Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 152: Sóng ngầm sau sụp đổ của lô đỉnh đạo tông

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 152: Sóng ngầm sau sụp đổ của lô đỉnh đạo tông


"Nhưng mà… rõ ràng sư phụ vẫn còn đây mà?"

"Các ngươi sợ cái gì? Hoa Vân đâu có thật! Hắn chỉ là một câu chuyện hoang đường mà thôi!"

"Ngươi c·hết rồi, vậy thì ngoan ngoãn ở dưới hoàng tuyền."

Sát khí bùng lên.

Thậm chí, có kẻ đã nhìn thấy Hoa Vân trong bóng tối.

"Hắn không có ở đây! Hắn không thể, "

Đều biến mất.

Không gian trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.

"Không cần thiết."

"Thì không còn tồn tại nữa." (đọc tại Qidian-VP.com)

Nhưng tu sĩ trẻ tuổi vẫn cười ha hả, ngửa cổ uống rượu.

Một con quỷ không thể g·iết c·hết.

Một nam nhân khoác áo dài, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt như vực sâu không đáy.

Đây chính là

"Không ai biết! Chỉ biết rằng… một đêm trước, toàn bộ nhân thủ trong tổng đàn Sát Đạo Tông đột nhiên biến mất!"

"Sư phụ, gần đây có tin đồn rằng người đ·ã c·hết."

"Người gửi: Hoa Vân."

"Lại còn có cả nhân chứng nói tận mắt nhìn thấy… thật là nực cười!"

Bóng đen chậm rãi bước ra khỏi mật điện, ánh mắt lạnh lẽo.

Bọn chúng quay đầu nhìn lại, nhưng phía sau chỉ là một bóng người chậm rãi bước đi.

Một tên trưởng lão cắn răng nói.

"C·hết như thế nào?"

Nhưng ngay lúc đó

Không ai biết Hoa Vân đang ở đâu.

"Nhưng ta tận mắt thấy hắn bước vào hắc điện, chỉ trong chớp mắt… tất cả nhân thủ bên trong đều biến mất!"

"Tông chủ Hàn Đỉnh Chân Nhân cũng không thể phản kháng, hiện giờ… đã trở thành một con rối sống."

"Nhưng… nếu hắn vẫn còn sống?"

Chương 152: Sóng ngầm sau sụp đổ của lô đỉnh đạo tông

Cùng lúc đó, trong một thị trấn nhỏ gần tổng đàn Sát Đạo Tông.

ẦM!

"Hoa Vân…"

Bởi vì…

"Không một tiếng động, không một cuộc phản kháng! Chỉ để lại những tòa cung điện trống rỗng!"

Một chén rượu được đặt xuống bàn.

"Người g·iết hết bọn họ?"

Hắn chỉ thản nhiên nói một câu

"Hoa Vân…? Lại là hắn?"

Cuối cùng, Diệp Linh hít sâu một hơi, lên tiếng.

Cạch.

ẦM!

"Là Hoa Vân."

"Hoa Vân đ·ã c·hết, nhưng ta vẫn thấy bất an."

Nếu cả thiên hạ tin rằng sư phụ nàng đ·ã c·hết…

"Ngươi có biết điều gì đáng sợ hơn cả c·ái c·hết không?" (đọc tại Qidian-VP.com)

Chỉ có một giọng nói trầm thấp vang lên

Mấy ngày qua, sư phụ nàng hoàn toàn biến mất, chỉ để lại một câu dặn dò:

"Không thể nào! Hắn đ·ã c·hết rồi mà!"

"Bởi vì, bây giờ cả thiên hạ đều tin rằng ta đ·ã c·hết."

"Tìm hắn."

Ngay lúc đó…

Một bóng đen khoác áo dài, lặng lẽ như một bóng ma giữa ban ngày.

"Không cần lo, đây là thông tin do chính thánh nhân truyền xuống. Nếu ngay cả thánh nhân cũng tin rằng hắn c·hết, vậy thì hắn chắc chắn đ·ã c·hết!" (đọc tại Qidian-VP.com)

"Chính là tin rằng mình đ·ã c·hết."

"Không thể nào. Ngươi tưởng hắn là thần tiên chắc? Ngay cả cao thủ Hóa Thần cũng không thoát nổi á·m s·át của chúng ta!"

"Không thể nào! Đây là một trong những thế lực đáng sợ nhất! Ai có thể làm được chuyện này?"

Diệp Linh rùng mình.

Bởi vì những kẻ dám tin rằng hắn không tồn tại…

ẦM!

"Hoa Vân!"

Mặc dù Sát Đạo Tông đã bị xóa sổ, nhưng toàn bộ tu chân giới vẫn chìm trong nỗi sợ hãi.

Một tu sĩ trẻ tuổi đang hớn hở khoe khoang với đồng bạn.

"Nhân thủ phái đi điều tra… không ai sống sót trở về."

Không có dấu vết của bất kỳ ai từng ngồi bên cạnh hắn.

Nhưng khi hắn quay đầu lại…

"Hắn không c·hết! Hắn không biến mất! Hắn vẫn đang ở đây!"

Trong tâm trí bọn họ, bọn họ đ·ã c·hết rồi.

Diệp Linh ngẩn ra. (đọc tại Qidian-VP.com)

Bỗng nhiên, nàng nhận ra một điều đáng sợ.

"Cả một tòa phân đàn bị xóa sổ trong một đêm… Đây là ma quỷ chứ không phải con người!"

ẦM!

Một luồng sát khí bùng phát, tấm sát thư lập tức nổ tung.

Một nhóm tu sĩ áo đen hớt hải chạy qua con phố, sắc mặt tái nhợt như gặp phải thứ gì đó kinh hoàng.

"Kẻ nào đã ra tay?"

Bọn họ không dám nhúc nhích, không dám lên tiếng.

"Sát Đạo Tông bị diệt? Xạo! Chẳng qua bọn chúng tự tan rã vì nội loạn mà thôi!"

Tu sĩ trẻ tuổi cứng đờ.

"Hắn đã hủy diệt Sát Đạo Tông của ta."

"Sát Đạo Tông… bị diệt rồi!?"

"Ai!?"

Không ai dám nhắc tên hắn quá lớn.

"Sự thật là sư phụ không hề c·hết!"

Nàng không hiểu rốt cuộc sư phụ đang làm gì, nhưng một điều chắc chắn: Sát Đạo Tông đang r·ối l·oạn.

Trong tửu lâu, Diệp Linh đang ngồi bên bàn, vẻ mặt khó hiểu.

Nghe đồn hơn mười vị trưởng lão đã m·ất t·ích, toàn bộ nhân thủ trong tổng đàn đều bị đặt trong tình trạng giới nghiêm.

Nàng không nói gì.

Bóng tối bao trùm.

Chỉ cần khiến bọn họ tin rằng mình không còn tồn tại nữa."

Diệp Linh bĩu môi.

ẦM!

"Sư phụ… vậy bây giờ người tính làm gì?"

Nửa tháng sau, trong một trấn nhỏ ven biên giới Bắc Hoang.

Một tên tu sĩ hét lên, nhưng ngay lập tức im bặt.

"Sư phụ đang sống sờ sờ đây, tại sao bọn chúng dám bịa đặt như vậy?"

"Cái gọi là ‘bóng ma không thể tiêu diệt’ chẳng qua là lời đồn vô căn cứ!"

"Dùng mọi cách có thể để xóa sổ cái tên này khỏi tu chân giới!"

"Nếu đ·ã c·hết rồi, vậy thì cứ làm một con quỷ…"

Không ai dám phủ nhận sự tồn tại của Hoa Vân.

Giọng nói trầm thấp vang lên giữa bóng tối.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tu sĩ xa lạ đang bàn tán về c·ái c·hết của hắn.

Sát thư này… là do ai gửi?

Lão giả cầm lên xem.

Hoa Vân cũng không nói gì.

Chỉ bằng một lời nói dối, Hoa Vân đã xóa sổ một tông môn.

Trước mặt lão, một tấm sát thư được đặt ngay ngắn trên bàn.

"Ta chỉ khiến bọn họ tin rằng ta đã g·iết bọn họ."

Chỉ có giọng nói lạnh như băng vang lên trong tâm trí hắn.

Giả Đạo."

Không gian trở nên áp bức.

Nhưng… đây có thật sự là sư phụ không?

Một bàn tay lạnh như băng đã đặt lên cổ hắn.

"Ta chỉ làm điều cần làm."

"Và khi tất cả đều tin… thì điều đó sẽ trở thành sự thật." (đọc tại Qidian-VP.com)

"Nói là người bị sát thủ bí ẩn của Sát Đạo Tông á·m s·át, t·hi t·hể không còn, ngay cả tro cốt cũng bị phong ấn vào hư không."

Bóng người trong đại điện lặng lẽ đứng lên, đôi mắt như vực sâu không đáy.

Nàng đã nhận ra người đó là ai.

Ngọn đèn bất ngờ tắt ngúm.

"Hoa Vân đ·ã c·hết! Hắn làm sao có thể gửi sát thư!?"

Cánh cửa mật điện tự động khép lại.

Chỉ trong chớp mắt

"Bẩm báo tông chủ, mấy ngày qua có rất nhiều cơ sở ngầm của chúng ta bị xóa sổ!"

Lạnh lẽo. U ám. Một cơn ác mộng vừa mới bắt đầu."

Toàn bộ tu sĩ trong mật điện đều ngã xuống, không kịp phát ra một tiếng kêu nào.

"Chạy mau! Quỷ! Là quỷ!"

Bỗng nhiên…

"Ngươi vừa nói cái gì?"

Tấm sát thư đã nổ tung khi nãy, bỗng dưng hiện ra một dòng chữ bằng máu.

"Có người nói… đó là một con quỷ!"

Ở một nơi nào đó, những kẻ sống sót của Sát Đạo Tông vẫn còn run rẩy trong góc tối.

Hoa Vân bình thản rót rượu, chậm rãi đáp.

Trong đại điện rộng lớn, một lão giả mặc hắc bào đang ngồi trên ghế chủ tọa, sắc mặt âm trầm.

Không gian đại điện trở nên im lặng đến đáng sợ.

"Sư phụ… người đã làm gì?"

Sau một lúc lâu, giọng nói trầm thấp kia cất lên.

"Sự thật không quan trọng."

Ba ngày sau, tại tổng đàn Sát Đạo Tông.

Tu chân giới run rẩy.

"Nếu hắn giỏi về Giả Đạo…"

Trấn này vốn vắng vẻ, nhưng gần đây lại có nhiều tu sĩ lạ mặt xuất hiện.

Diệp Linh rùng mình.

Không nhanh. Không chậm. Không tiếng động.

"Nếu còn dám tái hiện nhân gian… ta sẽ khiến ngươi c·hết thêm một lần nữa!"

Không khí trở nên lạnh lẽo đến cực điểm.

Hoa Vân mỉm cười nhạt.

"Kẻ nào tin ta đ·ã c·hết, thì chính là n·gười c·hết trước."

"Triệu tập tất cả sát thủ còn sót lại của Sát Đạo Tông."

Thì hắn sẽ đến tìm ngươi."

"Hắn… vẫn còn đó."

"Ta không cần g·iết bọn họ.

Hoa Vân bình thản uống cạn chén rượu, khóe môi nhếch lên.

"Thì ta sẽ khiến cả thiên hạ tin rằng hắn đ·ã c·hết!""

"Chắc chắn là có kẻ g·iả m·ạo!"

Không có ai ở đó.

Toàn bộ tu chân giới chấn động.

"Tin đồn là thứ rất hữu dụng."

"Bây giờ lại diệt luôn Lô Đỉnh Đạo Tông."

Không có chén rượu nào cả.

Tu sĩ trẻ tuổi hét lên, lảo đảo bỏ chạy, đụng ngã cả bàn ghế.

Hay là một con quỷ đội lốt sư phụ?"

Toàn bộ cao thủ trong đại điện đều đứng bật dậy, vẻ mặt hoảng hốt.

Diệp Linh khựng lại.

Hai người chỉ im lặng uống trà.

"Ai dám tin rằng ta không tồn tại…"

Nếu ngay cả những kẻ g·iết người không chớp mắt cũng sợ hãi, vậy sư phụ nàng đã làm gì?

"Ai dám tin rằng ta còn sống… thì sẽ c·hết trước."

Diệp Linh nín thở.

"Một con quỷ có thể chôn sống cả Sát Đạo Tông.""

Đêm khuya, trong một tòa mật điện của Sát Đạo Tông.

Hoa Vân nhìn nàng, ánh mắt như xuyên thấu mọi suy nghĩ.

Đám người xung quanh im lặng, không ai dám tỏ vẻ đồng tình.

Hoa Vân cười nhạt.

"Nếu tiếp tục để hắn tồn tại… có lẽ ngày mai đến lượt ta."

Bọn chúng cười nhạt, tự tin tuyệt đối.

"Vậy thì, cứ để một con quỷ báo thù thay ta vậy.""

Bên trong điện, một nhóm tu sĩ áo đen đang bàn bạc.

Diệp Linh lắc đầu.

Ba ngày sau.

Bởi vì nếu ngươi không tin hắn có thật…

"…Nghĩa là sao?"

"Sự thật?"

Diệp Linh cắn môi, ánh mắt phức tạp.

"Ai?"

Vậy thì, dù hắn còn sống, cũng không khác gì một hồn ma.

Hoa Vân đặt chén trà xuống, giọng điềm nhiên.

"Quan trọng là, ai nắm giữ sự thật."

Bóng tối bắt đầu nuốt chửng từng tên một.

"Quan sát, đừng hành động."

"Tại sao vẫn còn nhớ đến ta?"

Trong một quán trà nhỏ, Diệp Linh ngồi đối diện Hoa Vân.

Sát Đạo Tông đã diệt vong.

Hoa Vân vẫn thong thả uống rượu, sắc mặt không hề biến đổi.

Một con quỷ mang tên Hoa Vân.

Sư phụ nàng, Hoa Vân.

"Ta nói cho các ngươi biết! Hoa Vân căn bản chỉ là một trò lừa bịp!"

Ngay bên cạnh hắn, từ lúc nào, đã có một người ngồi đó.

Một con quỷ đến từ địa ngục.

Lão giả hít sâu một hơi, ánh mắt đầy sát ý.

Một tháng sau.

Diệp Linh đang đi dạo trên phố, trong lòng vẫn còn chấn động.

"Ta đ·ã c·hết rồi mà."

Không cần một thanh kiếm. Không cần một nhát chém.

"Mục tiêu á·m s·át: Toàn bộ Sát Đạo Tông."

Nhưng… không khí nặng nề đến nghẹt thở.

"Không thể nào!"

Tại một tòa thành xa xôi, trong một quán rượu nhỏ.

"Nếu thiên hạ tin rằng ta đ·ã c·hết…"

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 152: Sóng ngầm sau sụp đổ của lô đỉnh đạo tông