Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 198: Minh hoàng
Chương 198: Minh hoàng
“Lão tổ… vì sao chúng ta phải làm vậy?”
Ông lão im lặng một lúc, rồi bật cười.
Cũng như những kẻ từng có tham vọng trước đó.
Nhưng tất cả đều hiểu rằng, có một bóng ma vô hình đang kiểm soát cục diện.
Không có ai có thể thống trị tất cả.
“Thiên hạ không cần bá chủ.” (đọc tại Qidian-VP.com)
Kẻ đó… chính là Hoa Vân. "
Hay chỉ là một người đang kéo dây trong bóng tối?
Có một “lời nguyền” vô hình cấm cản bất kỳ ai trở thành bá chủ.
Ba mươi năm sau.
Tại một khu rừng hoang vắng. (đọc tại Qidian-VP.com)
“… Không ai có thể thống trị tất cả.”"
“Vậy sao? Rồi hắn nói gì?”
“Cuối cùng… cũng có kẻ muốn thử thách ta.”
Ông cười nhẹ, lấy nó xuống, thả lại vào nước, chậm rãi hỏi:
Không còn ai dám tranh bá.
“Vậy thì, hãy để ta xem…”
Không có ai thấy hắn c·hết.
“Ồ? Lần này là ai?”
“Nhưng mà… có gì lạ không ông? Ông cười cái gì vậy?”
“Chỉ cần ta còn sống…”
Rằng trong bóng tối, vẫn còn một người…
"Không ai biết hắn là ai! Nhưng ai cũng gọi hắn là, "
Ông lão bật cười, giọng cười khẽ nhưng mang theo một nét… châm biếm.
Hắn nâng chén rượu lên, khẽ nhấp một ngụm, rồi nhắm mắt, cười nhẹ.
Nhưng thực sự… đó có phải là một lời nguyền?
Người quyết định ai có thể tồn tại.
Hắn rót một chén rượu, tự mình nâng lên, nhấp một ngụm.
Hắn lắc đầu, rót một chén rượu, tự mình nhấp một ngụm.
Ông lão gật gù:
Hắn khẽ lẩm bẩm:
“Lạ ở chỗ… những đối thủ đó không phải ngẫu nhiên xuất hiện.”
Không ai biết chuyện gì đã xảy ra.
Tại một ngọn núi hoang vắng.
Không có ai g·iết được Hoa Vân.
“… Các ngươi có đủ tư cách không.”"
Tu chân giới chính thức chấp nhận một sự thật:
Gã thanh niên nhếch môi, hạ giọng:
“Bởi vì… ta đã nghe câu này ít nhất mười lần rồi.”
Mười ba năm sau.
"... Hay chỉ là không ai dám nói ra?" "
Ông lão không nhìn cậu, chỉ chậm rãi thả dây câu xuống nước, khẽ hỏi:
Bởi vì trong bóng tối, luôn có một kẻ giật dây tất cả.
Ông lão cười nhẹ, nhìn cậu một lúc lâu, rồi bình thản đáp:
Hắn chỉ… biến mất.
Hắn đã già đi, nhưng khí chất vẫn không thay đổi.
"Xem ra ta vẫn chưa đủ đáng sợ."
Ông lão nhấc cần câu lên, nhìn chằm chằm vào mặt nước, rồi nhẹ giọng nói:
Gã thanh niên tiếp tục:
Không ai có thể thống trị thiên hạ.
Một bóng ma không ai thấy, không ai nghe, không ai chạm vào được…
Không ai biết kẻ đứng sau tất cả là ai.
Một người đàn ông mặc áo vải thô, dáng vẻ bình dị, đang ngồi nướng cá trên bếp lửa.
Những thiên tài tuyệt thế dù có thực lực nghịch thiên cũng không dám nói ra hai chữ “thống trị”.
Nhưng hắn hiểu một điều…
Tông chủ Cửu Thiên Lôi Điện Tông đang ngồi trên đại điện, tay nắm chặt một phong thư, sắc mặt âm trầm.
“Hắn nói rằng thời đại không có bá chủ đã kết thúc! Hắn sẽ thống nhất tu chân giới, trở thành Chí Tôn duy nhất!”
Nhưng tu chân giới hiểu một điều:
Bởi vì những kẻ từng phớt lờ lời cảnh báo này… đã không còn tồn tại.
Một tia l·ửa b·ùng l·ên, t·hiêu r·ụi tấm giấy vàng trong nháy mắt.
Một cậu thiếu niên chạy đến, háo hức kể chuyện với một ông lão đang câu cá.
Tại một ngôi làng nhỏ ven biển.
Bởi vì chỉ cần có kẻ có ý nghĩ đó… hắn sẽ biến mất.
Một người trung niên cau mày: “Vậy thì có gì lạ?”
Ba năm sau.
Một gã thanh niên trẻ tuổi, vẻ mặt đầy háo hức, đang kể chuyện cho đám người xung quanh.
Sau lưng lão, hàng chục bóng người đang quỳ xuống, cung kính cúi đầu.
Không có bất kỳ dấu vết nào.
“Ông ơi! Ông có nghe không? Một lần nữa, có một kẻ dám đứng lên đòi thống nhất tu chân giới!”
Thiếu niên hào hứng kể tiếp:
Hắn không nên tiếp tục nữa.
Những thế lực mới liên tục trỗi dậy, nhưng cũng liên tục sụp đổ.
Dứt lời, lão già viết nốt chữ cuối cùng, rồi nhấc tay lên.
Cậu thiếu niên gãi đầu:
"Mười ba năm rồi… vẫn có kẻ không chịu hiểu sao?"
"Đừng thử làm kẻ thống trị. Ngươi không đủ tư cách."
Bởi vì ai cũng biết… đó là một cái tên không nên nhắc đến.
"Hừm... Không ai biết hắn là ai sao?"
Một thiếu niên chạy đến chỗ ông lão đang câu cá, giọng háo hức:
“Hoa Vân.”
"Ồ? Hắn là ai?"
Nhưng ngay khi hắn bắt đầu hành động, lá thư này đã xuất hiện trên bàn của hắn. (đọc tại Qidian-VP.com)
“Có người nói rằng… tất cả những kẻ nổi lên đều là do một người sắp đặt.”
Một người đàn ông trung niên đang câu cá, nét mặt bình thản, ánh mắt xa xăm.
Tại bờ biển.
Không ai biết do ai.
Hắn lắc đầu cười nhẹ, lật miếng cá sang mặt còn lại.
“Là Minh Hoàng! Một thiên tài tuyệt thế! Hắn đã luyện thành Minh Hoàng Thần Công, có thể g·iết c·hết Nguyên Anh Chân Quân chỉ bằng một cái phất tay!”
Cùng lúc đó, một giọng nói âm trầm vang lên:
Tại một quán trà nhỏ ven đường.
“Chúng… chỉ biến mất mà thôi.”
Hoa Vân.
Một lão già râu tóc bạc phơ ngồi xếp bằng, tay cầm một cây bút lông, chậm rãi viết từng chữ lên một tấm giấy vàng.
Không khí trong quán trà lập tức trầm xuống.
Một tháng sau.
Một lão già chống gậy khẽ run rẩy: “Ngươi muốn nói đến ai?”
Mọi người sửng sốt.
“G·i·ế·t Hoa Vân.”
Không còn ai dám đứng lên xưng Vương.
Những kẻ từng mạnh mẽ nhất, từng có tham vọng lớn lao nhất… giờ đây hoặc đ·ã c·hết, hoặc đã biến mất.
Thiếu niên phấn khích kể: (đọc tại Qidian-VP.com)
“Không ai biết.”
“Thiên hạ chỉ cần có lựa chọn.”
Minh Hoàng biến mất.
Không ai biết chúng đ·ã c·hết hay còn sống.
Những kẻ t·ruy s·át hắn… đều biến mất một cách bí ẩn.
Hắn biết, chỉ cần Hoa Vân còn sống, sẽ không bao giờ có một kẻ nào có thể thống trị thiên hạ.
Tại một ngôi làng nhỏ ven biển.
Không ai biết vì sao.
Không ai có thể nắm giữ quyền lực tuyệt đối.
Hắn đã từng nghĩ mình có thể thống nhất Bắc Hoang, có thể bước l·ên đ·ỉnh cao của tu chân giới.
Trên một con thuyền nhỏ giữa hồ.
Tu chân giới vẫn hỗn loạn.
Lão già không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt nói:
Mười năm sau.
Một trăm năm sau.
Một trong số đó run giọng hỏi:
“Vậy sao? Thật thú vị.”
Hắn thả cần câu xuống, nhìn về phía chân trời xa xăm, khẽ mỉm cười.
Gã thanh niên nhếch mép, hạ giọng thì thầm:
Nhưng có một lời đồn vẫn tiếp tục lan truyền.
Không còn ai dám tranh bá.
“Bởi vì chỉ cần hắn còn sống, chúng ta sẽ mãi mãi không thể có được thiên hạ.”
Hắn nhìn ngọn lửa cháy, ánh mắt thản nhiên, miệng khẽ lẩm bẩm:
“Mệnh lệnh đã ban ra.”
Ông lão thả một con cá nhỏ xuống nước, nhìn nó bơi đi mất hút.
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Bàn tay hắn run lên.
Ông lão nhấc cần câu lên, con cá quẫy mạnh trong tay ông.
Những tông môn lớn dù mạnh đến đâu cũng chỉ lo giữ vững lãnh thổ của mình, không dám có dã tâm bành trướng.
Cậu thiếu niên hứng khởi nói:
"Ông ơi! Ông có nghe không? Mọi người nói rằng trong tu chân giới, có một kẻ không ai dám động vào!"
Không ai biết nó đến từ đâu. (đọc tại Qidian-VP.com)
Không có ai t·ìm t·hấy t·hi t·hể.
“Các ngươi có biết không? Mười năm qua, không ai có thể thống nhất tu chân giới, bởi vì mỗi khi có một kẻ mạnh lên, hắn đều gặp phải một đối thủ xứng tầm!”
“Bởi vì hắn… là kẻ quyết định vận mệnh của tất cả.”
Không ai biết ai đã gửi nó.
Thiếu niên ngạc nhiên:
Có kẻ nhíu mày, có kẻ rùng mình, có kẻ vội vàng đứng dậy rời đi.
“Chỉ cần hắn còn sống, không ai có thể thống trị.”
Kẻ đó không cần quyền lực, không cần danh vọng, nhưng cũng không cho bất kỳ ai khác có được nó.
“Thế mấy người trước đâu rồi?”
Trong thư chỉ có một dòng chữ duy nhất:
Bởi vì bất kỳ ai có ý định làm vậy… đều sẽ biến mất.
Chỉ biết rằng, sau lần đó, không còn ai dám nhắc đến việc á·m s·át Hoa Vân nữa.
Nhưng lại khiến tất cả phải sợ hãi.
"Thiên Hạ Độc Tôn!"
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.