Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 156: Kế Hoạch Hoàn Hảo
Cũng có thể là một kẻ nào đó muốn ta g·iết Mặc Trần để gây loạn Vân Châu.
Hoặc là Mặc Trần vốn đáng c·hết, nhưng ta chỉ là công cụ bị lợi dụng.
Hắn nhìn tờ giấy một lúc, gật gù.
“Quả nhiên là một kế hoạch hoàn hảo.”
Sau đó, hắn… đốt luôn tờ giấy.
Diệp Linh đứng bên ngoài, vô tình nhìn thấy khói bay ra từ trong động phủ.
Nàng tò mò hỏi:
“Sư phụ, người lại đốt gì vậy?”
Hoa Vân chắp tay sau lưng, bình thản đáp:
“Ta vừa phá giải được một âm mưu động trời.”
Diệp Linh: “Hả? Vậy người có ghi lại không?”
Hoa Vân gật đầu: “Có, nhưng ta đốt rồi.”
Diệp Linh: “...”
Nàng nhịn không được hỏi: “Vậy rốt cuộc là ai đứng sau chuyện này?”
Hoa Vân trầm mặc, sau đó nói đầy thâm sâu:
“Ngươi đoán xem?”
… Rồi quên luôn manh mối."
" Manh Mối Đã Mất
Diệp Linh há hốc miệng, không biết phải nói gì.
“Sư phụ, người thật sự phá được âm mưu?”
Hoa Vân gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc:
“Đúng vậy.”
Diệp Linh hỏi tiếp:
“Vậy ai là kẻ đứng sau?”
Hoa Vân trầm tư một lúc, sau đó khẽ nhíu mày:
“Chuyện này… Ta đã tìm ra, nhưng…”
Hắn dừng lại, ánh mắt đầy thâm trầm.
Diệp Linh hồi hộp chờ đợi.
Hoa Vân thở dài:
“Nhưng ta lỡ đốt mất rồi.”
Diệp Linh: …
Nàng nhịn không được nữa, nghiêm túc nói:
“Sư phụ, vậy người có nhớ nội dung trong đó không?”
Hoa Vân nhắm mắt suy nghĩ một lúc, sau đó… lắc đầu.
“Không nhớ.”
Diệp Linh: ????
Nàng siết chặt nắm đấm, cố gắng kiềm chế cảm xúc.
Sư phụ của nàng… lại nhầm lẫn nữa sao?!
Bên ngoài động phủ, gió vẫn thổi, trăng vẫn sáng.
Ở một góc tu chân giới, một âm mưu động trời đã được phá giải…
Nhưng manh mối đã mất."
" Một Góc Tu Chân Giới, Bí Ẩn Vẫn Còn
Diệp Linh thật sự không nhịn được nữa, nàng nghiến răng hỏi:
“Sư phụ, người phá giải được âm mưu mà không nhớ gì sao?”
Hoa Vân bình thản gật đầu:
“Đúng.”
Diệp Linh: !!!
Nàng hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế.
“Sư phụ, vậy chúng ta có thể điều tra lại từ đầu không?”
Hoa Vân suy nghĩ một chút, rồi gật đầu.
“Cũng được.”
Nói xong, hắn lấy ra một tờ giấy mới, bắt đầu viết lại.
Có thể là do Sát Đạo Tông cố ý thay đổi mục tiêu.
Cũng có thể là một kẻ nào đó muốn ta g·iết Mặc Trần để gây loạn Vân Châu.
Hoặc là Mặc Trần vốn đáng c·hết, nhưng ta chỉ là công cụ bị lợi dụng.
Sau khi viết xong, hắn nhìn một lúc, gật đầu hài lòng.
“Quả nhiên là một kế hoạch hoàn hảo.”
Sau đó… hắn lại đốt luôn tờ giấy.
Diệp Linh: ?????
“SƯ PHỤ! SAO NGƯỜI LẠI ĐỐT?!”
Hoa Vân bình tĩnh đáp:
“Lỡ tay.”
Diệp Linh: …
Nàng thật sự muốn khóc.
Tại một góc tu chân giới, một âm mưu động trời đã được phá giải lần thứ hai…
… Và lại bị quên mất."
" Hoa Vân Nhận Nhầm Mật Thư
Tại một góc tu chân giới, trong một quán trà nhỏ ven đường…
Hoa Vân ngồi một mình, nhâm nhi chén trà nóng.
Hắn vừa hoàn thành nhiệm vụ ở Vân Châu, đang trên đường quay về động phủ thì phát hiện trong túi áo có một bức mật thư lạ.
“Lạ thật, ta đâu có nhớ nhận nhiệm vụ nào nữa đâu?”
Hắn mở thư ra, bên trong là một hàng chữ ngắn gọn:
“Lệnh t·ruy s·át: G·i·ế·t ngay lập tức! Không được sai sót!”
Bên dưới là con dấu của một tông môn xa lạ: Luyện Thi Tông.
Hoa Vân nhíu mày.
Luyện Thi Tông?! Khi nào ta có quan hệ với bọn chúng?
Nhưng suy nghĩ một hồi, hắn gật đầu tự nhủ:
“Hẳn là nhiệm vụ bí mật, ta không nhớ cũng là bình thường.”
Hắn nhìn xuống phía dưới mật thư, thấy một cái tên được ghi rõ:
“Mục tiêu: Bạch Vô Thường, Đệ tử Vạn Kiếm Tông.”
Hoa Vân lập tức đứng bật dậy.
Vạn Kiếm Tông là chỗ của ta!
Hắn cau mày, sắc mặt lạnh lùng.
“Luyện Thi Tông muốn g·iết người của Vạn Kiếm Tông? Bọn chúng dám to gan như vậy sao?”
Hắn nghiêm túc suy nghĩ, sau đó nắm chặt mật thư, ánh mắt tràn đầy sát khí.
“Tốt, ta sẽ giúp chúng hoàn thành nhiệm vụ!”
Tại Vạn Kiếm Tông
Bạch Vô Thường đang luyện kiếm trong sân, bỗng dưng cảm thấy có ai đó đang nhìn mình.
Hắn quay lại, liền thấy Hoa Vân đứng đó, ánh mắt đầy sát khí.
Bạch Vô Thường hoảng hồn:
“Tiền bối, người… nhìn ta làm gì vậy?”
Hoa Vân lạnh lùng bước tới, rút kiếm ra.
“Bạch Vô Thường, ngươi đáng c·hết!”
Bạch Vô Thường: ???
“Tiền bối, ta đã làm gì?”
Hoa Vân nghiêm túc đáp:
“Không cần biết, ta có lệnh g·iết ngươi.”
Bạch Vô Thường hoảng loạn:
“Tông môn có quy tắc, sao có thể g·iết người lung tung?”
Hoa Vân gật đầu:
“Đúng vậy, nhưng ta nhận lệnh từ cấp trên.”
Bạch Vô Thường nghẹn họng:
“Cấp trên nào?”
Hoa Vân trầm giọng nói:
“Luyện Thi Tông.”
Bạch Vô Thường: ?????
Luyện Thi Tông là kẻ địch của Vạn Kiếm Tông, từ bao giờ Hoa Vân lại đi nhận lệnh từ bọn họ?!
Hắn cuống cuồng la lớn:
“Tiền bối, người có nhầm lẫn gì không?”
Hoa Vân nghiêm túc nghĩ ngợi một lúc, sau đó gật đầu:
“Có lý, ta sẽ kiểm tra lại.”
Bạch Vô Thường thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng sau đó, Hoa Vân mở thư ra, nhìn lại một lượt rồi gật đầu:
“Không nhầm, đúng là g·iết ngươi.”
Bạch Vô Thường: KHÔNG PHẢI LÀ VẤN ĐỀ NHƯ THẾ!!!
Nửa canh giờ sau…
Bạch Vô Thường chạy trối c·hết khắp Vạn Kiếm Tông.
Phía sau, Hoa Vân cầm kiếm đuổi theo, khí thế ngập trời.
Các đệ tử trong tông nhìn cảnh tượng đó, ai cũng sợ hãi.
“Có chuyện gì vậy?”
“Hình như trưởng lão Hoa Vân đang g·iết sư huynh Bạch Vô Thường!”
“Hả?! Sao lại thế?”
“Nghe nói là nhận được lệnh từ… Luyện Thi Tông.”
Cả tông môn im lặng.
CÁI GÌ????
Một lúc sau, các trưởng lão của Vạn Kiếm Tông vội vã chạy đến, chặn đường Hoa Vân.
Tông chủ nghiêm giọng hỏi:
“Trưởng lão Hoa Vân, rốt cuộc là chuyện gì?”
Hoa Vân nghiêm túc đáp:
“Ta nhận lệnh g·iết Bạch Vô Thường.”
Tông chủ cau mày:
“Lệnh từ đâu?”
Hoa Vân đưa bức mật thư ra.
Tông chủ cầm lấy, nhìn con dấu của Luyện Thi Tông, sắc mặt lập tức biến đổi.
“HOA VÂN, ĐÂY LÀ MẬT THƯ CỦA ĐỊCH, NGƯƠI NHẬN NHẦM RỒI!!!”
Hoa Vân chớp mắt, cầm thư xem lại.
Hắn trầm ngâm một lúc…
Sau đó nghiêm túc gật đầu:
“Ra là vậy, hóa ra ta nhận nhầm.”
Mọi người: ……
Bạch Vô Thường vừa thở dốc vừa quỳ rạp xuống đất, nước mắt giàn giụa.
“Tiền bối, suýt chút nữa người g·iết nhầm ta rồi!!!”
Hoa Vân nhìn hắn một lúc, sau đó thở dài:
“Xem ra là nhầm thật.”
Rồi hắn vỗ vai Bạch Vô Thường, nghiêm túc nói:
“May mà ta phát hiện kịp thời, nếu không thì…”
Bạch Vô Thường muốn chửi thề mà không dám.
MAY CÁI ĐẦU NGƯƠI!!!
Sai tông môn."
" Hoa Vân Và Vụ Nhầm Lẫn Tại Tửu Lâu
Tại một góc tu chân giới, trong một tửu lâu náo nhiệt…
Hoa Vân ngồi tại một bàn cạnh cửa sổ, tay cầm bầu rượu, ánh mắt trầm tư.
Hắn vừa từ Vạn Kiếm Tông trở về sau vụ nhận nhầm mật thư. Mặc dù có chút phiền phức, nhưng may mà hắn phát hiện kịp thời.
Bên cạnh hắn, Diệp Linh cắn môi, quyết định không nhắc lại chuyện này nữa.
Chuyện gì qua thì cho qua…
Bỗng, có một gã mặc áo đen lặng lẽ tiến đến, nhét một phong thư vào tay Hoa Vân, nói nhỏ:
“Nhiệm vụ khẩn cấp. Mật lệnh từ trên.”
Hoa Vân nghiêm túc nhận thư, nhìn thoáng qua, phát hiện có dấu ấn của Thánh Nhân.
Hắn gật đầu:
“Được, ta nhận.”
Gã áo đen lập tức rời đi.
Diệp Linh nhìn thấy cảnh này, có chút bất an:
“Sư phụ, người lại nhận nhiệm vụ mới sao?”
Hoa Vân trầm giọng đáp:
“Ừ.”
Hắn mở thư ra, bên trong viết:
“Mục tiêu: Xử lý kẻ phản bội ngay tại tửu lâu này. Tên: Lý Vô Danh.”
Hắn gật đầu, ánh mắt lóe lên sát khí.
Nhiệm vụ đơn giản, g·iết ngay tại chỗ.
Tại một góc khác của tửu lâu, một thanh niên áo trắng đang uống rượu, vẻ mặt bình thản.
Diệp Linh vô tình liếc qua, sau đó chợt cau mày:
“Sư phụ, có phải mục tiêu là hắn không?”
Hoa Vân cũng quay đầu nhìn, ánh mắt trầm xuống.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.