Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 148: Sóng ngầm chuyển động

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 148: Sóng ngầm chuyển động


"Một trăm vạn linh thạch."

Tin tức truyền ra, chấn động toàn bộ bóng tối.

"Uống đi."

Hoa Vân ngước mắt lên, nhìn hắn một chút, rồi lại cúi xuống uống trà.

Phía dưới, một bóng đen quỳ một gối, cung kính nói:

Sát Vương đưa tay búng nhẹ vào không khí.

Kẻ đó ngồi xuống đối diện Hoa Vân, không nói một lời.

Không phải do kiếm khí.

Không phải do độc dược.

"Ta không tin có thứ trà nào có thể g·iết c·hết một Nguyên Anh tu sĩ mà không có dấu vết."

Không khí… như đông cứng lại."

Hoa Vân không đáp, chỉ lặng lẽ đặt ấm trà xuống.

Hắn nổ tung thành tro bụi, không để lại chút dấu vết.

Diệp Linh: "..."

Và rồi, tin tức này cũng truyền đến tai Sát Vương.

Bởi vì cổ họng hắn đã… biến mất.

Diệp Linh tái mặt, nhưng Hoa Vân vẫn ung dung.

"Hắn là ai?"

"Hắn nói… đó là 'Trà Sát Đạo'?"

Hoa Vân bình thản đặt chén trà xuống, giọng điềm nhiên:

"Không có gì xảy ra?" Hắn nhếch mép.

Sát Vương bỗng nhiên bật cười.

Diệp Linh cảm thấy toàn thân như đông cứng.

"Cái gì…?"

"Nếu thực sự có thứ trà này…"

"Chủ thượng, cần lập tức diệt trừ kẻ này, nếu không hậu họa vô cùng."

Ngay tại khoảnh khắc đó, một bóng người đã lặng lẽ rời đi.

Hắn không lập tức ký vào, mà chỉ nhắm mắt, tựa như đang suy ngẫm điều gì.

Chương 148: Sóng ngầm chuyển động

Hắn cảm thấy cơ thể mình có gì đó không đúng.

Không chần chừ, hắn uống cạn một hơi.

Kẻ đó đ·ã c·hết.

"Ta muốn biết, trà này rốt cuộc có thật hay không."

Diệp Linh vẫn còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, trong khi Hoa Vân thì vẫn thong thả thưởng trà.

"Có thể là trò lừa bịp."

"Nếu không thể… ngươi sẽ c·hết."

"Một chén trà."

"Ngươi là Hoa Vân?"

"Ta muốn biết hắn là ai, từ đâu đến, mục đích là gì."

"Quy tắc của ta, ngươi biết rồi chứ?"

"Ngay cả Sát Vương cũng không dám trực tiếp ra lệnh g·iết hắn?"

Diệp Linh: "..."

Người của Sát Đạo Tông, một kẻ có danh trong sát thủ bảng, cứ thế tan thành tro bụi!

Một luồng kiếm khí vô hình chợt xẹt qua.

Lão già cười lạnh:

"Tìm hiểu mọi thứ về hắn."

Hoa Vân chỉ liếc mắt nhìn, giọng bình thản:

"Hắn tự c·hết."

Tên cầm đầu híp mắt:

"Có lẽ… từ nàng ta sẽ moi được thông tin."

"Trà g·iết người sao?"

Người áo đen cầm chén trà lên, ánh mắt lạnh như băng.

Người áo đen vẫn ngồi yên. (đọc tại Qidian-VP.com)

Hoa Vân không đáp, chỉ rót thêm nước vào ấm.

Sát Vương cầm bút, ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh.

Người bên dưới im lặng, không dám nói gì.

Không tiếng động, không phản kháng, chỉ một chén trà…

"Sư phụ, có khách."

BÊN TRONG SÁT ĐẠO TÔNG

Diệp Linh vẫn còn chưa hết bàng hoàng.

Hắn đứng dậy, ánh mắt sắc bén như dao.

Diệp Linh: "..."

Diệp Linh đang ngồi lau bàn, bỗng nhiên ngẩng đầu lên.

Người kia gật đầu, ánh mắt lóe lên sát ý nhàn nhạt. (đọc tại Qidian-VP.com)

Nhưng từ ngày hôm đó, cái tên Hoa Vân bắt đầu lan truyền khắp bóng tối. (đọc tại Qidian-VP.com)

Cánh cửa gỗ chậm rãi mở ra.

"Ngươi có biết ta là ai không?"

"Hắn g·iết người thế nào?"

"Không thể nào! Con tận mắt thấy hắn uống trà xong mới c·hết!"

Một trăm vạn linh thạch… để mua bánh bao?!"

RẮC!

Sát Vương lặng lẽ đọc báo cáo, ánh mắt không dao động.

Trước mặt hắn là một chuỗi sát thư, toàn bộ đều đề một cái tên:

Mà viết một hàng chữ khác.

"Đúng vậy, thưa chủ thượng! Bọn thuộc hạ tận mắt chứng kiến!"

"Không thể nào! Đây là loại thuật gì?!"

Những kẻ khác toát mồ hôi lạnh, im lặng không dám thở mạnh.

Phù lệnh của Sát Đạo Tông.

Một gã sát thủ quỳ bên dưới, giọng run run:

Hoa Vân bình thản cầm chén trà của mình lên, uống một ngụm, giọng điềm nhiên:

"Tên đó thật sự g·iết c·hết người của Sát Đạo Tông chỉ bằng một chén trà?"

"Ta muốn thử xem, 'Trà Sát Đạo' thực sự có thể g·iết người không."

BỤP!

Nhưng Hoa Vân chỉ bình thản rót thêm một chén trà, nhấp một ngụm, như chẳng có gì xảy ra."

Diệp Linh: "..."

Hoa Vân nhìn nàng, ánh mắt hờ hững:

Tại một nơi khác trong thành.

Bịch.

"Ta cũng muốn uống thử một chén."

"Một chén trà… một trăm vạn?!"

Hoa Vân gật đầu.

Nhưng bên ngoài, một cơn sóng ngầm đã lan đến nơi này.

"Trà có thể g·iết người? Không thể nào!"

Trên đó chỉ có một chữ:

Hắn chậm rãi rót trà.

HẮC TRÀ LÂU (đọc tại Qidian-VP.com)

Sát Vương nhìn xuống, chậm rãi hỏi:

Diệp Linh hoàn toàn c·hết lặng.

"Không… nhưng tin tức từ nhiều nguồn đều nói như vậy."

Áp lực tỏa ra khiến không gian xung quanh trầm xuống.

Một cơn ác mộng… đã bắt đầu.

"Sư phụ đáng sợ quá…"

Diệp Linh nuốt nước bọt, sững sờ.

Hắn bật dậy, linh lực bùng phát, muốn cưỡng ép áp chế biến hóa.

Lão già nheo mắt lại:

"Ồ. Ta không muốn gặp hắn." (đọc tại Qidian-VP.com)

ẦM!

"Trà này chẳng qua chỉ là một trò bịp bợm, "

"Nếu chỉ là trò lừa bịp, Hắc Nguyệt đã không c·hết."

Rồi hắn nhẹ giọng cười, một nụ cười thâm thúy đầy hứng thú.

Hoa Vân chậm rãi gật đầu.

Sát Vương cười khẽ.

"Ngươi là kẻ sắp c·hết."

Không đau đớn, không máu chảy.

Một kẻ đặt lên bàn một phong thư màu đen.

Cửa quán trà bị đẩy ra.

"Trà là trà."

Hoa Vân.

Bóng tối dày đặc.

Sát Vương ngồi trên bảo tọa, ánh mắt sâu thẳm.

Nhưng hắn không thể thở.

BÊN TRONG SÁT ĐẠO TÔNG

Rồi hắn nhẹ nhàng đưa tay, đặt xuống một túi trữ vật.

Hoa Vân bình thản đặt chén trà xuống.

Xoẹt!

Nhưng vô dụng.

Cả đám lập tức im lặng.

Một chén trà, một hộ pháp của Sát Đạo Tông tan thành tro bụi.

Diệp Linh trợn tròn mắt, không nhịn được lẩm bẩm:

"Nhưng trà này… con cũng uống mà?!"

"Sư phụ… trà này… rốt cuộc là gì?!"

Im lặng.

Diệp Linh mắt chữ O mồm chữ A, không thể tin nổi.

"Nhưng Hắc Nguyệt thực sự đã biến mất!"

"Đúng vậy. Nên ngươi còn sống."

Da thịt hắn… bắt đầu nứt ra.

"Không! Không thể như vậy được!"

Một người bước vào.

Hắc y, mặt nạ bạc, khí tức lạnh lùng đến cực điểm.

Cơ thể hắn vẫn tiếp tục vỡ vụn.

Nàng cảm thấy mình sắp phát điên."

Lão già gục xuống bàn, không kịp nói lời nào.

Diệp Linh: "..."

"Vậy là do trà."

"Nghe nói hắn có một đệ tử tên Diệp Linh, một tiểu cô nương không có gì đặc biệt."

"Ngươi tận mắt chứng kiến?"

Một kẻ chậm rãi nói:

Các thế lực ngầm xôn xao, nhưng không ai dám manh động.

"Trà g·iết người?"

Hắn không ký vào sát thư.

Bỗng nhiên, một tiếng nứt nhỏ vang lên.

Quán trà… lại rơi vào tĩnh lặng.

"Ta muốn một chén trà."

Hắn chậm rãi ngồi xuống, nhìn Hoa Vân, giọng trầm thấp:

Diệp Linh nắm chặt góc áo, lòng bàn tay ướt mồ hôi.

Một lão già râu trắng bước vào, ánh mắt âm trầm, mang theo khí tức Nguyên Anh kỳ.

Tên cầm đầu không nói gì, chỉ lấy ra một tấm phù lệnh màu đen, nhẹ nhàng đặt xuống bàn.

Nhưng chúng không biết…

Bọn chúng là thành viên của Hắc Phong Hội, một tổ chức ngầm chuyên buôn bán tin tức và g·iết chóc.

Hắn gầm lên, nhưng ngay khoảnh khắc đó

Mà giống như bản thân hắn đang tự tan rã, từng chút một.

HẮC TRÀ LÂU, TRỜI MƯA LẤT PHẤT

"Sư phụ… trà này thực sự có thể g·iết người sao?"

"Cầm đi, mua ít bánh bao ăn."

Một kẻ khác cười lạnh:

Nàng nhìn túi linh thạch, rồi lại nhìn sư phụ mình, cuối cùng không nhịn được hỏi:

Cả đám cười nhạt.

"Không động thủ."

Hắc Trà Lâu sau trận náo động vẫn yên tĩnh như cũ.

Gã sát thủ bị cắt đứt cổ họng, máu phun ra, gục xuống ngay tức khắc.

"Sư phụ, rốt cuộc ngài đã làm gì?!"

"Có người muốn gặp ngươi."

Lão già trợn mắt, cảm thấy cổ họng mình… lạnh toát.

"Xem ra kẻ này… không đơn giản."

Mấy tên tu sĩ mặc hắc bào ngồi quanh một chiếc bàn đá, khuôn mặt giấu trong lớp vải đen.

Người áo đen khựng lại, ánh mắt đột nhiên co rút.

"Điều tra."

Không khí lập tức trở nên căng thẳng.

"Thế gian này có quá nhiều kẻ thích bịa chuyện."

"Điều tra."

Hắn nhìn túi trữ vật một trăm vạn linh thạch trên bàn, nhẹ nhàng đẩy về phía Diệp Linh.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 148: Sóng ngầm chuyển động