Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 149: Sát cơ trong bóng tối

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 149: Sát cơ trong bóng tối


Chương 149: Sát cơ trong bóng tối

Tên thứ ba.

Không ai kêu cứu.

Nam tử tóc trắng không tức giận, chỉ chậm rãi đưa tay lên.

PHỤT!

"Sư phụ! Người nghĩ mình là ai chứ?! Là Thánh Nhân hả?!"

"Không thể nào…"

Lão già Nguyên Anh vừa mới ngã xuống, không một tiếng động.

"Không cần g·iết chóc. Chỉ cần kẻ khác tin rằng chúng đ·ã c·hết."

Diệp Linh há hốc miệng.

Hoa Vân bình thản nhấc ấm trà, rót thêm một chén, giọng nhạt nhẽo:

"Người… vừa lật ngược một quy tắc bất di bất dịch… chỉ bằng một câu nói?"

"Lật đổ chúng."

Hoa Vân bình thản nhấp trà, giọng vẫn nhạt như nước lã:

ẦM!

Diệp Linh: "..."

"Sư phụ, lần này người lại định dùng Giả Đạo để bóp méo thực tại à?"

Một tấm sát thư màu đen xuất hiện trong không trung.

Hắn đưa mắt nhìn những kẻ đang quỳ rạp dưới chân mình.

Vậy là xong?

Những kẻ còn lại của Sát Đạo Tông hoàn toàn tuyệt vọng.

"Sư phụ, chúng ta có nên rời đi không?"

Diệp Linh nắm chặt nắm tay, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Sát Đạo Tông không còn là những con chuột ẩn nấp nữa.

Diệp Linh mở to mắt.

Tấm sát thư… bỗng nhiên thay đổi.

Chúng đã đến.

Hoa Vân khẽ cười nhạt.

Kẻ cầm đầu bước vào, ánh mắt quét một vòng, cuối cùng dừng trên t·hi t·hể lão già.

Lần đầu tiên trong lịch sử, Sát Đạo Tông thất bại trước chính sát thư của mình.

ẦM!

"Không cần." (đọc tại Qidian-VP.com)

Đây không còn là chuyện của phàm nhân nữa.

PHỤT!

Những kẻ trong quán trà đều là người trong giang hồ, bọn họ hiểu rõ

Diệp Linh: "..."

"Đây là đạo lý đơn giản."

Những tên còn lại kinh hãi bỏ chạy.

Mà vì thực tại đã bị bóp méo.

"Ta cũng vậy."

"..."

C·hết mà không ai biết vì sao c·hết… mới là đáng sợ nhất.

"Không.

Mà là tổ chức đáng sợ nhất trong bóng tối.

Bởi vì sát thư đã thay đổi.

Họ g·iết người bằng sự cám dỗ, bằng d·ụ·c vọng, bằng tham lam và sợ hãi.

Hoa Vân đáp lại bằng cách rót thêm trà vào chén.

"!!!"

"Rất tốt. Chúng ta có thể nói chuyện, "

Hoa Vân đặt chén trà xuống, giọng điệu vẫn không chút gợn sóng:

Sau lưng bọn họ, Sát Đạo Tông, tổ chức á·m s·át mạnh nhất tu chân giới, đã hoàn toàn sụp đổ."

"Ngươi biết trò hay nhất của Giả Đạo là gì không?"

Nhưng lý trí nàng lại không tìm được chỗ nào có thể phản bác.

Tấm sát thư lại thay đổi.

Không ai dám nhìn thêm.

"Nhưng bọn họ sẽ không bỏ qua đâu!"

Nam tử tóc trắng nheo mắt, nhưng chưa kịp đáp lại. (đọc tại Qidian-VP.com)

Diệp Linh: "!!!"

Không ai la hét.

"Hoa Vân, C·hết."

"Vậy thì tốt."

Một sự thật đáng sợ chợt lóe lên trong đầu tất cả.

Chỉ trong vài nhịp thở, toàn bộ sát thủ còn sống sót đều quỳ rạp.

"Ồ."

Nhưng chính bọn họ cũng không thể phản bác.

Tên cầm đầu còn chưa nói xong, đầu đã rời khỏi cổ, lăn xuống đất.

"Vậy, còn ai muốn g·iết ta nữa không?"

Diệp Linh mở to mắt, hoảng sợ.

Diệp Linh cảm giác như mình đang ngồi trên một quả bom nổ chậm.

Không ai bỏ chạy.

Nàng nhìn sư phụ mình, cảm giác như đang đứng trước một vực thẳm vô tận.

Hoa Vân bình thản rời đi, nhưng bóng lưng hắn như một ngọn núi đè nặng lên tâm trí của những kẻ còn sống.

Một tổ chức còn kinh tởm hơn cả Sát Đạo Tông.

Hoa Vân bình thản xoay người, nhấc ấm trà lên, rót đầy một chén khác.

Những kẻ trong quán trà không hẹn mà cùng đứng dậy, lặng lẽ rời đi.

Diệp Linh run rẩy đi theo sau, đầu óc vẫn còn quay cuồng.

"Khi có người hỏi ngươi có biết hắn là ai không, câu trả lời tốt nhất chính là: hắn là kẻ sắp c·hết."

Lô Đỉnh Đạo Tông…

Tên thứ hai cũng quỳ xuống.

"Vì ta cũng không dễ đối phó.""

Diệp Linh: "..."

Không gian chìm trong sự im lặng c·hết chóc.

"Hoa Vân. Ngươi đã g·iết người của Sát Đạo Tông."

Một cái gì đó vừa phá vỡ nhận thức của bọn họ.

"Sư phụ, lần này là thật rồi! Bọn họ sẽ g·iết chúng ta!"

Toàn bộ sát khí trong không trung sụp đổ.

Diệp Linh cảm thấy như mình vừa chứng kiến một cơn ác mộng hoang đường nhất.

Không khí trong Hắc Trà Lâu lạnh buốt.

Nhưng hôm nay, chỉ vì một câu nói, toàn bộ quy tắc của bọn họ bị bóp méo.

Một khi sát thư được ban xuống, sinh mạng của kẻ bị ghi tên không còn do hắn quyết định nữa.

Hắn chỉ tay về phía nam tử tóc trắng.

Hoa Vân bình thản nhấp trà, không đáp.

"Ta không thích nói chuyện."

"Sư phụ… ngài… mới làm gì vậy?!"

Một chiêu?

"Chân lý của Giả Đạo rất đơn giản." (đọc tại Qidian-VP.com)

"Sư phụ… Giả Đạo của người… rốt cuộc là cái gì?"

"Hắn không thể làm vậy…"

Hắn cất giọng trầm thấp, vang vọng như ác quỷ từ địa ngục:

"Sư phụ… người của Sát Đạo Tông không dễ đối phó đâu…"

Hắn nhàn nhạt đáp:

ẦM!

"Đạo lý gì?!"

"Ta chỉ nói sự thật.""

Không, thậm chí hắn còn không nhấc tay!

"Ngươi g·iết người của chúng ta, nhưng lại không phá nát t·hi t·hể… xem ra ngươi không muốn tuyên chiến?"

Hoa Vân đặt chén trà xuống, hờ hững nói:

"Hắn chiến thắng vì chúng ta tin rằng hắn mạnh hơn."

"Người vừa diệt Sát Đạo Tông xong, bây giờ muốn đụng vào Lô Đỉnh Đạo Tông luôn?!"

"Sư phụ, tiếp theo chúng ta đi đâu?"

Một cơn chấn động vô hình lan ra trong tâm trí nàng.

Nam tử tóc trắng: "..."

Sau một hồi im lặng, Hắc Trà Lâu rốt cuộc cũng có động tĩnh. (đọc tại Qidian-VP.com)

Nàng cảm thấy có gì đó sai sai.

"Không cần thực lực. Chỉ cần kẻ khác tin rằng ngươi có thực lực."

Hoa Vân đáp lại bằng một câu hết sức bình thản:

Người dẫn đầu là một nam tử tóc trắng, khuôn mặt lạnh băng, ánh mắt không có chút nhân tính.

Đá·m s·át thủ của Sát Đạo Tông: "???"

Người của Sát Đạo Tông.

"Hắn không chiến thắng vì mạnh hơn…"

Hoa Vân đứng dậy, ánh mắt nhàn nhạt:

"Ừ."

"Ta nguyện trung thành với ngài!"

Những tên còn lại: "..."

Hoa Vân vẫn giữ nguyên tư thế cầm chén trà, ánh mắt không gợn sóng.

"Không."

Không có bất kỳ dấu hiệu nào, nam tử tóc trắng bỗng dưng tự đâm tay vào tim mình.

ẦM!

Tên thứ tư.

Một tên đột nhiên quỳ xuống, đầu đập mạnh xuống đất.

"Gì?"

Diệp Linh vẫn còn chưa kịp hoàn hồn, lắp bắp đuổi theo.

"G·i·ế·t người bằng một tấm sát thư? Ngươi nghĩ ta sẽ không đổi lại được?"

"Ta chỉ là một kẻ khiến người khác tin rằng ta là Thánh Nhân."

Không ai hét lên.

"Lô Đỉnh Đạo Tông."

"Đi thôi, Diệp Linh. Mục tiêu của chúng ta không phải nơi này."

"Sư phụ, đây là cái gì?!"

ẦM!

Không phải vì đối thủ mạnh hơn.

Cả một tổ chức khủng bố nhất tu chân giới… đầu hàng chỉ vì một câu nói?!

Họ không g·iết người bằng sát thư.

Hoa Vân dừng bước, liếc nhìn nàng một cái.

"Bây giờ, ta mới là người ra lệnh."

Hắn bình thản bước ra khỏi Hắc Trà Lâu.

"Sát thư không thể bị thay đổi…"

"Hoa Vân, Không thể c·hết."

Sát Đạo Tông đã từng bất khả chiến bại.

"Sư phụ… Người định làm gì?"

Hoa Vân chỉ khẽ nhếch môi, giọng điệu thản nhiên như gió thoảng:

"Sư phụ…"

Diệp Linh cứng đờ, nhìn sư phụ mình mà trong lòng như có sấm sét nổ tung.

Đá·m s·át thủ hoàn toàn kh·iếp sợ, từng kẻ một lùi lại, mặt trắng bệch.

Kẻ kia cười lạnh:

Không một ai thấy hắn ra tay.

Diệp Linh hít sâu một hơi, cảm giác cả thế giới đều không chân thực.

Sát Đạo Tông không phải là một tông môn bình thường.

Không một ai dám trả lời."

Nhưng…

Ngoài quán trà, có một nhóm người vừa đến, tất cả đều mặc hắc bào, tản ra sát khí lạnh lẽo.

Diệp Linh: "..."

Nàng há hốc miệng, suýt nữa thì té ngửa.

ẦM!

Họ là những kẻ thao túng con đường tu luyện bằng lô đỉnh, biến cả tu chân giới thành một vũng lầy trụy lạc.

Một đội quân áo đen từ bốn phương tám hướng xuất hiện, vây kín Hắc Trà Lâu.

Hoa Vân bình thản nhấp một ngụm trà. (đọc tại Qidian-VP.com)

"Ngươi, C·hết."

Hắn không hề hoảng sợ, chỉ nhếch miệng cười nhạt:

Diệp Linh: "..."

Một đạo khí tức kinh người bùng phát từ xa, nhanh chóng bao phủ cả khu phố.

"Nếu bọn họ làm được."

Một đường máu bắn tung.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 149: Sát cơ trong bóng tối