Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 147: Hắc Trà Lâu, Một Chén Xoay Chuyển Càn Khôn
Hương trà lượn lờ, thanh tao nhưng sâu lắng, như một làn khói mơ hồ xuyên qua tâm hồn.
Tất cả tu sĩ có mặt đều nín thở chờ đợi.
"Ta không tin có thứ trà nào có thể lay động đạo tâm ta."
Không phải bị độc ăn mòn.
Dù vậy, tận trong bóng tối, một cơn sóng ngầm đang cuộn trào.
Bóng lưng cô độc, mất mát, như một kẻ lạc lối trong chính đạo tâm của mình.
Hắn đưa tay lật xem một bức thư, ánh mắt lạnh lẽo như vực sâu.
"Hộ pháp! Tay… tay ngài…"
Hắn khẽ nhếch môi.
Dẫn đầu là một nữ tu vận hắc bào, dáng vẻ phong lưu nhưng ánh mắt lạnh lùng.
"Không cần gấp. Ta muốn xem, Hoa Vân có thể làm được những gì."
Hắn đến đây với một nhiệm vụ.
Im lặng.
"Ta… không dám uống."
Tả Hộ Pháp chậm rãi buông chén trà xuống.
"Không thể nào! Đây là thuật gì?!"
Nhớ lại khoảnh khắc hắn phản bội sư môn, bước vào bóng tối, trở thành Sát Đạo Tông Hộ Pháp.
"Thử trà của Hoa Vân, tìm ra bí mật của Hắc Trà Lâu!"
“Một chén trà, xoay chuyển càn khôn.”
Ký ức năm xưa tràn về như thác lũ!
Trong một mật thất u ám.
Cả đám quỳ rạp xuống, đầu đập mạnh xuống sàn.
"Chẳng lẽ danh tiếng của ngươi chỉ là trò cười?"
Có một người đang âm thầm quan sát.
"Nghe nói trà của ngươi có thể lay động tâm trí?"
Cánh tay nàng bắt đầu rạn nứt.
Mà giống như tự nó tan rã, như cát bụi trong gió.
Cả quán trà nín thở.
Hắn cứng đờ.
Tin đồn về Hắc Trà Lâu ngày càng lan rộng.
"Chỉ vậy thôi?" Nàng nhướng mày.
Đám thuộc hạ sau lưng nàng căng thẳng, ánh mắt lóe lên sát ý.
Hắc Nguyệt nhướng mày.
"Ta còn tưởng có độc hay mê hồn thuật gì chứ." (đọc tại Qidian-VP.com)
Bỗng nhiên
Bàn tay nàng tiếp tục tan rã, cánh tay, rồi vai, rồi cả thân thể!
Chỉ có một số ít kẻ từng đến Hắc Trà Lâu hiểu rõ.
Hắn khẽ nhắm mắt, trầm giọng nói:
Không phải b·ị c·hém. (đọc tại Qidian-VP.com)
Một cao thủ g·iết chóc vô số, một kẻ từng không biết sợ hãi, lại chọn cách tự kết liễu.
Hắc Nguyệt hạ mắt nhìn xuống.
ẦM!
Hoa Vân nhấp một ngụm trà, khẽ cười nhạt.
Nhưng Hoa Vân chỉ thản nhiên rót trà.
"Thú vị."
Cả quán trà… lập tức lặng như tờ."
Hắc Nguyệt cười khẩy, nhấc chén trà lên, uống cạn trong một ngụm.
Sát Vương, kẻ cầm quyền thực sự của Sát Đạo Tông, ngồi trên một ngai đá đen.
Từ các đại tông môn chính đạo cho đến những thế lực ma tu, ai ai cũng bàn tán.
Không uống… hắn sẽ mãi mãi sống trong bóng tối.
"Ngươi có đủ tư cách không?"
"Sư phụ… đây là… loại trà gì vậy?"
Chỉ còn lại tiếng Diệp Linh nuốt nước bọt, lắp bắp hỏi:
"Uống hay không, tùy ngươi."
"Hơn nữa…"
Diệp Linh thì đang ngồi nghịch mấy chiếc lá trà khô, thỉnh thoảng nhăn mặt vì đắng.
"Nhưng quy tắc của ta, ngươi có dám theo không?"
Hắn cầm chén trà lên, đưa sát môi.
HẮC TRÀ LÂU, ĐÊM ĐEN TĨNH LẶNG
"Trà đạo không phải cưỡng ép. Người có duyên sẽ tự hiểu."
Hắn không dám trả lời."
"Chúng ta chỉ làm theo lệnh! Xin tha mạng!" (đọc tại Qidian-VP.com)
Hắc Nguyệt nheo mắt, nở một nụ cười nhạt.
"Ta không tin."
"Uống một chén, trả một mạng?"
Nó trở thành một cấm địa huyền bí, nơi các cao nhân tìm đến để khai sáng đạo tâm.
Nhưng đúng lúc đó
Bức thư vỡ vụn thành tro bụi.
Hắn đột nhiên cảm thấy… bàn tay cầm chén trà nặng như núi lớn.
Tả Hộ Pháp khẽ nheo mắt.
"Một chén trà có thể khiến ma đầu hoàn lương? Ta không tin!"
"Trà của hắn, ta cũng muốn nếm thử một lần."
Cửa quán bị một kẻ đá tung!
Hắn không thể đối diện với chính mình.
Sau đó, một giọng nói trầm thấp vang lên trong bóng tối.
Tả Hộ Pháp cười nhạt.
Tả Hộ Pháp mồ hôi lạnh tuôn ra.
Hoa Vân đang rửa chén trà.
Hoa Vân từ tốn nhấp một ngụm trà, chậm rãi nhìn hắn.
"Nên hôm nay… hoặc là ta uống trà, hoặc là nơi này sụp đổ."
Nhớ lại năm đó hắn từng là một thiếu niên chính nghĩa, mang theo mộng tưởng to lớn.
"Nghe nói… chỉ có những ai mang trong lòng nghi vấn, mâu thuẫn, hoặc chấp niệm không thể giải mới có thể uống!"
Hắn nhớ lại…
Hắn đưa tay bóp nhẹ.
Hắn vận công, muốn phá vỡ ảo ảnh.
ẦM!
Và rồi
Diệp Linh trầm tư gật đầu.
Hắc Trà Lâu không còn là một quán trà bình thường.
Ngón tay cầm chén trà của nàng… vỡ nát.
Hoa Vân lười biếng đáp:
"Ngươi… rốt cuộc… đã làm gì?!"
Nàng bước tới, ngồi xuống đối diện Hoa Vân, vạt áo đen trải dài trên nền gỗ cũ kỹ.
Diệp Linh giật mình đứng dậy, mặt hơi tái.
Không ai biết lý do.
Như một bức tượng đá, nứt từng mảnh, từng mảnh.
"Từ nay về sau, ai dám động vào Hắc Trà Lâu, trời tru đất diệt!"
"Uống một chén, trả một mạng."
Ánh mắt hắn sâu thẳm, như một cơn bão đang hình thành.
Hôm nay, trong một góc tối của Hắc Trà Lâu.
Diệp Linh chớp mắt hỏi:
"Sư phụ, tại sao người không ép hắn uống?"
Nàng hừ lạnh, đặt chén xuống bàn.
Nàng trợn mắt nhìn Hoa Vân.
Hắn mặc hắc bào, khí tức thâm sâu khó dò, ánh mắt sắc bén như chim ưng.
RẮC!
Nàng cảm thấy có gì đó… sai sai.
Một cơn chấn động dữ dội bùng lên trong đầu hắn!
Hắc Nguyệt nhíu mày.
Không có gì xảy ra.
Hoa Vân đưa tay cầm chén trà, chậm rãi uống một ngụm, thản nhiên đáp:
Nàng vừa dứt lời, sát khí như sóng lớn tràn ra, làm cả quán trà rung chuyển!
"Tại sao?"
Uống… hắn sẽ không còn là chính hắn.
Cả người run lên bần bật.
Uống hay không uống?
Cả quán trà lặng như tờ.
Ba ngày sau.
"Quy tắc gì?" (đọc tại Qidian-VP.com)
Nàng chắp tay nhìn Hoa Vân, giọng bình thản nhưng mang sát ý nồng đậm. (đọc tại Qidian-VP.com)
Hoa Vân thản nhiên đặt chén xuống bàn.
Quán trà lại trở về tĩnh lặng.
"Không chỉ vậy, nghe nói kẻ nào không đủ tư cách uống trà, chỉ cần ngửi hương cũng sẽ tẩu hỏa nhập ma!"
Cuối cùng…
Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói bình thản nhưng lạnh lẽo vang lên.
"Muốn uống trà? Được thôi."
Nước trà rơi xuống chén, không b·ốc k·hói, không tỏa hương.
Hắc Nguyệt vỡ vụn thành tro bụi, tan biến ngay tại chỗ.
"Một kẻ có thể khiến Hộ Pháp ta lung lay chỉ bằng một chén trà?"
Hắc Nguyệt khựng lại.
Thuộc hạ phía sau nàng hốt hoảng lùi lại.
"Tại sao chỉ một hơi trà lại có thể khuấy động ký ức của ta?"
"Ngươi không dám uống, vì ngươi sợ nhìn thẳng vào con người thật của mình."
Bọn họ vừa quỳ, vừa run rẩy dập đầu.
Nàng hét lên, dùng linh lực áp chế, nhưng vô dụng!
Tu chân giới r·úng đ·ộng.
Tả Hộ Pháp t·ự s·át.
Ma Nhãn Chân Quân toát mồ hôi lạnh.
Hoa Vân bình thản nâng ấm trà, rót ra một chén.
"Trà 'Sát Đạo'."
Tin tức Tả Hộ Pháp của Sát Đạo Tông t·ự s·át nhanh chóng lan ra, nhưng không ai dám bàn luận sâu.
Hắn đã sợ hãi… trước một chén trà."
Không ai nhận ra, nhưng hắn chính là Tả Hộ Pháp của Sát Đạo Tông!
"Chủ thượng, có cần ra tay?"
"Ta là Hắc Nguyệt, Hộ Pháp mới của Sát Đạo Tông."
Một âm thanh giòn tan vang lên.
Nhưng Hoa Vân chỉ chậm rãi lau chén trà, không hề ngước lên.
"Không! Đây chỉ là ảo giác!"
Hắn nhìn đám thuộc hạ của Hắc Nguyệt, giọng đều đều:
Sát Vương lắc đầu, nở một nụ cười nhàn nhạt.
"Là ảo giác, hay là sự thật mà ngươi vẫn luôn né tránh?"
Nàng nhìn theo bóng lưng Tả Hộ Pháp đang rời xa, trong lòng có chút cảm khái.
"Thú vị."
"Hắc Trà Lâu… Hoa Vân…"
RẮC!
"Vậy kẻ nào mới có tư cách?"
ẦM!
"Chỉ là một chén trà."
Nàng hoảng hốt nhìn chằm chằm vào bàn tay mình.
Bức thư chỉ có một hàng chữ:
Người thầy đầu tiên đã dạy hắn kiếm đạo.
Hoa Vân bình thản đẩy chén về phía nàng.
"Ngươi đến để uống trà?"
Một đám người toát ra sát khí đằng đằng bước vào.
Một kẻ quyết định sinh tử trong bóng tối!
Nói xong, hắn đứng dậy, rời đi.
Hoa Vân bình thản đáp:
Chương 147: Hắc Trà Lâu, Một Chén Xoay Chuyển Càn Khôn
"Các ngươi có muốn thử một chén không?"
"Vậy thì, ngươi phải…"
"Ngươi gọi thứ này là trà?"
"Đại… Đại sư! Chúng ta sai rồi!"
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.