Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 200: Bến câu mệnh

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 200: Bến câu mệnh


Ánh mắt hắn sâu thẳm như biển cả, không gợn sóng, không dao động.

“Ta chỉ là một kẻ câu cá.”

Hắn bước một bước.

Không có tiếng động.

Không có uy áp.

Không có bất kỳ dao động nào.

Nhưng…

Thiên Đế chợt cảm thấy cả thế giới như đang sụp đổ trước mặt hắn.

Một cảm giác khủng kh·iếp bao trùm lấy hắn.

Không phải áp lực.

Không phải sát khí.

Mà là… một loại thực tại vặn vẹo.

Giống như…

Sự tồn tại của chính hắn đang bị phủ nhận.

Thiên Đế gầm lên, bộc phát toàn bộ sức mạnh.

Thiên địa run rẩy.

Hư không nổ tung.

Nhưng…

Ông lão đã biến mất.

Thiên Đế mở to mắt.

Hắn không tin.

Hắn không thể chấp nhận.

Hắn chưa từng cảm thấy điều gì đáng sợ như thế này.

Hắn là Thiên Đế! Hắn là kẻ mạnh nhất!

Làm sao có thể…

Nhưng rồi…

Hắn nghe thấy một giọng nói vang lên bên tai.

Nhẹ như gió thoảng.

Nhưng lại như đến từ tận sâu trong linh hồn hắn.

“Ngươi không có tư cách.”

ẦM!

Cả thiên địa tối sầm lại.

Ba ngày sau.

Thiên Đế biến mất.

Không ai biết chuyện gì đã xảy ra.

Không ai biết ai đã ra tay.

Chỉ có một điều chắc chắn

Tu chân giới… lại một lần nữa không có bá chủ.

Tại bờ biển.

Ông lão tóc bạc lại ngồi xuống, cầm cần câu, tiếp tục câu cá.

Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Hắn lẩm bẩm:

“Vẫn chưa có ai đủ tư cách sao…”

Hắn thở dài, nhẹ giọng nói:

“Vậy thì… ta lại phải tiếp tục đợi rồi.”"

Một trăm năm sau.

Không còn ai nhắc đến Thiên Đế.

Không còn ai dám tranh bá.

Nhưng… có một lời đồn xuất hiện.

“Tại bờ biển xa xôi, có một ông lão câu cá.”

“Bất kỳ ai có dã tâm xưng bá, chỉ cần tìm đến ông ta… sẽ biến mất.”

Dần dần, bờ biển đó được gọi là “Bến Câu Mệnh.”

Tại Bến Câu Mệnh.

Ông lão tóc bạc vẫn câu cá như mọi ngày.

Nhưng hôm nay, có một kẻ xuất hiện.

Một thiếu niên trẻ tuổi, dáng người gầy yếu, y phục tầm thường, ánh mắt bình thản.

Hắn không có uy áp.

Không có khí thế.

Không có tu vi.

Nhưng hắn đi đến trước mặt ông lão, bình tĩnh nói:

“Ta muốn làm bá chủ tu chân giới.”

Ông lão khẽ ngẩng đầu.

Hắn nhìn thiếu niên trước mặt, ánh mắt không dao động.

“Ngươi muốn xưng bá?”

Thiếu niên gật đầu.

“Đúng.”

Ông lão trầm ngâm một lúc, rồi hỏi:

“Ngươi không sợ sao?”

“Tất cả những ai từng nói câu này trước mặt ta đều biến mất.”

Thiếu niên thản nhiên đáp:

“Bởi vì bọn họ muốn làm bá chủ, nhưng không biết làm thế nào để đạt được.”

“Còn ta… ta đến để hỏi ngươi.”

Ông lão nhướng mày:

“Hỏi ta?”

Thiếu niên gật đầu, chậm rãi nói:

“Ta muốn ngươi dạy ta.”

“Dạy ta cách trở thành bá chủ.”

Ông lão im lặng nhìn thiếu niên rất lâu.

Sau đó…

Hắn cười.

Đây là lần đầu tiên sau hàng trăm năm, hắn thật sự cười.

Hắn chậm rãi nói:

“Được.”

“Vậy thì… ta sẽ dạy ngươi.”"

Tại Bến Câu Mệnh.

Ông lão tóc bạc ném cần câu xuống, quay sang nhìn thiếu niên trước mặt.

Hắn hỏi:

“Ngươi tên gì?”

Thiếu niên đáp:

“Tần Trạch.”

Ông lão gật đầu:

“Tốt. Nếu muốn trở thành bá chủ, điều đầu tiên ngươi phải học là…”

“Đừng bao giờ tranh bá.”

Tần Trạch nhíu mày:

“Tại sao?”

Ông lão cười nhạt:

“Vì bất kỳ ai có dã tâm xưng bá đều đ·ã c·hết.”

“Muốn thống trị thiên hạ, ngươi phải làm cho thiên hạ tự quỳ xuống dưới chân ngươi.”

Tần Trạch suy ngẫm một lát, rồi hỏi:

“Vậy làm thế nào để khiến thiên hạ quỳ xuống?”

Ông lão nhặt một viên đá, ném xuống mặt nước.

“Hãy làm cho bọn họ nghĩ rằng họ chưa bao giờ đứng lên.”

Tần Trạch trầm tư.

Ông lão mỉm cười, vỗ vai hắn:

“Từ hôm nay, ta sẽ dạy ngươi.”

“Ngươi sẽ là học trò cuối cùng của ta.”

Mười năm sau.

Một thế lực thần bí xuất hiện trong tu chân giới.

Không ai biết kẻ đứng đầu là ai.

Không ai biết ai nắm quyền.

Nhưng tất cả các tông môn dần dần… đều nghe theo mệnh lệnh của một giọng nói vô hình.

Không có c·hiến t·ranh.

Không có sát phạt.

Chỉ có từng thế lực một… tự nguyện thần phục.

Không ai biết tại sao.

Không ai hiểu vì sao.

Nhưng trong bóng tối, có một câu nói được lưu truyền:

“Không cần tranh bá. Bởi vì… thiên hạ vốn đã thuộc về hắn.”"

Tại một tửu quán nhỏ trong tu chân giới.

Có hai vị khách lạ mặt đang thì thầm với nhau.

“Ngươi có nghe tin gì chưa?”

“Chuyện gì?”

“Bát Hoang Kiếm Tông… đã đầu hàng rồi.”

“Cái gì?! Không thể nào! Bọn họ là một trong ba mươi đại tông môn, làm sao có thể chịu khuất phục?”

“Chuyện này chính là quỷ dị! Không ai ép buộc, không có c·hiến t·ranh, không có sát phạt. Một ngày kia, tông chủ Bát Hoang Kiếm Tông bỗng nhiên tự tuyên bố thần phục một thế lực bí ẩn, không ai biết đó là ai.”

Người còn lại trầm mặc, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi.

“Không lẽ… là ‘hắn’?”

Không ai dám nhắc đến cái tên đó.

Bởi vì những kẻ từng cố gắng truy tìm thân phận của hắn… đều biến mất.

Trong bóng tối.

Một giọng nói vang lên.

“Thiên hạ vốn đã thuộc về chúng ta.”

“Không cần phải ra tay, không cần phải lộ diện.”

“Chúng ta không tranh bá. Bởi vì chúng ta đã nắm thiên hạ trong tay.”

Trước mặt hắn, là vô số bóng người cúi đầu.

Hắn đứng trên cao, áo bào đen phất phơ, ánh mắt thâm sâu như vực thẳm.

Hắn, Tần Trạch.

Học trò cuối cùng của Hoa Vân.

Quân sư vĩ đại nhất trong lịch sử.

Không ai biết hắn lên ngôi thế nào.

Không ai biết hắn đã làm gì.

Bởi vì… hắn không cần phải làm gì cả.

Thiên hạ đã tự quỳ xuống."

Trên một ngọn núi hoang vắng.

Một gian nhà gỗ đơn sơ.

Bên trong, một ông lão tóc bạc đang ngồi câu cá, dáng vẻ nhàn nhã như một lão nông vô danh.

Phía sau hắn, một bóng người lặng lẽ quỳ xuống.

Là Tần Trạch.

Hắn chắp tay, giọng cung kính:

“Sư phụ.”

Hoa Vân không quay đầu lại, chỉ thản nhiên hỏi:

“Xong rồi sao?”

Tần Trạch đáp:

“Xong rồi.”

Hoa Vân khẽ gật đầu.

“Tốt.”

Ông giật cần câu, một con cá lớn quẫy mạnh, nhưng ông không vội kéo lên.

Thay vào đó, ông chậm rãi nói:

“Vậy từ giờ, ngươi định làm gì?”

Tần Trạch im lặng một lát, rồi đáp:

“Giữ vững thiên hạ.”

“Không để bất kỳ kẻ nào có cơ hội tranh bá nữa.”

Hoa Vân cười nhạt.

Ông vung tay, con cá rơi trở lại mặt nước.

“Ngươi đã hiểu.”

Tần Trạch cúi đầu, giọng nói đầy kính trọng:

“Tất cả những gì ta có được… đều nhờ người dạy bảo.”

“Bây giờ, người còn điều gì muốn ta làm không?”

Hoa Vân trầm mặc một lúc.

Sau đó, ông chỉ nói một câu:

“Hãy nhớ kỹ.”

“Thứ duy nhất có thể đánh đổ một bá chủ… chính là ‘ý niệm’ về việc thay đổi bá chủ.”

“Nếu một ngày nào đó, thiên hạ không còn tin vào sự cai trị của ngươi… thì dù ngươi có mạnh đến đâu, cũng sẽ sụp đổ.”

Tần Trạch siết chặt nắm tay.

“Ta hiểu.”

Hoa Vân mỉm cười, lần đầu tiên ánh mắt ông lộ ra vẻ hài lòng.

“Vậy thì… ta không còn gì để dạy nữa.”

Ông đặt cần câu xuống, đứng dậy.

Tần Trạch giật mình:

“Sư phụ, người định đi đâu?”

Hoa Vân không trả lời.

Ông chỉ đưa tay phủi nhẹ lớp bụi trên áo, rồi quay lưng bước đi.

Giữa trời đất mênh mông, bóng lưng ông dần dần biến mất.

Chỉ còn lại một giọng nói vang vọng trong gió.

“Một quân sư giỏi nhất… là kẻ có thể rời đi mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.”

“Nếu có ngày ngươi tìm lại ta… có lẽ ngươi đã đi sai đường rồi.”

Tần Trạch quỳ đó, lặng lẽ nhìn theo.

Hắn biết

Từ giờ phút này, Hoa Vân đã hoàn toàn thoát ly khỏi ván cờ.

Hắn cũng biết

Thiên hạ từ nay về sau… chỉ còn lại một cái tên duy nhất.

Tần Trạch."

Một trăm năm sau.

Thiên hạ không còn c·hiến t·ranh.

Không ai dám tạo phản.

Không ai dám tranh bá.

Nhưng… có điều gì đó sai sai.

Dưới sự cai trị của Tần Trạch, các tông môn không suy tàn, nhưng cũng không hưng thịnh.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 200: Bến câu mệnh