Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 195: Hắc Long Điện
Ba tháng sau.
Sau bao năm ẩn dật, hắn vẫn như cũ, không tu luyện, không tranh đấu, chỉ ngồi uống trà và ngắm trời đất.
Tu chân giới chính thức bước vào thời kỳ đại loạn.
Người vừa nói đột nhiên im bặt.
Và kẻ chơi cờ thật sự…
“Thế thì… cuộc chơi lại bắt đầu.”"
Nữ tu nuốt nước bọt, thấp giọng đáp:
Tại một hang động bí mật.
Hoa Vân đặt chén trà xuống, cười nhàn nhã:
Hoa Vân.
“Bởi vì, dù thiên hạ thay đổi thế nào… trà vẫn cứ là trà.”"
Một ngày nọ.
Không còn Ma Tôn, các thế lực mới mọc lên như nấm.
Tại Ma Cung.
Ma Tôn không đáp.
Dù hắn có mạnh đến đâu, có thống trị bao nhiêu kẻ…
Hoa Vân vẫn không bị tìm thấy.
“Ta là một kẻ giữ trật tự.”
Hắn từng nắm giữ thiên hạ, từng gieo rắc nỗi sợ, từng đứng trên tất cả.
“Rốt cuộc, ta có thật sự là kẻ chiến thắng không?”
“…Có tin đồn, là một người rất quen thuộc với ngài.”
Ma Tôn đứng đó, trên người khoác áo vải thô sơ, không còn vẻ bá đạo ngày xưa.
Hắn nhìn Hoa Vân thật lâu, rồi chậm rãi nói:
Và lúc đó…
Hắn từng muốn phá bỏ trật tự do chính mình tạo ra.
“Ta cai trị thế giới này đã bao lâu?”
“Hoa Vân.”
Mười lăm năm…
Tu chân giới vẫn yên bình dưới sự cai trị của Ma Tôn.
Người đó chậm rãi ngồi xuống, rót cho mình một chén trà.
“Ta đã cai trị, ta đã phá hủy, ta đã rời bỏ. Nhưng sau tất cả, chỉ có một thứ không thay đổi…”
Thế giới mà hắn tạo ra… là một thế giới c·hết.
Trật tự mà hắn xây dựng suốt mười lăm năm qua không phải chỉ dựa vào sức mạnh.
Không ai dám thách thức trật tự này.
Hoa Vân nhàn nhã đáp:
Cả thiên hạ lại một lần nữa ngập trong biển máu.
Những kẻ từng kính sợ hắn nay quay lại chém g·iết lẫn nhau.
Mọi thứ… đều quá hoàn hảo.
Ma Tôn siết chặt nắm đấm: “Ngươi nói đúng, ta không phải là Ma Tôn.” (đọc tại Qidian-VP.com)
Ma Tôn trầm mặc một lúc, rồi nói chậm rãi:
Hoa Vân mỉm cười: “Thế thì chúc mừng ngươi.”
Ba tháng sau.
Ma Tôn cai trị thiên hạ, nhưng ngày càng ít nói.
Hắn hiểu ý của Hoa Vân.
“Ta muốn phá vỡ nó.”
Chương 195: Hắc Long Điện
Hắn lại cảm thấy trống rỗng.
“Vậy ngươi muốn làm gì?”
Tại một quán trà nhỏ ở Nam Hoang.
“Và bây giờ, ta muốn phá hủy chính trật tự đó.”
Ma Tôn nhướng mày: “Ai?”
“Ngươi đã tính trước điều này, đúng không?”
Hắn bước vào các tông môn, nhìn thấy những kẻ ngày xưa từng đối đầu với mình giờ đây đã trở thành những con rối vô hồn, sống trong khuôn khổ hắn đặt ra.
Không ai biết quân sư đứng sau bọn họ là ai.
Ma Tôn lặng người nhìn chén trà trước mặt.
Nếu hắn phá bỏ nó… thì điều gì sẽ xảy ra?
Ma Tôn nhấp một ngụm trà, nhìn về phương xa.
Tu chân giới quay trở lại với những gì vốn có: một cuộc chiến không hồi kết.
Không có c·hiến t·ranh, không có chính tà đối lập, không có những cuộc tranh đoạt quyền lực.
“Ngươi thắng rồi.”
Bên cạnh hắn là một nữ tu áo đen, cúi đầu kính cẩn.
“Thưa đại nhân, Hắc Long Điện đang chiếm thế thượng phong. Nếu không ngăn chặn, chẳng bao lâu nữa bọn chúng sẽ thống trị Bắc Hoang.” (đọc tại Qidian-VP.com)
“Ta muốn phá vỡ trật tự này.”
Chỉ có một số tin đồn kỳ lạ lan truyền trong tu chân giới.
Nhưng giờ đây, khi đã thật sự rời khỏi vòng xoáy quyền lực…
Tên ma đầu im lặng một lúc, sau đó chậm rãi nói:
Hắn chính là Hoa Vân.
“Chẳng có đúng hay sai, chỉ có lựa chọn mà thôi.”
Một năm sau.
Thuộc hạ cúi đầu: “Vậy… ngài muốn hắn trở về?”
Ma Tôn biến mất.
Và chính vì quá hoàn hảo, nó trở nên đáng sợ.
Hai người nhìn nhau một lúc lâu, không ai nói gì.
Hoa Vân nhướng mày: “Ta thắng gì?”
Ma Tôn đích thân rời Ma Cung, một mình đi khắp tu chân giới.
Một tu sĩ khác cười khẩy:
Vẫn đang nhàn nhã uống trà ở nơi nào đó."
“Hắc Long Điện? Chẳng phải chỉ là một đám ô hợp sao?”
Ma Tôn bước vào quán trà, kéo ghế ngồi xuống trước mặt Hoa Vân.
Các tông môn trước đây vốn tuân lệnh Ma Tôn nay bắt đầu nổi dậy tranh đoạt quyền lực.
Cuối cùng, Ma Tôn lên tiếng:
“Phá vỡ thì dễ, nhưng ngươi có chắc mình chịu nổi hậu quả không?”
“Ngươi đã thắng, nhưng ngươi không cần chiến thắng đó.”
Không còn Ma Tôn, không còn trật tự, không còn ràng buộc.
Nhưng hắn không cảm thấy vui vẻ.
Một người đàn ông trung niên, ăn mặc đơn giản, đang nhàn nhã uống trà.
Không ai biết hắn đi đâu, không ai biết hắn còn sống hay đ·ã c·hết.
Ma Tôn im lặng một lúc, sau đó chậm rãi nói:
Hắn biết.
“…Ngươi vẫn ngồi đây, uống trà như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”
Hoa Vân chậm rãi nhấc chén trà lên, nhẹ nhàng nói:
Ma Tôn trầm mặc một lúc, sau đó phá lên cười.
Hoa Vân mỉm cười, thong thả nâng chén trà:
“Cảm giác được tự do, thật sự không tệ.”
Hắn đi qua các tửu quán, nơi những câu chuyện về Ma Tôn vĩ đại được kể lại với giọng điệu kính sợ, nhưng không có sự ngưỡng mộ thật sự.
Chỉ trong vòng một năm, tu chân giới bắt đầu rơi vào hỗn loạn.
“Ngươi biết không?” Hắn nói, giọng điệu có chút hoài niệm.
Hắn chỉ cảm thấy trống rỗng.
Tại một ngọn núi hoang.
Một kẻ không có tu vi, chỉ ngồi uống trà.
Một tháng sau.
Tại một quán trà nhỏ.
Ma Tôn nhìn Hoa Vân, ánh mắt sâu thẳm như vực tối vô tận.
Bởi vì một người đàn ông trung niên mặc áo vải thô sơ vừa bước vào quán trà.
Một ngày nọ, một bóng người xuất hiện trước mặt hắn.
Ma Tôn ngồi trên ngai vàng, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống đám thuộc hạ.
“Người đứng sau bọn chúng là ai?”
“G·i·ế·t? Nếu g·iết được hắn, ta đã làm từ lâu rồi.”
Năm năm sau.
Những tông môn từng phục tùng nay trở mặt thành thù, lao vào chém g·iết không chút do dự.
Hoa Vân vẫn nhàn nhã uống trà, như thể thế giới ngoài kia chẳng liên quan gì đến hắn.
“Đã mười lăm năm, thưa đại nhân.”
Hắn ghé thăm các thành trì, nhìn thấy những tu sĩ ngày ngày tu luyện, không còn tranh đấu, không còn tham vọng. (đọc tại Qidian-VP.com)
Thiên hạ có thật sự hồi sinh, hay chỉ đơn thuần rơi vào hỗn loạn?
Nữ tu ngập ngừng:
Mỗi đêm, hắn ngồi trong đại điện, nhìn lên bầu trời đầy sao, lặng lẽ uống rượu.
Hắn chậm rãi ngồi xuống, tự rót cho mình một chén trà.
Hắn hiểu ra một điều.
Thuộc hạ quỳ xuống, kính cẩn đáp: (đọc tại Qidian-VP.com)
Hoa Vân nhàn nhã nhấp một ngụm trà:
“Ngươi ngây thơ quá! Nghe nói bọn chúng có một quân sư cực kỳ lợi hại, chuyên dùng mưu kế để thao túng các tông môn!”
Một nhóm tu sĩ đang tranh luận sôi nổi.
Ma Tôn cười lạnh: “Ngươi vẫn như cũ, không chịu nói thật.”
Ma Tôn cười lạnh: “Ngươi đã biến ta thành một kẻ thống trị không thể rời bỏ ngai vàng, biến cả tu chân giới thành một cái xác không hồn.”
Nó được hình thành bởi nỗi sợ hãi, bởi sự cam chịu, bởi sự tẩy não mà hắn đã vô tình gieo rắc khắp thiên hạ.
“Không. Ta chỉ muốn hỏi một câu.”
Một kẻ không cần chiến đấu, nhưng lại có thể khiến thiên hạ xoay vòng.
Hắn nhìn Hoa Vân, ánh mắt phức tạp.
Hoa Vân mỉm cười: “Ngươi có chắc không?”
Ma Tôn khoanh tay đứng nhìn bản đồ tu chân giới, ánh mắt sắc bén.
“Các ngươi có nghe tin không? Bắc Hoang có một thế lực mới trỗi dậy, tự xưng là Hắc Long Điện!”
Mười lăm năm trước, hắn là kẻ khát vọng thống trị.
Hắc Long Điện thống trị toàn bộ Bắc Hoang.
Chỉ cần Hoa Vân không xuất hiện, hắn vẫn không thể yên lòng.
“Quân sư? Thời đại này mà còn có kẻ tin vào mưu kế sao? Cường giả vi tôn! Ai mạnh hơn thì kẻ đó thắng!”
Ma Tôn nhắm mắt, khẽ thở dài.
Thuộc hạ quỳ xuống: “Đại nhân, ngài muốn g·iết hắn sao?” (đọc tại Qidian-VP.com)
Mười lăm năm sau, hắn đã thống trị tất cả.
Hoa Vân nhún vai: “Ta chỉ là một kẻ uống trà, làm gì có tính toán gì đâu?”
Tên ma đầu bật cười:
“Ngươi có nghĩ ta đã làm đúng không?”
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.