Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 196: Thiên lang
Hoa Vân cười nhạt:
Ma Tôn siết chặt nắm tay.
Và giờ đây, nếu hắn không hành động, sẽ có một kẻ khác thế chỗ hắn.
Một giọng nói thong thả vang lên từ trong bóng tối:
Ma Tôn lặng lẽ ngồi xuống, nhìn người đàn ông trung niên trước mặt.
Thiên Lang nhíu mày: “Ngươi chắc chứ?”
“Khi một kẻ quá mạnh, thiên hạ sẽ đồng lòng chống lại hắn.”
Khi Ma Tôn thống trị thiên hạ, hắn biến mất.
Nhưng bây giờ, hắn mới nhận ra rằng, thiên hạ không hề cần hòa bình.
Thiên hạ cần một kẻ đứng trên tất cả.
“Ta nói vài câu, người khác tin hay không là chuyện của họ.”
Hắn xoay người rời đi, để lại một câu nói lạnh lùng: (đọc tại Qidian-VP.com)
Hắn hiểu rõ con người này.
Ma Tôn nheo mắt.
Hắn quay đầu, nhìn người đàn ông trung niên đang thong thả rót trà bên cạnh.
“Chúng ta không cần làm gì cả. Chỉ cần để thiên hạ tự g·iết nhau.”
Hắn chỉ là một kẻ đứng ngoài cuộc chơi, nhìn thấy thiên hạ bị cuốn vào một vòng xoáy hỗn loạn mới.
“Ngươi thật sự không muốn thống trị thiên hạ?”
Một ngày nọ.
Không còn là kẻ đứng ngoài cuộc chơi, không còn là một huyền thoại trong bóng tối.
“Chẳng có trò gì cả. Chỉ là thiên hạ cần một chút... hỗn loạn.”"
“Thống trị thì có gì vui? Ngươi chẳng phải đã thử rồi sao?”
Mọi người im lặng.
“Vậy kế hoạch tiếp theo của ngươi là gì?”
“Không cần ta ra tay. Chỉ cần thiên hạ tự mình đưa ra lựa chọn.”
Nhưng hắn cũng không thể làm ngơ nhìn thiên hạ tiếp tục chìm trong hỗn loạn.
Một năm sau.
“Ngươi không nhận ra sao? Ma Tôn không phải một con người. Ma Tôn là một khái niệm.”
Hoa Vân đặt chén trà xuống, cười nhàn nhã:
Hoa Vân rót trà, nhàn nhã đáp:
Khi Ma Tôn rút lui, hắn lại xuất hiện.
Tất cả nhờ vào một kẻ bí ẩn chỉ đứng sau màn trướng.
Một đám tu sĩ đang cúi đầu trước một bóng người ngồi trên cao.
“Ngươi vẫn như cũ. Không bao giờ tự mình ra tay.”
Một trong những thuộc hạ lớn gan lên tiếng:
Thiên Lang im lặng.
Giọng nói kia cười nhẹ:
Bởi vì hắn nhận ra rằng, khi một kẻ đã đứng trên đỉnh, thứ duy nhất hắn có thể làm… là chờ đợi kẻ khác lật đổ mình.
Thiên hạ lại một lần nữa rung chuyển.
Ma Tôn lặng người nhìn Hoa Vân. (đọc tại Qidian-VP.com)
Và người đứng sau tất cả…
“Không cần vội.”
Mọi người ngây ra.
Giọng nói trong bóng tối cười nhẹ:
Ma Tôn im lặng.
Ma Tôn bước vào, kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt phức tạp.
Hoa Vân cười nhẹ:
Hoa Vân nhếch môi, nhấc chén trà lên, khẽ thì thầm:
“Chính ngươi cũng không thoát khỏi vòng xoáy này.”"
Hoa Vân đặt chén trà xuống, cười nhàn nhã:
Thiên Lang không đáp.
“Vậy ngươi chọn ai?”
Nhưng lạ thay, khi thiên hạ càng loạn, thanh thế của Hắc Long Điện càng lớn.
“Các ngươi có biết vì sao Ma Tôn thất bại không?”
Ma Tôn siết chặt tay.
Bên trong, một người đàn ông trung niên đang nhàn nhã rót trà, như thể thế giới ngoài kia chẳng liên quan gì đến hắn.
Bởi vì trong một thế giới đầy hỗn loạn, kẻ duy nhất đứng yên sẽ trở thành cột mốc duy nhất để người khác tìm đến.
Hắn đã từng nghĩ rời bỏ quyền lực là cách tốt nhất để chấm dứt tất cả.
“Nhưng nếu một thế lực vừa đủ mạnh nhưng không quá mạnh, thiên hạ sẽ mặc kệ.”
Ma Tôn cau mày: “Ý ngươi là gì?”
Và kẻ đang dẫn dắt vòng xoáy đó… lại chính là Hoa Vân.
“Hắn có thể trở thành Ma Tôn, nhưng chưa chắc đã là Ma Tôn cuối cùng.”
Cái tên Thiên Lang đã trở thành nỗi ám ảnh của tu chân giới.
Tại tổng đàn Hắc Long Điện.
Chương 196: Thiên lang
Hắn không chinh phạt, không mở rộng thế lực, nhưng mỗi khi xuất hiện, hắn đều hủy diệt hoàn toàn kẻ địch trước mặt.
Ma Tôn đứng trên một ngọn núi cao, nhìn xuống tu chân giới đang chìm trong hỗn loạn.
Lần này, hắn thực sự trở lại.
“Quân sư, bước tiếp theo là gì?”
Tại đại bản doanh Thiên Lang Quân.
Giọng nói tiếp tục:
“Ngươi thật sự muốn để hắn trở thành Ma Tôn mới?”
“Cứ để các tông môn khác tiếp tục tự tàn sát nhau. Khi thiên hạ kiệt quệ, chúng ta chỉ cần giơ tay nhặt lấy.”
Hoa Vân thong thả nhấp một ngụm trà, gật đầu:
Hoa Vân chưa từng trực tiếp tham gia vào bất kỳ thế lực nào, nhưng hầu như tất cả những biến động lớn nhất của tu chân giới đều có bóng dáng của hắn.
Ngược lại, hỗn loạn còn tàn khốc hơn khi xưa. (đọc tại Qidian-VP.com)
Trong vòng chưa đầy nửa năm, hắn quét sạch các thế lực cát cứ ở Đông Hoang, xây dựng một quân đoàn hùng mạnh.
Thiên Lang ngồi trên ngai vàng, ánh mắt sắc bén nhìn xuống đám thuộc hạ quỳ bên dưới.
Nhưng lần này, Ma Tôn không còn là kẻ thống trị nữa.
Một tên thủ lĩnh nóng nảy: “Ý ngài là sao? Chúng ta vừa mới thống nhất Bắc Hoang! Phải tiếp tục mở rộng chứ!”
“Ma Tôn đã quay lại.”
Hoa Vân.
Ba tháng sau.
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía đó.
Tại một quán trà nhỏ.
Hoa Vân cười nhạt:
Một kẻ xuất thân bí ẩn, thực lực kinh người, phong cách ra tay cực kỳ tàn nhẫn.
Quan trọng hơn, hắn được một kẻ bí ẩn đứng sau hỗ trợ mưu lược.
“Hắn quá mạnh.”
Ma Tôn nheo mắt.
“Kế hoạch tiếp theo à?”
Ma Tôn trầm mặc.
Cái tên Thiên Lang bất ngờ nổi lên trong tu chân giới.
“Ngươi muốn tạo ra một Ma Tôn mới?”
Hắn đã từng đứng trên đỉnh cao, đã từng gieo rắc nỗi sợ hãi khắp thiên hạ. Nhưng khi hắn rút lui, tu chân giới không hề trở nên tốt đẹp hơn.
Ma Tôn tái xuất.
Một tháng sau.
“Ngươi nghĩ Ma Tôn trở lại để làm gì?”
Bên cạnh hắn, trong bóng tối, một giọng nói nhàn nhã vang lên:
“Ngươi lại đang chơi trò gì đây?”
Các tông môn tranh giành lãnh thổ, tự tàn sát lẫn nhau.
Cả đại điện im lặng.
Mọi người sững sờ.
“Ngươi lại đang thao túng thiên hạ?”
Tu chân giới chính thức rơi vào đại loạn.
Và nếu hắn không làm… sẽ có kẻ khác thế chỗ hắn.
Bởi vì lúc này, kẻ mạnh nhất trong bóng tối đã vươn móng vuốt của hắn đến khắp thiên hạ.
“Thao túng? Ta chỉ là một kẻ bán ý tưởng thôi.”
Hoa Vân ngước lên, mỉm cười:
Một tên ma đầu nheo mắt hỏi:
“Không phải ngươi cũng đang nghĩ vậy sao?”
Ma Tôn nhìn Hoa Vân, chậm rãi nói:
“Ta chưa từng tính sai bao giờ.”
Bây giờ, hắn không còn muốn thống trị.
Nhưng khi muốn ngừng lại… đã không còn đường lui.
“Bước tiếp theo là gì?”
“Ngươi nghĩ sao?”
“Không cần làm gì cả.” (đọc tại Qidian-VP.com)
Các tông môn dần nhận ra rằng, càng đánh nhau, bọn họ càng yếu đi.
Hoa Vân cười nhẹ:
“Thiên Lang không phải Ma Tôn tiếp theo.”
Hắc Long Điện vốn chỉ là một thế lực nhỏ, nhưng trong vòng chưa đầy một năm, bọn họ đã thống nhất toàn bộ Bắc Hoang.
Trong bóng tối, một giọng nói vang lên, nhẹ nhàng mà trầm ổn:
Tại Hắc Long Điện.
Hắn đã từng nắm giữ tất cả, nhưng rồi hắn tự tay phá bỏ nó.
Ma Tôn đứng dậy, phủi bụi trên áo, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết.
Trong khi đó, Hắc Long Điện vẫn không hề mở rộng thế lực, chỉ yên lặng quan sát từ xa.
“Không cần làm gì cả.”
Hoa Vân thong thả nhấp một ngụm trà, nheo mắt cười:
Giọng nói tiếp tục, nhẹ như gió thoảng:
“Ta hiểu rồi.” (đọc tại Qidian-VP.com)
Và rồi, vào một ngày nọ, Ma Tôn xuất hiện trước một quán trà nhỏ.
Vẫn chỉ là một kẻ thích ngồi uống trà.
“Bệ hạ… chúng ta nên đối phó thế nào?”
Trong bóng tối, ánh mắt của Hoa Vân lóe lên đầy ẩn ý.
Thiên Lang khoanh tay, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám thuộc hạ.
“Chừng nào thiên hạ còn loạn, chừng đó sẽ luôn có một Ma Tôn mới xuất hiện.”
Ma Tôn hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào Hoa Vân:
“Làm cho thiên hạ có một Ma Tôn mới.”"
Thiên Lang nhếch môi: “Ngươi có chắc không?”
Kẻ luôn đứng sau màn trướng, kẻ chưa từng lộ diện công khai, nhưng lại là người thao túng cả tu chân giới.
Rồi hắn bỗng bật cười lớn.
“Ta mới là kẻ cuối cùng.”
Câu hỏi là… đó sẽ là ai?
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.