Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 139: Quán trà

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 139: Quán trà


Diệp Linh hoan hô:

Hoa Vân đặt chén trà xuống, liếc nhìn Lạc Dịch, lạnh nhạt nói:

"Thế sao hắn lại bay?"

"Sư phụ! Vậy chẳng phải người sẽ…"

"Nhưng sư phụ! Nếu không có giải dược, người sẽ…"

Cả quán trà c·hết lặng.

Hắn nhìn chén trà trước mặt, rồi nhìn nam nhân áo xanh.

"Không cần."

Sau khi Lạc Dịch rời đi, quán trà lại chìm vào sự tĩnh lặng.

"Không." (đọc tại Qidian-VP.com)

Diệp Linh lập tức hưng phấn nhìn sang Hoa Vân.

"Tự bay."

Đám áo đen lập tức kéo nhau bỏ chạy tán loạn.

Diệp Linh suýt sặc trà, vội vàng che miệng nín cười.

Diệp Linh: "...

Diệp Linh lo lắng đến mức suýt khóc:

Không nói một lời, hắn cầm chén trà lên… uống một hơi cạn sạch.

Diệp Linh ôm đầu.

"Ngươi thật sự không cảm thấy gì sao?"

"Ngươi không buồn ngủ, vậy ngươi có biết mình vừa uống gì không?" (đọc tại Qidian-VP.com)

"Rút lui! Mau rút lui!"

Diệp Linh sững sờ:

Vài giây trôi qua…

"Ơ?"

"Bắt hắn lại!"

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Hoa Vân.

"Muốn biết thì cứ để sư phụ ngươi uống thử đi."

"Cũng có thể."

"Ta đã bảo, không sao."

"Ừ."

"Người uống độc mà không trúng độc, còn được một kẻ bí ẩn đến chiêu mộ vào tổ chức nào đó, thế mà người không có chút tò mò nào sao?!"

"Tên khốn! Ngươi dám hại sư phụ ta!"

Cả quán trà: "..."

"Tại quán trà…

"Không."

"Không hứng thú."

Diệp Linh: "..."

Mọi người trong quán trà trợn mắt nhìn Hoa Vân, nhưng hắn vẫn ngồi đó, không hề nhúc nhích.

"Tại quán trà…

"Sư phụ… thật ra người mạnh đến mức nào vậy?"

Diệp Linh: "..."

"Sư phụ! Người vừa ra tay sao?"

"Sư phụ! Lý do này không khoa học chút nào!"

Cả quán trà: "..."

"Không thể nào…"

Quán trà lặng như tờ.

"Hả? Cái gì thiên tài tuyệt thế?"

"Trời ơi!!!"

Diệp Linh: "..."

Tên cầm đầu run rẩy:

Tên cầm đầu quét mắt nhìn quanh, sau đó dừng lại ở Hoa Vân.

Hoa Vân vẫn ngồi đó, bình thản như thường.

Không chỉ Diệp Linh, mà cả quán trà cũng giật mình.

Nói rồi, hắn tiếp tục uống trà, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra."

Diệp Linh: "..."

"Ta là Lạc Dịch, người chuyên thu thập những kẻ đặc biệt. Ngươi có muốn gia nhập tổ chức của ta không?"

Tên tu sĩ áo đen siết chặt nắm đấm, sát khí tỏa ra. (đọc tại Qidian-VP.com)

Diệp Linh: "..."

Diệp Linh ôm đầu tuyệt vọng.

Nàng trợn tròn mắt, thì thào:

"Không biết."

Từng tên một bay ngược ra ngoài như bị một thế lực vô hình đánh văng, nằm la liệt trước cửa quán trà.

"Aaaa!!!" Diệp Linh gần như phát điên.

"Không muốn."

"Sư phụ! Người thử đi!"

ỰC!

"Không."

"Ngươi… rốt cuộc là ai?"

Cuối cùng, tên cầm đầu mất kiên nhẫn, vung tay ra hiệu cho thuộc hạ.

Cửa quán trà bị đạp tung!

BỐP!

Hoa Vân bình thản lắc đầu.

Diệp Linh thở phào một hơi, rồi nhìn sang Hoa Vân:

Nam nhân áo xanh nhíu mày, bàn tay siết chặt cây quạt.

"Hử?"

"Không ngủ khi uống Bách Nhật Miên Miên, hoặc là thiên tài tuyệt thế, hoặc là… kẻ đã vượt qua quy tắc của độc thuật!"

Hắn vung quạt, nhẹ nhàng đứng dậy, quay người rời đi.

"Ha ha ha! Hay lắm! Quả nhiên là ta đã tìm đúng người!"

Diệp Linh cũng giật mình:

Nam nhân áo xanh nhìn chằm chằm Hoa Vân, giọng nói chậm rãi, nhấn mạnh từng chữ:

Hoa Vân đặt chén trà xuống.

Nàng tức tối uống một hớp trà để bình tĩnh lại… và rồi…

"Thế sao bọn họ lại…"

"Không."

"Vậy thì đi theo đi!"

"Sư phụ! Người thật sự không sao chứ?"

"Ngươi dám chối? Có người tận mắt nhìn thấy ngươi ở đây!"

Diệp Linh trợn tròn mắt.

"Cũng không."

Hoa Vân im lặng một lúc, sau đó nhẹ giọng đáp:

"Không."

Nam nhân: "..."

Nam nhân áo xanh híp mắt, lạnh nhạt đáp:

Hắn cười cười, không nản chí:

Hoa Vân: "..."

"Không."

Nam nhân áo xanh đột nhiên đứng dậy, ánh mắt tràn đầy nghi hoặc và kinh sợ.

Chương 139: Quán trà

"Sư phụ… người thật sự không thấy kỳ lạ sao?"

"Ngươi đã ngủ một lần rồi, không có tác dụng nữa."

Hoa Vân cầm chén trà lên, nhấp một ngụm, thản nhiên đáp:

"Không sai, nhưng… một nửa sự thật."

"Đừng giả vờ! Mau theo bọn ta đi!"

Không ai biết tại sao, nhưng bầu không khí bỗng trở nên cực kỳ quỷ dị."

"Ngươi thật sự không lo lắng sao? Ngươi nghĩ ta đang đùa à?"

Hoa Vân liếc nàng một cái.

Hoa Vân nhìn nàng, nhàn nhạt đáp:

Tên tu sĩ áo đen: "..."

"Cơ thể không t·ê l·iệt?"

Không khí bỗng trở nên kỳ lạ đến cực điểm.

ỰC!

"Gì… gì cơ?"

Diệp Linh tức giận:

Một phút trôi qua…

"Không."

"Không."

"Không vội, ta còn nhiều trò thú vị hơn… Nếu ngươi đổi ý, hãy đến Thiên Tiếu Tông, nơi đó luôn có chỗ cho ngươi."

Diệp Linh: "..." (đọc tại Qidian-VP.com)

"Có lẽ… tự ngã."

"Sư phụ là thiên tài tuyệt thế rồi!"

Hắn chống quạt xuống bàn, nhìn thẳng vào Hoa Vân:

"Sư phụ! Nếu có một ngày có người cầm đao đến c·hém n·gười, người cũng sẽ bình tĩnh thế này sao?"

Một lúc sau, nam nhân áo xanh hít sâu một hơi, cẩn thận quan sát Hoa Vân, rồi đột nhiên… vỗ tay cười lớn!

"Vậy sao?"

Lạc Dịch: "..."

"Ơ nhưng mà…"

Diệp Linh: "..."

"Chỉ vậy thôi?"

"Nhưng… nhưng… tại sao người không bị trúng độc?"

"Sư phụ! Hay là ta đánh hắn c·ướp giải dược nhé?!"

Diệp Linh đang ngủ gục bỗng mơ màng bật dậy, nghe thấy câu cuối cùng liền hứng thú hỏi ngay:

"Không có dấu hiệu hóa đá?"

Tên kia gằn giọng:

"Không sao."

Nam nhân áo xanh im lặng một lúc lâu, sau đó nhẹ giọng nói:

Nam nhân áo xanh nhướng mày, cười lạnh:

"Hả? Nghĩa là sao?"

Ngay khi đám người áo đen lao tới…

Quán trà lại chìm vào im lặng.

"Quái vật… ngươi là quái vật!"

"Ngươi nghĩ ngươi có thể chống lại bọn ta?"

"Ngươi là Hoa Vân?"

Một nhóm tu sĩ mặc áo đen tràn vào, ánh mắt lạnh lẽo quét qua mọi người.

Nam nhân áo xanh híp mắt, vẻ mặt có chút hưng phấn:

Diệp Linh ngơ ngác:

Quán trà lại chìm vào im lặng.

Những tên áo đen còn lại sững sờ, nhưng chưa kịp phản ứng…

"Sư phụ… người thật sự không làm gì à?"

"Không."

Nam nhân áo xanh nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt càng lúc càng trở nên kỳ dị.

"Sao ta lại không ngủ?!"

Tên đi đầu đột nhiên bay ngược ra ngoài cửa, đập mạnh xuống đất, b·ất t·ỉnh nhân sự.

Hoa Vân đặt chén trà xuống, lạnh nhạt đáp:

Hoa Vân vẫn bình thản, thản nhiên đáp:

Diệp Linh: "..."

"Là Bách Nhật Miên Miên, đúng không? Ta nghe nói nếu không ngủ sau khi uống, thì sẽ trở thành thiên tài tuyệt thế!"

Hoa Vân liếc nhìn nàng, chậm rãi nói:

Tên cầm đầu cau mày, nhưng hắn không tin ngay mà tiếp tục hỏi: (đọc tại Qidian-VP.com)

Hoa Vân không đáp, chỉ nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn thản nhiên như cũ.

Hoa Vân bình thản:

"Bởi vì… ta không nghĩ là mình sẽ trúng độc."

Nam nhân áo xanh nhếch môi:

Hai phút…

Nàng lập tức rút kiếm ra, nhưng Hoa Vân nhẹ nhàng giơ tay ngăn lại.

Diệp Linh há hốc miệng:

Hoa Vân im lặng nhìn hắn một lúc, sau đó thản nhiên nói:

"Sư phụ… sao đi uống trà cũng có người đến chiêu mộ vậy?!"

"Bách Nhật Miên Miên, uống vào, nếu ngủ say thì không có gì xảy ra. Nhưng nếu ai uống mà không ngủ… sẽ bị trúng một loại đại độc, trong vòng một canh giờ, nếu không có giải dược, cơ thể sẽ t·ê l·iệt, chân tay bất động, kinh mạch đóng băng, cuối cùng hóa thành một bức tượng đá!"

"Vậy sao?"

"Thế là… ta cũng là thiên tài tuyệt thế sao?!"

Một lúc sau, Diệp Linh thở dài, chống cằm nhìn Hoa Vân:

Diệp Linh: "..."

Nhưng đúng lúc ấy…

"C·ướp? Ngươi nghĩ dễ sao? Giải dược ta đã giấu đi rồi, không thể nào lấy được đâu."

Cả quán trà: "..."

RẦM!

Nam nhân áo xanh cũng nhíu mày khó hiểu.

Diệp Linh vẫn chưa hết bàng hoàng, nhìn sư phụ mình như nhìn một tồn tại không thể lý giải.

"Không sao."

"Một kẻ không buồn ngủ."

Nam nhân áo xanh: "..."

BỐP! BỐP! BỐP!

Không khí lại chìm vào im lặng.

Hắn vội vàng hét lên:

Đám tu sĩ áo đen đau đớn lồm cồm bò dậy, mắt đầy hoảng sợ, không dám tiến lên nữa.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 139: Quán trà