.

"Kẻ nào không phục, mời ra tay!""

Người của chính đạo lẫn ma đạo đều trầm tư.

Cả ngọn núi rung chuyển, cát bụi cuồn cuộn!

Hắn vươn tay, một vò rượu xuất hiện trong tay áo.

Thánh Nhân ra tay!

Hoa Vân thu kiếm, quay người rời đi.

"Một kẻ chỉ biết uống rượu, suốt ngày làm loạn khắp nơi… sao lại có thể chủ trì đại hội trọng yếu như vậy?!" (đọc tại Qidian-VP.com)

Trần Phương bật cười.

"Mời!"

Trần Phương không né. (đọc tại Qidian-VP.com)

"Ngươi… coi ta là vật thí nghiệm?"

"Ta nói, ngươi có thể mua chuộc ta không?"

"Nhưng trước khi ra tay, ta có một câu hỏi…"

Hoa Vân ngồi trước một bàn đá, ánh mắt lặng như nước.

ẦM!

Nhưng ánh mắt hắn… cũng không có chút dao động.

Cả dãy núi rung chuyển.

Hắn nhìn xuống đồng bằng mênh mông, giọng nói vang vọng:

"Nói lớn như vậy làm gì, ta đứng tận đây còn nghe rõ."

Hắn bước lên một bước, khí tức nhẹ như gió, nhưng giọng nói lại vang khắp trời đất.

Chỉ có một thanh kiếm từ từ nâng lên.

Hoa Vân thu kiếm, đứng thẳng lưng, ánh mắt sáng như sao.

"Ta chỉ cần… các ngươi tin vào kết quả."

"Các vị."

Kiếm quang của Hoa Vân không g·iết hắn, mà chém nát hư không, đánh bay sát khí bao trùm.

Ánh lửa từ cây nến lay động, phản chiếu trong mắt hắn.

Người chủ trì đại hội này, không ai khác ngoài Hoa Vân!"

Một đạo kiếm quang xé tan bầu trời, đánh thẳng xuống bóng đen đang rơi xuống vực!

Hắn nhìn thẳng vào nàng, ánh mắt sắc bén như kiếm.

"Ta không cần các ngươi tin ta."

Một bóng người từ trên không trung lao xuống như thiên thạch giáng thế!

"Sư phụ, người nói ta không chút do dự?"

Nơi này vốn là vùng đất hoang dã, ít ai đặt chân đến. Nhưng gần đây, một thế lực thần bí đang trỗi dậy như thủy triều.

Hắn gõ nhẹ lên bàn, giọng nói đầy thích thú:

Sư phụ hắn.

"Bây giờ mới là thử nghiệm thực sự."

Kẻ chủ trì đại hội, không ai khác ngoài Hoa Vân!

"Ngươi thực sự muốn chống lại ý chỉ của Thánh Nhân?!"

Bá Lăng nhướng mày, ánh mắt đầy nguy hiểm:

"Trần Phương phải c·hết."

Thế gian lặng như tờ.

Hắn là Bá Lăng, người cầm đầu thế lực đang lên của Bắc Hoang!

"Ai dám ngăn cản, g·iết không tha!"

Không ai biết, kẻ mà Thánh Nhân muốn hắn g·iết… lại là người đã từng bảo vệ hắn khi còn yếu ớt.

Hoa Vân cầm chén rượu, nhẹ nhàng xoay tròn trong tay.

Lời vừa dứt, một luồng áp lực vô hình bao trùm toàn trường.

Hắn nên làm gì đây?"

Một luồng ánh sáng bùng lên

"Ta đã thu thập kha khá thông tin về ngươi."

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 136: Đại hội chính đạo