Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 155: Tòa thành Vân Châu, Một ngày định mệnh

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 155: Tòa thành Vân Châu, Một ngày định mệnh


“Như vậy, nếu hắn đ·ã c·hết, thì tức là hắn vốn nên c·hết. Nếu không thì ta đã không g·iết hắn.”

Hoa Vân bình tĩnh đáp:

Hoa Vân suy nghĩ một chút, rồi nghiêm túc đáp:

Hắn nhẹ nhàng vỗ tay áo, thản nhiên nói:

Sát thư của Sát Đạo Tông!

Cái này không phải tu sĩ! Đây là thần kinh!

Hắn thật sự sống rồi?!

“Các ngươi đoán xem?”

“Ta là người thi hành công lý.”

Mặc Kình Thiên ánh mắt căng thẳng, hít sâu một hơi, lạnh lùng nói:

Dân chúng hét lên kinh hãi, không ai dám nhìn thẳng vào trận chiến.

Giải thích? Không cần.

“Tiền bối tha mạng! Ta sai rồi!”

Cả thành Vân Châu… sụp đổ."

Năm tu sĩ Mặc gia ngã xuống, máu nhuộm đường phố.

Điều đó có nghĩa là…

Mặc Kình Thiên cau mày mở ra xem, sắc mặt lập tức tái nhợt.

ẦM!

Dân chúng nghe xong cũng muốn quỳ xuống.

Dân chúng: ???

Hoa Vân bình tĩnh đáp:

Hắn run rẩy nhìn Hoa Vân:

Mặc Kình Thiên toàn thân run rẩy, sắc mặt trắng bệch, cuối cùng… cắn răng quỳ xuống!

Ầm!

“Ngươi… rốt cuộc là ai?”

Sau đó, hắn xoay người, nhìn toàn bộ đám đông trong quán trà, chậm rãi nói một câu:

Hắn đang nghiền ngẫm về nhiệm vụ vừa rồi.

“Ngươi đoán xem?”

"Sau khi cả thành Vân Châu náo loạn, Hoa Vân vẫn đứng đó, thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra.

Tạ Trường Sinh: Công lý cái đầu ngươi!

Hoa Vân nhàn nhã đáp:

Hắn vốn nên g·iết Mặc Trần ngay từ đầu!

Ầm!

Hắn ngồi xếp bằng trong động phủ, suy tính cẩn thận. Sau một lúc, hắn vỗ tay một cái, ánh mắt lóe lên:

Hắn vỗ tay, nghiêm túc nói:

Nhận lỗi? Không tồn tại.

Tạ Trường Sinh: HẢ???!

Hoa Vân chậm rãi bước tới, mắt nhìn thẳng Mặc Kình Thiên, giọng nhàn nhạt:

Hoa Vân cau mày:

Ta nhận lệnh g·iết Tạ Trường Sinh…

Dân chúng hít sâu một hơi, da gà nổi khắp người.

Tạ Trường Sinh đứng đó, toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Sát thần này điên rồi sao?!

Sau khi rời khỏi thành Vân Châu, hắn có cảm giác… hình như có gì đó không đúng.

Nhưng hắn không dám nói ra.

Nói xong, hắn quay người, đi thẳng ra khỏi thành Vân Châu, để lại một mảnh tàn cuộc rối ren. (đọc tại Qidian-VP.com)

Bên ngoài động phủ, gió núi thổi qua, lá trúc xào xạc.

Nhưng…

“Tự ngươi hiểu là tốt. Lần sau đừng có gây chuyện nữa.”

Một sát thủ chuyên nghiệp khi gặp tình huống này sẽ làm gì?

Chỉ có một cách.

“Rõ ràng có âm mưu!”


“Ngươi làm gì vậy?”

Dân chúng: Hả?!

Mặc Kình Thiên ánh mắt đỏ ngầu, nhìn thấy t·hi t·hể Mặc Trần liền rống lên:

Câu hỏi này khiến đám đông nín thở.

Tên Tạ Trường Sinh cũng suýt ngất.

“Ngươi nói nhảm! Cho dù ngươi là ai, hôm nay cũng phải c·hết!”

Đêm nay, có một kẻ đang chìm trong suy tư sâu sắc…

Sau một hồi suy nghĩ, hắn chợt giật mình.

Phập! Phập! Phập!

Người dẫn đầu, một trung niên mặt lạnh, quét mắt nhìn t·hi t·hể, rồi ánh mắt tràn đầy sát khí nhìn Hoa Vân:

Dân chúng thấy vậy liền quỳ rạp xuống, không ai dám hó hé.

“Chưởng pháp cũng tạm được.”

Cả đám người lập tức bỏ chạy tứ tán, chen lấn giẫm đạp, tiếng la hét vang trời. Một số kẻ nhát gan còn quỳ rạp xuống đất, không dám thở mạnh.

Mặc Kình Thiên không thể chịu nổi nữa, hét lớn:

Hoa Vân trầm tư suy nghĩ.

Cả thành Vân Châu rơi vào câm lặng.

Nhưng ngay lúc đó, một lá thư bay đến, rơi ngay trước mặt hắn.

Đừng nhìn ta, đừng nhìn ta…

“Chưa chắc.”

Dân chúng trong quán trà nghe câu “Các ngươi đoán xem?” của Hoa Vân thì tim gan muốn rớt ra ngoài.

Mà tại sao Sát Đạo Tông lại bảo không được truy cứu?

Mặc Kình Thiên trợn tròn mắt.

G·i·ế·t hết những kẻ biết chuyện.

Lúc này, một tiếng hét tức giận vang lên từ xa:

Hoa Vân.

Hoa Vân tiếp tục:

Một kẻ dám ngang nhiên g·iết đại công tử Mặc gia, lại còn không hề kiêng kỵ gì!

Bên trong động phủ, một bóng người áo đen khoanh chân ngồi, thần sắc nghiêm túc.

“Ngài đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, xin tha cho Mặc gia một con đường sống!”

Nếu hắn g·iết sai mục tiêu, vậy lẽ ra hắn phải bị khiển trách.

Cả tòa thành phát điên."

Hắn còn chưa kịp nghĩ xong thì Mặc Kình Thiên đã hóa thành một tia sáng, giáng thẳng một chưởng về phía Hoa Vân!

ẦM!

“KẺ NÀO G·I·Ế·T ĐẠI NHI TỬ CỦA TA?!”

“Là ai?! Kẻ nào g·iết con ta?!”

Tạ Trường Sinh: Vì ngươi nhầm lẫn, đồ đầu gỗ!

Có thể là do Sát Đạo Tông cố ý thay đổi mục tiêu.

Mặc Kình Thiên: ???

Tu vi Nguyên Anh trung kỳ, một trong những cao thủ mạnh nhất Vân Châu!

Hoa Vân trầm ngâm:

Tạ Trường Sinh rốt cuộc không nhịn được, lắp bắp hỏi:

Đến lúc này, hắn mới hiểu… c·hết không phải là lựa chọn tồi tệ nhất."

Chương 155: Tòa thành Vân Châu, Một ngày định mệnh

“Đúng vậy.”

“Ta chỉ vô tình làm đúng mà thôi.”

Mặt đất nứt toác, cột khói bụi bốc lên!

Sau một hồi phân tích, hắn gật đầu tự nhủ:

Ai mới là kẻ giật dây chuyện này?

Là gia chủ Mặc gia, Mặc Kình Thiên!

Hắn tự tin rằng bản thân không hề nhầm lẫn, chỉ là âm mưu của kẻ đứng sau quá tinh vi, đến mức ngay cả hắn cũng suýt b·ị đ·ánh lừa.

Hắn lập tức lấy ra một tờ giấy, cẩn thận viết xuống:

Bóng dáng Hoa Vân vẫn đứng đó, một sợi tóc cũng không rối.

Nhưng ngay lúc đó, Hoa Vân chắp tay sau lưng, nhàn nhã nói một câu:

Hắn nghiến răng:

Mặc Kình Thiên cười lạnh:

“Ai g·iết đại công tử nhà ta?”

Đây là cái logic quỷ gì?!

Chúng ta không đoán, chúng ta chạy!

Tạ Trường Sinh: ???

Ầm! (đọc tại Qidian-VP.com)

Đúng vậy! Hắn là ai?!

“Dựa vào đâu?!”

Hắn bạo phát khí thế, chuẩn bị tung ra một chiêu kinh thiên động địa!

Mặc Kình Thiên giận run người:

Nhưng cuối cùng lại g·iết Mặc Trần…

Nhưng khi khói tan đi…

Mặc Kình Thiên run giọng:

Trong chớp mắt, Hoa Vân nhấc tay, năm đạo kiếm quang bùng nổ!

Hắn cau mày, lật lại tấm sát thư trong tay, đọc kỹ từng chữ một.

Và… có vẻ như hắn không có ý định chạy!

Hoa Vân gật đầu:

Giữa vùng núi non trùng điệp, một tòa động phủ ẩn sâu trong rừng trúc. Ánh trăng rọi xuống, tạo nên một khung cảnh vừa thần bí vừa yên tĩnh.

“Đại… Đại nhân, người muốn diệt khẩu cả thành sao?”

Tên Tạ Trường Sinh run cầm cập, chỉ dám thầm cầu khấn.

“Xem ra ta không hề nhầm lẫn.”

" Kế Hoạch Hoàn Hảo

“Cái… cái gì mà ‘g·iết nhầm thì có nghĩa là đáng c·hết’?”

Nhưng một giây sau, hắn chợt nhận ra…

Tên Tạ Trường Sinh đứng đó, mặt mũi trắng bệch, hai chân run rẩy.

Một bóng người như thiên thần giáng thế lao đến, áp lực khủng bố quét qua toàn bộ khu phố!

Dân chúng: ???!

Trong đầu Hoa Vân nhanh chóng liên kết các sự kiện lại với nhau.

Một sự im lặng bao trùm cả thành Vân Châu.

Tạ Trường Sinh suýt cắn đứt lưỡi!

“Ta đã hiểu!”

“Có lẽ ngay từ đầu, cái tên trên sát thư đã bị thay đổi… hoặc giả Tạ Trường Sinh chỉ là con tốt thí, còn mục tiêu thực sự là Mặc Trần.”

Mặc Kình Thiên nổi cả da gà.

“Ngươi là ai?”

Hoa Vân im lặng nhìn hắn một lúc, rồi trầm giọng nói:

" Vân Châu Đại Loạn

Khoan đã…

Tên này không hề hấn gì?!

Hắn sống rồi?!

Nhưng Sát Đạo Tông lại bảo “Kẻ g·iết hắn chính là hắn”.

" Tại một góc tu chân giới…

Bên trong chỉ có một dòng chữ lạnh lẽo:

“Ngươi g·iết con ta, còn dám nói là công lý?”

Nhưng… điều khiến hắn tuyệt vọng hơn cả là h·ung t·hủ vẫn còn đứng đây!

Hắn biết rõ Mặc gia quyền thế ngập trời, Mặc Trần lại là đại công tử, được gia chủ cưng chiều nhất. Bây giờ bị g·iết ngay giữa thành, chỉ sợ… cả thành Vân Châu sẽ bị cuốn vào c·hiến t·ranh!

Mặc Kình Thiên đang nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy sát khí. (đọc tại Qidian-VP.com)

Hoa Vân trầm mặc.

“Là người của Mặc gia!”

“Ta nhận được mật lệnh, bảo ta g·iết Tạ Trường Sinh, nhưng sau khi g·iết xong ta mới biết là g·iết nhầm. Mà g·iết nhầm thì có nghĩa là người này đáng c·hết.”

“Ngươi thử nghĩ xem, nếu một người không đáng c·hết, thì tại sao ta lại g·iết hắn?” (đọc tại Qidian-VP.com)

“Là ta.” (đọc tại Qidian-VP.com)

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 155: Tòa thành Vân Châu, Một ngày định mệnh