Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 199: Thiên đế
“Vậy thì, hãy để ta xem…”
Không ai biết thủ lĩnh của Huyết Thiên Minh là ai.
Cả bàn tiệc im lặng.
Không ai biết đã xảy ra chuyện gì.
Không ai có thể cản nổi.
Không ai trả lời được.
Thiên Đế cười nhạt:
“Vậy thì… để ta xem ngươi có tư cách hay không.”
Ông lão cười nhẹ, không quay đầu, chỉ lẳng lặng nhìn mặt nước.
Không ai biết chuyện gì đã xảy ra.
Ông lão tóc bạc ngồi trên tảng đá, lặng lẽ câu cá.
Bắc Hoang rung chuyển.
“Lại thêm một kẻ không đủ tư cách.”
Không ai biết bọn chúng xuất thân từ đâu.
Huyết Đế biến mất.
“Sẽ có một ngày… xuất hiện kẻ đủ sức chống lại ta.”
Mười năm trôi qua. (đọc tại Qidian-VP.com)
“Là ai làm chuyện này?”
Không ai còn nhớ về những cuộc chiến kinh thiên động địa.
Ông lão chậm rãi thu cần, nhấc con cá lên, nhìn nó giãy giụa một chút rồi thả xuống nước.
“Vậy… ngươi sẽ làm gì?”
Một quyền phá thiên!
Hắn chậm rãi buông cần câu, đứng dậy.
Tại một tửu lâu nhỏ ven đường.
“Ta sẽ đợi.”"
Hắn chỉ dựa vào sức mạnh tuyệt đối.
Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy… có gì đó không ổn.
Không ai biết ai đã ra tay.
Những kẻ có dã tâm… đều biến mất.
“Vậy sao?”
Không ai biết do ai.
Hoa Vân.
“… Hắn có đủ tư cách không.”
Hắn tự xưng là Thiên Đế.
Cả bờ biển trong nháy mắt biến thành tro bụi.
Rất nhiều tu sĩ tin rằng thời đại không bá chủ đã kết thúc.
“Ta không tin vào lời nguyền vô hình này.”
Ông lão vẫn bình thản kéo cần câu, một con cá lớn quẫy mạnh, nhưng hắn chỉ cười nhẹ:
Nhưng…
Nhưng ai cũng biết… hắn đ·ã c·hết từ lâu rồi.
Hắn nhẹ giọng nói:
Ông lão tóc bạc ngồi trên bãi đá, thả một con cá nhỏ xuống nước, nhìn nó bơi đi.
Một người trẻ tuổi đứng bên cạnh, trầm ngâm hỏi:
“Từ hôm nay, ta là Chí Tôn duy nhất của Bắc Hoang!”
“Có lẽ… có một kẻ nào đó không cho phép thiên hạ có bá chủ.”
Một thế lực mới xuất hiện, gọi là Huyết Thiên Minh.
Người trẻ tuổi nheo mắt:
Hắn mỉm cười:
Một cậu bé chạy đến, mắt sáng rực:
Tại một thôn nhỏ ven biển.
Hai mươi năm sau.
Gió lặng.
Một nhóm tu sĩ ngồi tụ tập, bàn luận về thế cục hiện tại.
“Ta không tin có kẻ nào đủ sức cản ta.”
Không ai biết vì sao.
“Ngươi… rốt cuộc là ai?”
Không còn ai dám tranh bá.
Ông lão thở dài, vẫn không ngẩng đầu.
Ông lão cuối cùng cũng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Thiên Đế.
“Nhưng lần này, ngươi không thể.”
Huyết Đế… chỉ biến mất.
Một người cười nhạt, khẽ nói:
Một thiếu niên chạy đến, hớt hải nói:
Những kẻ từng nghĩ rằng “không ai có thể tranh bá” đều bắt đầu dao động.
“Ồ? Ta là ai?”
Hắn lạnh giọng hỏi:
Không ai còn nhớ Minh Hoàng, Thiên Kiêu, Đế Tôn…
Một lúc sau, có kẻ bật cười, nâng chén rượu:
Thiên Đế nheo mắt.
Huyết Đế chính thức tuyên bố
Áo vải thô của hắn nhẹ nhàng phất phơ trong gió.
Một ông lão tóc bạc ngồi câu cá, chậm rãi nhấp rượu.
“Bất kỳ ai chống lại ta… đều phải c·hết!”
Ông lão vẫn nhìn mặt nước, thản nhiên hỏi:
Hắn chậm rãi thu cần câu, đứng dậy, nhìn về phía chân trời xa xăm.
Mọi thứ dường như đã trở thành một phần của lịch sử.
Tại một thôn nhỏ ven biển.
“Có lẽ lần này sẽ khác?” (đọc tại Qidian-VP.com)
Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Nhưng trong vòng ba năm ngắn ngủi, Huyết Thiên Minh đã càn quét mười ba đại tông môn, thu phục vô số cao thủ.
Và dần dần, tu chân giới chấp nhận một sự thật:
Không có trận chiến kinh thiên động địa. (đọc tại Qidian-VP.com)
Không còn ai nhắc đến những kẻ từng muốn thống trị tu chân giới.
Huyết Thiên Minh tan rã.
Không có ai dám tuyên bố thống trị tu chân giới.
Ông lão không ngẩng đầu, chỉ thản nhiên kéo cần câu.
“Ta biết là ngươi.”
“Ta chỉ là một lão già câu cá, có gì phải lo?”
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Thiên Đế. (đọc tại Qidian-VP.com)
“Kẻ đã duy trì thế cục này suốt trăm năm qua.”
Một tháng sau.
“Vì sao suốt trăm năm qua, không ai có thể trở thành bá chủ?”
“Ông ơi! Cháu nghe mấy người trong thôn nói… có một thế lực đang trỗi dậy! Họ nói thời đại mới sắp bắt đầu!”
Những kẻ từng tận mắt chứng kiến Huyết Đế xưng bá… không còn dám nhắc đến hắn nữa.
Dần dần, mọi người không còn nhắc đến những kẻ từng muốn xưng bá.
Bởi vì Thiên Đế thật sự mạnh.
Không ai dám đáp lại.
Ông lão thả một con cá xuống nước, nhìn nó bơi đi xa, rồi khẽ cười.
Cả tu chân giới lại một lần nữa chìm vào im lặng.
“Thật kỳ lạ, suốt bao năm qua, không có ai đủ sức thống trị cả tu chân giới.”
Một cơn gió thổi qua, tóc hắn bạc trắng, khuôn mặt đầy những nếp nhăn.
Bởi vì… tất cả những ai từng nói những lời tương tự đều biến mất.
Không có c·hiến t·ranh quy mô lớn.
Lời tuyên bố này vang vọng khắp tu chân giới.
“Vâng! Họ nói lần này khác! Họ nói người này rất mạnh! Không ai có thể cản nổi hắn!”
Toàn bộ tu chân giới rung chuyển.
Một ông lão mặc áo vải thô đang câu cá.
“Ngươi không thấy sao? Những ai dám đứng lên đều biến mất một cách bí ẩn.”
Ông lão tóc bạc vẫn đứng đó.
Trời đất vặn vẹo.
“Chỉ cần ai có dã tâm xưng bá, người đó sẽ biến mất.”
Nhưng thỉnh thoảng, vẫn có người đặt ra một câu hỏi…
Ông lão vẫn thản nhiên.
“Ông ơi! Ông nghe tin chưa? Huyết Thiên Minh đã chiếm được ba phần Bắc Hoang! Lần này không ai cản nổi bọn họ!”
Không ai có thể ngăn cản.
Ông lão im lặng một lúc, rồi khẽ mỉm cười.
Lại có một kẻ muốn xưng bá.
Hắn không chờ đợi, không do dự.
Một cơn gió biển thổi qua, mang theo hơi thở của thời gian.
Hắn nhắm mắt, thở dài, như thể tất cả chuyện này chưa từng liên quan đến mình."
Thiên Đế nhếch mép, ánh mắt lóe lên chiến ý:
“Có lẽ lần này… sẽ thật sự có một bá chủ?”
Hắn nhấp một ngụm rượu, lẩm bẩm:
“Ngươi nghĩ… sẽ có ngày có kẻ đủ sức phá vỡ quy tắc này không?”
Một nam nhân mặc kim bào, tóc dài bay trong gió, ánh mắt như nhìn xuống vạn vật.
Nửa năm sau.
“Ngươi biết rồi thì sao?”
Hắn không che giấu dã tâm, không giấu giếm sức mạnh.
Chương 199: Thiên đế
Mặt biển dậy sóng. (đọc tại Qidian-VP.com)
Không gian sụp đổ.
Cần câu trong tay hắn vẫn chưa động.
Thiên Đế xuất thủ trước.
Nhưng có một lời đồn vẫn luôn tồn tại…
ẦM!
“Không ai biết.”
Hắn tung hoành ba đại vực, đánh bại vô số cao thủ.
“Không có gì là tuyệt đối.”
“… Vậy sao?”
Bầu không khí chùng xuống.
“Thôi, đừng bàn mấy chuyện này nữa. Chúng ta chỉ là những kẻ vô danh, quan tâm làm gì.”
“Ngươi đã chặn tất cả những kẻ trước ta.”
“Kẻ không cho phép ai xưng bá.”
Nhưng rồi…
Thiếu niên gật đầu liên tục:
Những tông môn từng hùng mạnh… chỉ còn lo thủ vững lãnh thổ.
Trận chiến quyết định vận mệnh tu chân giới… bắt đầu."
Gió biển thổi qua, cuốn theo một tiếng cười nhè nhẹ."
Huyết Thiên Minh đã chiếm lĩnh tám phần Bắc Hoang.
“Thiên hạ này… không thể có bá chủ.”
Tại bờ biển.
Hắn nhìn ông lão, chậm rãi nói:
Cậu bé gật đầu liên tục:
Tại bờ biển xa xôi.
Nhưng hôm nay, có một người đứng trước mặt hắn.
Ông lão tóc bạc vẫn câu cá như mọi ngày.
Không có phản kích.
“Nếu có… hãy đến đây thử xem!”
Chỉ có những lão quái vật sống lâu mới thì thầm với nhau một cái tên.
Hắn không dùng âm mưu, không dùng thủ đoạn.
Nhưng quyền kình của Thiên Đế… biến mất.
“Cũng chỉ đến vậy mà thôi.”
Không có bất kỳ dấu hiệu nào của một cuộc á·m s·át.
“Vậy sao?”
Tại bờ biển.
“Vâng! Người ta nói thủ lĩnh của Huyết Thiên Minh là Huyết Đế, một tuyệt thế thiên tài, sở hữu thần thông nghịch thiên! Ông không lo sao?”
“Ồ? Lại một kẻ muốn làm bá chủ sao?”
“Kẻ đã xóa sổ tất cả những ai có dã tâm.”
Không có chấn động.
Rằng Huyết Đế sẽ là người đầu tiên phá vỡ quy tắc vô hình trong suốt trăm năm qua.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.