Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 177: Quán trà
Những tu sĩ khác lập tức tản ra, bao vây toàn bộ quán trà!
"Ngươi có thể g·iết vài con c·h·ó, nhưng ngươi không thể g·iết hết Sát Đạo Tông."
Hắn mạnh đến mức nào?
"Lui… Lui lại!"
Diệp Linh đứng một bên há hốc miệng, đôi mắt mở to không dám chớp.
Diệp Linh giật mình:
"Không cần."
Cạch. Cạch. Cạch.
"Cái gì?!"
Không còn một ai sống sót.
Hắn nhìn lướt qua đám người, giọng điệu bình thản như thể đang nhìn một đàn kiến.
Bởi vì người này
Lúc này, một nhóm tu sĩ đạp cửa xông vào, dẫn đầu là một nam nhân áo đen, khí tức Nguyên Anh trung kỳ!
Hoa Vân nhấc tay, nhẹ nhàng búng một ngón tay lên lệnh bài.
Diệp Linh run rẩy kéo tay áo Hoa Vân:
Một bóng người từ trên mái nhà nhảy xuống, toàn thân bọc trong hắc bào, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo sự thích thú:
Rồi
Không ai biết hắn xuất chiêu thế nào.
"Còn có… Vạn Kiếm Tông."
Tóm lại là sư phụ mạnh quá thì mọi quy tắc đều vô dụng?!"
Nhưng hiện tại, cả đám đều im phăng phắc, không ai dám mở miệng.
Là Thập Tam Sát!
"Ngươi nói… hắn chém đứt truyền âm từ xa?"
"Người vừa chém đứt liên hệ truyền âm sao?"
Máu phun lên như mưa, t·hi t·hể đổ rạp xuống đất, không ai kịp kêu thảm một tiếng!
“Nếu đã theo dõi ta từ nãy giờ… sao không ra mặt?”
Bóng đen kia cúi người một chút, như thể đang hành lễ, nhưng giọng điệu vẫn đầy ngạo nghễ:
“Ngươi là ai?”
"Chúng ta chỉ là tiểu tốt! Chỉ cần ngài tha mạng, chúng ta nguyện làm trâu làm ngựa, "
"ẦM ẦM ẦM!
"Không phải bọn họ rất thần bí, không ai biết được vị trí thật sự sao?"
Không chắc chắn.
Không gian yên lặng.
"Lệnh bài Sát Đạo Tông?"
"Tốt. Nếu Thập Tam Sát đã ra tay, vậy trận này… chắc chắn kết thúc."
Một sát thư màu đen xuất hiện.
"Còn ai nữa?"
“… thì trò chơi này sẽ bắt đầu ngay tại đây.”
Hoa Vân không thay đổi sắc mặt. Giọng hắn nhẹ nhàng, nhưng mang theo cảm giác không thể phản kháng.
…
Một kiếm khí bùng nổ, xuyên qua hư không, chém thẳng về phía giọng nói!
Diệp Linh siết chặt nắm tay, rút kiếm, nhưng Hoa Vân chỉ phất tay, ra hiệu nàng không cần động thủ.
"Ừ."
"Ngươi hỏi về kẻ t·ruy s·át mình… Có khi nào chính ta cũng là một trong số đó không?"
“Lời mời?”
Diệp Linh: "…"
Não hắn nổ tung như một quả dưa chín!
Hắn gào lên, máu không ngừng tuôn ra từ miệng.
"Sát thư?"
“Biết rồi.”
Vạn Kiếm Tông là tông môn cũ của Hoa Vân, cũng là nơi hắn từng tu luyện kiếm đạo!
Một kẻ vừa nhấc tay lên chạm vào v·ũ k·hí thì đầu hắn rơi xuống đất, không kịp kêu lên tiếng nào.
“Không tham gia cũng được. Nhưng nếu ngươi từ chối…”
"Bên trong quán trà, sát khí lặng lẽ lan tràn.
ẦM!
Diệp Linh rùng mình, nhưng Hoa Vân chỉ nhếch môi cười nhạt: (đọc tại Qidian-VP.com)
"Đại nhân tha mạng! Chúng ta chỉ làm theo lệnh!"
"
Một kẻ chỉ ra tay ba lần, nhưng cả ba lần đều không ai sống sót.
Hoa Vân lạnh nhạt trả lời:
“Cảm ơn vì trà.”
Rắc!
Diệp Linh đứng hình.
"Ta có nói mình là tán tu?"
Khoảnh khắc đó
ẦM! (đọc tại Qidian-VP.com)
Những kẻ áo đen đưa mắt nhìn nhau, có kẻ nhíu mày, có kẻ hít sâu.
Nhưng sứ giả kia chỉ cười nhẹ, rồi nói:
Lão mặt mày tái mét, cả người run rẩy.
“Ai thèm tham gia trò chơi của các ngươi chứ?”
Toàn bộ đám người nổ tung!
Một luồng kiếm khí xẹt qua, đầu tên áo đen rơi xuống đất, đôi mắt còn trợn trừng kinh hãi!
Vụt!
Chương 177: Quán trà
"Có vẻ ngươi cũng không tệ… Nhưng đáng tiếc, hôm nay ngươi phải c·hết."
Ông lão do dự, nhưng nhìn vào ánh mắt lạnh như băng của Hoa Vân, hắn run rẩy, vội nói tiếp:
Một giọng nói lạnh lùng vang lên. (đọc tại Qidian-VP.com)
Hắn giơ tay lên.
“Ta là sứ giả… đến truyền lại một lời mời.”
"Chỉ có bấy nhiêu?"
“Đúng. Chủ nhân của ta muốn ngươi tham gia một trò chơi.”
"Ừ."
Hắn nhìn quanh, thấy t·hi t·hể còn đang nhỏ máu, nhíu mày nói:
Ngay lập tức, một giọng nói vang lên từ hư không, lạnh lẽo như tử thần:
"Không ai được chạy."
Tất cả những kẻ còn lại đều c·hết lặng.
Hoa Vân ngồi yên như núi.
Hoa Vân vẫn không nhúc nhích.
Thập Nhị Trưởng Lão ngồi ngay ngắn trên ghế cao, ngón tay nhẹ gõ mặt bàn, trầm ngâm suy nghĩ.
Bên ngoài quán trà, gió lạnh thổi qua, mang theo hơi thở c·hết chóc của Hắc Nhai Thành.
ẦM!
Ông lão nuốt nước bọt, vội vàng nói:
"Đúng… đúng vậy, Thập Nhị Trưởng Lão! Hắn… hắn vừa nghe giọng ta, liền xuất kiếm chém tới, kiếm khí phá không mà đến, suýt nữa lấy mạng ta!"
"Sư phụ…"
Không khí trở nên ngột ngạt, sát khí tràn ngập đại điện.
Ông lão chủ quán nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, ánh mắt lóe lên một tia khó đoán.
"Ừ."
Ông lão chủ quán cũng rùng mình, nụ cười trên mặt méo mó hẳn đi.
Ngay lập tức, một đám người từ trong bóng tối bước ra, sát khí đằng đằng.
Lão giả áo xám nuốt nước bọt, gật đầu như gà mổ thóc:
Không khí lập tức đông cứng.
"Nói."
Hắn nhẹ giọng lặp lại, như đang cảm thấy buồn cười.
Hắn dừng lại giữa con hẻm vắng, rồi khẽ nói:
ẦM!
Hắn nhìn thoáng qua, sắc mặt không đổi, nhưng ánh mắt hơi trầm xuống.
Sát Đạo Tông không sợ g·iết chóc.
Trong nháy mắt
Cả quán trà nổ tung!"
Một tòa cung điện lạnh lẽo, sương mù vây kín, hàn khí bức người.
XÉT!
Một kiếm chém thẳng vào truyền âm từ xa… chuyện này không phải tu sĩ bình thường có thể làm được.
Hoa Vân đứng yên giữa đ·ống đ·ổ n·át, áo trắng không nhiễm một giọt máu, lạnh lùng nhìn xuống kẻ sắp c·hết.
“Sư phụ, chúng ta đang bị theo dõi.”
Mọi người đều nghĩ như vậy.
ẦM!
Gặp phải sư phụ mình… đúng là số khổ mà.
Cả con hẻm… chìm vào sát khí lạnh lẽo."
Ngay lúc này
“Sư phụ… chuyện này nghĩa là sao?”
"Hoa Vân, ngươi đã bước lên con đường không lối thoát."
Một câu nói nhẹ nhàng vang lên
ẦM!
"Không cần biết các ngươi là ai. Địch với ta, "
Bởi vì
Hoa Vân bình thản cất kiếm, như thể vừa làm một chuyện tầm thường như ăn cơm uống nước.
Hoa Vân chỉ nhếch nhẹ khóe môi:
PHỤT!
"Là Sát Đạo Tông! Chúng treo thưởng một viên Cửu Chuyển Đan cho đầu của ngươi!"
"Ngươi…"
Diệp Linh siết chặt nắm tay.
"Người g·iết sạch rồi sao?"
Hắn có thể tìm ra bọn họ không?
Tên tu sĩ áo đen văng xa hơn mười trượng, ngực nát bấy, ánh mắt hoảng loạn tột độ!
Tiếng vỗ tay vang lên.
Những kẻ còn lại đều trợn trừng, toát mồ hôi lạnh.
"Ở sâu trong bóng tối
Mỗi một kẻ ở đây đều là sát thủ cấp cao của Sát Đạo Tông, có kẻ đã sống hàng ngàn năm, có kẻ chỉ g·iết mà không nói, có kẻ không hề có nhân tính.
PHẬP!
Một kẻ hoảng sợ gào lên, quay đầu bỏ chạy.
Vụt!
Trong lòng bàn tay
Một kiếm khí bùng nổ!
"Đối với loại người như vậy… không thể chần chừ."
"Bọn họ gửi tin đến nhanh vậy sao?"
Chỉ thấy t·ử v·ong đã giáng xuống.
Hoa Vân không đáp. Hắn chỉ đưa tay gõ nhẹ xuống bàn ba cái.
Diệp Linh ngồi cạnh, gương mặt đã hơi tái.
Hắn có phải là biến số đáng sợ nhất của Sát Đạo Tông?
Nếu ngươi sống sót qua những đợt t·ruy s·át này… có thể ngươi sẽ được ‘mời’ đến diện kiến người đó.”
ẦM!
Không thể nắm chắc số phận của mục tiêu.
Nhưng ngay sau đó
Giữa đại điện, một lão giả áo xám đang bưng kín cổ, trên đó một vết kiếm khí còn rỉ máu.
Một cơn gió kiếm vô hình bùng lên!
Nhưng ngay khi hắn vừa nhấc chân lên
“Bộp, bộp, bộp.”
"Nhưng mà… không phải đó là kết nối từ xa của Sát Đạo Tông sao?"
Hắn chậm rãi giương tay lên.
“Không hổ danh là kẻ khiến cả tu chân giới chú ý… Hoa Vân.”
Chỉ có lão giả áo xám còn đang bưng cổ, ánh mắt vẫn còn hoảng sợ, trong lòng có chút…
Lần này đến lượt Diệp Linh kinh ngạc thốt lên.
Hắn chỉ nâng tay, chậm rãi đặt lên chuôi kiếm bên hông (đọc tại Qidian-VP.com)
Bên kia truyền đến một tiếng kêu thảm thiết, sau đó bặt vô âm tín.
Giọng Hoa Vân nhẹ nhàng, nhưng mang theo sát ý lạnh buốt xương.
Nhưng bọn họ sợ nhất một điều
Tại sao bọn họ lại muốn g·iết hắn?!
"Ngươi… ngươi là yêu nghiệt gì?!"
"Không… không thể nào! Ngươi chỉ là một tán tu, sao có thể mạnh đến vậy?!"
"Vậy sao người lại có thể chém trúng?!"
Nàng lắp bắp.
Diệp Linh tức giận quát:
Ông lão chủ quán vẫn giữ nụ cười, nhưng giọng đã trở nên âm u hơn:
Diệp Linh thì căng thẳng đến mức mồ hôi rịn ra, lưng cứng đờ, không dám nhúc nhích.
Lần này có gì đó rất sai."
Những kẻ còn lại toát mồ hôi như tắm, có kẻ sợ quá ngã rạp xuống đất, dập đầu như điên.
Hoa Vân híp mắt. Đây không phải lần đầu hắn nghe đến cái tên này. Một thế lực nắm giữ quyền sinh sát trong bóng tối, không ai biết ai là người đứng đầu, cũng không ai dám đối đầu trực diện.
Kẻ mạnh nhất trong mười ba sát thủ đỉnh cấp của Sát Đạo Tông!
Tên áo đen sững sờ, đôi mắt co rút!
Xung quanh, hơn mười bóng người trong áo bào đen đang ngồi lặng lẽ.
Lúc này, một bóng người từ trong góc tối bước ra, giọng nói khàn khàn vang lên:
Không ai thấy Hoa Vân vung kiếm, nhưng bảy kẻ xung quanh hắn đồng loạt đứt lìa!
Quán trà bị kiếm khí nghiền nát, biến thành một vùng hoang tàn, khói bụi mù mịt.
Những kẻ ngồi xung quanh bắt đầu dịch chuyển tay đến v·ũ k·hí, hơi thở chậm rãi nhưng tràn đầy sát ý.
Cả đại điện lặng như tờ. (đọc tại Qidian-VP.com)
Im lặng.
"Đích thân ta sẽ ra tay."
"Các ngươi đến g·iết ta… Hay đến chịu c·hết?"
Quán trà lại rơi vào im lặng.
Thập Nhị Trưởng Lão chậm rãi gật đầu:
Hoa Vân không đáp. Hắn chỉ đứng dậy, đặt thêm một viên linh thạch xuống bàn, rồi nói khẽ:
Một tia kiếm khí phá không, xuyên thẳng qua đầu hắn!
Những kẻ áo đen đều run lên, có kẻ hít vào một hơi khí lạnh.
Không ai thấy Hoa Vân ra tay.
Sát Đạo Tông.
Một tấm lệnh bài bay tới, dừng lại giữa không trung trước mặt Hoa Vân.
"Sư phụ…"
Hoa Vân không quay đầu, chỉ nhẹ giọng đáp:
"Sát thư đã viết, ngươi không thể sống."
"Ta chém, thì nó trúng.
Những tu sĩ đứng xa bắt đầu run rẩy, hai chân nhũn ra, mặt cắt không còn giọt máu.
ẦM!
"Thì chỉ có một con đường."
"Ừ."
Bởi vì lão cảm nhận được
Không ai thấy kiếm đâu, nhưng bàn ghế trong quán b·ị c·hém nát, vết kiếm cắt phẳng lì.
Diệp Linh nuốt nước bọt, trong lòng có chút tội nghiệp cho những kẻ xấu số kia.
"Ngươi là Hoa Vân?"
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.