Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 201: Hoa vân, một kiếp, một đời

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 201: Hoa vân, một kiếp, một đời


“Chỉ là, ta đi trước một bước mà thôi.”

Thiên hạ thái bình.

Nơi đó… đã bắt đầu rạn nứt."

Thiên địa vỡ vụn.

Không có bản thân hắn.

“Con đang vẽ ai vậy?”

Lời vừa dứt, không khí trong quán chợt trở nên nặng nề.

Hắn xoay người, chắp tay sau lưng.

Thiên Đế Tần Trạch đã thống trị tu chân giới hơn một thế kỷ.

Không ai dám chống lại hắn.

“Một khi có người tin vào thứ gì đó…”

Hắn nhìn xung quanh, không còn gì cả.

Tại Thiên Đế Cung.

Hoa Vân đặt chén trà xuống, mỉm cười:

“Ngay cả những công pháp trấn quốc của chúng ta cũng dần bị lãng quên. Những đệ tử từng tu luyện chúng… đột nhiên không còn nhớ gì cả.”

“Ngươi đã làm gì?”

Không có cung điện.

“Tức giận để làm gì?”

“…Hắn chỉ nói một câu.”

Bên cạnh hắn, một lão giả áo bào trắng thấp giọng nói:

Nhưng chỉ cần cái tên “Hoa Vân” xuất hiện… cả tu chân giới lập tức hỗn loạn.

Không phải vì c·hiến t·ranh.

Ông đặt chén trà xuống.

Nhưng giọng nói kia… vẫn vang vọng trong tâm trí hắn.

Dường như hắn chưa từng tồn tại.

Kể cả những kẻ từng quen hắn… cũng dần quên mất.

Nhưng… hình ảnh ấy lập tức vỡ tan, như chưa từng tồn tại.

Không có ai trả lời.

Hắn vươn tay, chạm nhẹ vào hư không.

Hoa Vân.

“Tần Trạch… ngươi có biết sai lầm lớn nhất của ngươi là gì không?”

Hắn nhìn vào chính mình, ánh mắt vô cảm.

Bóng dáng của Hoa Vân mờ dần."

Lão giả cẩn trọng hỏi:

Tần Trạch quỳ sụp xuống.

Không còn tài liệu nào ghi lại về hắn.

Ông hỏi:

Bóng đen bên cạnh cất giọng khàn khàn:

“…Ta…”

Tần Trạch cười nhạt:

Tần Trạch siết chặt thanh kiếm.

Hoa Vân khẽ cười.

Ầm! (đọc tại Qidian-VP.com)

Hắn cố gắng nhớ lại, hắn là ai?

Đại thần áo trắng quỳ trước mặt Tần Trạch, giọng run rẩy:

Không ai còn biết hắn đã làm gì.

“Thực tại không chỉ tồn tại trong ký ức.”

Tại một ngọn núi vô danh.

Bởi vì… không còn ai để lắng nghe.

“Ta chỉ nhắc nhở thiên hạ một điều.”

“Dù người xuất hiện hay không… thiên hạ này vẫn thuộc về ta.”

Một cuộc họp khẩn cấp được tổ chức.

Không còn tiếng người, không còn tông môn, không còn tu chân giới.

Nhưng… có điều gì đó không đúng.

Một cô bé sáu tuổi ngồi vẽ trên nền đất.

Những tu sĩ đứng trên đỉnh các tông môn hoảng hốt nhìn lên.

“Vậy… ai sẽ là người cuối cùng nhớ đến người đây?”

“… thì nó sẽ tồn tại.”

Tại Thiên Đế Cung.

Không chỉ trong sách này, mà trong mọi ghi chép khác.

“Bắt đầu rồi sao?”

“Nếu một lời nói dối được tin tưởng đủ lâu… nó sẽ trở thành sự thật.”

Mà là… một thứ còn đáng sợ hơn.

Sợ rằng cả chính mình cũng sẽ bị lãng quên.

Tần Trạch khẽ nhíu mày.

Hoa Vân nhắm mắt, nở một nụ cười nhàn nhã.

“Vậy thì ta cũng sẽ biến mất.”

Tại Thiên Đế Cung.

Hắn nhìn xuống tay mình.

Tần Trạch ngồi một mình, sắc mặt trầm tư.

“Ừ… Nhưng lần này hắn không g·iết ai, không diệt môn, cũng không phát động c·hiến t·ranh.”

Hắn bỗng cảm thấy sợ hãi.

“Tần Trạch… đã xóa bỏ sự tồn tại của người.”

Mười năm sau.

“Chơi ván cờ cuối cùng.”

Lão giả chần chừ một chút, rồi nói tiếp:

Cô nhẹ giọng nói:

Không phải theo cách hắn đã từng làm với Hoa Vân.

Trong một tửu quán nhỏ, nơi vùng biên của tu chân giới.

Các tông môn, các thế lực lớn nhỏ đều bắt đầu động đậy.

Ông nâng chén, nhấp một ngụm, rồi nói tiếp:

“Thiên Đế, tất cả đã hoàn tất.”

Lão giả nhìn bức vẽ.

“Sư phụ… quả nhiên vẫn còn một nước cờ cuối cùng.”

Hoa Vân chậm rãi ngồi xuống, rót một chén trà.

Cứ như thể… chúng chưa từng tồn tại.

Không ai nói gì thêm, chỉ có tiếng rượu chảy vào chén.

Tần Trạch không đáp.

Bầu trời dường như nứt ra.

Tần Trạch im lặng rất lâu.

Hắn mở miệng, nhưng không phát ra âm thanh.

Ông ngẩng đầu, ánh mắt bình thản nhìn lên bầu trời.

Ba tháng sau.

Tại Thiên Đế Cung.

Tại ngự thư phòng.

Một lão giả râu bạc cẩn trọng nói:

Tại vùng đất hoang tàn.

Gió thổi qua, mang theo mùi hương của lá trà.

Hoa Vân nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói:

Cô vẽ một ông lão tóc bạc, mặc áo vải thô, tay cầm chén trà.

Có một bàn tay vô hình đang xóa dần thế giới này.

Không khí trong đại điện chợt trở nên lạnh lẽo.

Không…!

Một người đàn ông mặc áo vải thô, tóc bạc trắng, đang ngồi bên một ấm trà.

Tần Trạch khẽ cười.

Một bóng người ngồi nhấp trà, khẽ mỉm cười."

“Bẩm… không phải bị tiêu diệt. Cũng không phải bị xóa sổ.”

Tần Trạch thở dốc, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Lão quán chủ lặng lẽ rót rượu, mắt không nhìn ai.

Chỉ còn lại một tách trà nguội lạnh trên bàn đá.

Không hề dao động."

Không ai biết hắn muốn gì.

Một khi không còn ai tin vào Thiên Đế, thì Thiên Đế cũng không tồn tại.

Rồi chậm rãi lên tiếng:

Hoa Vân đã biến mất từ lâu.

Gương đồng vỡ vụn.

Không ai dám đặt câu hỏi.

Hắn chỉ chạm nhẹ vào gương đồng.

Ánh mắt ông đầy bình thản, như thể chuyện này đã nằm trong dự liệu.

Họ quên mất mình vừa hỏi điều gì.

Trong đôi mắt hắn, lần đầu tiên sau một thế kỷ… xuất hiện sự dao động."

“Sư phụ chưa bao giờ mạnh hơn ta.”

“Mà là lòng người.”

Tại một vùng đất hoang tàn.

“Con không nhớ.”

Ánh mắt hắn sâu thẳm như vực thẳm.

Hắn phất tay áo.

“Ta biết.”

“Nếu thật sự là sư phụ… thì dù ta có đi tìm, cũng sẽ không tìm được.”

“Cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên.”

“Biến mất?”

Ở một nơi nào đó xa xôi…

“Vậy thì…”

“Thiên Đế! Dạo gần đây… có một số tông môn đột nhiên biến mất.”

Một tiếng “rắc” vang lên.

Không có thiên hạ.

“Chỉ cần còn một người nhớ đến ta… thì ta vẫn tồn tại.”

Tại một buổi thiết triều trong Thiên Đế Cung.

Hoa Vân mỉm cười.

Nhưng chỉ vài giây sau

Một tin đồn lan truyền khắp tu chân giới.

“Vậy… ngài có muốn điều tra không?”

Tần Trạch đứng bật dậy.

“Thiên Đế! Chúng ta có nên tiêu diệt hắn ngay lập tức không?”

“Ý ngươi là sao?” (đọc tại Qidian-VP.com)

Tần Trạch siết chặt tay.

Không phải vì một thế lực mới trỗi dậy.

Hắn là Thiên Đế! Hắn là kẻ thống trị!

Ánh mắt ông tràn đầy thản nhiên.

Tần Trạch lắc đầu.

“Nếu đây là nước cờ cuối cùng của sư phụ…”

“Sư phụ… người còn ở đó không?”

Người ta nói rằng… Hoa Vân còn sống.

“Thiên Đế… tình hình đã mất kiểm soát.”

Mặt nước gợn sóng.

Một vị quan văn run rẩy quỳ xuống, bẩm báo:

Lão giả râu bạc kinh hoàng:

Tần Trạch nhắm mắt, thấp giọng nói:

Vạn vật trở về hư vô."

“Lần này… ta sẽ tự tay phá hủy niềm tin của thiên hạ.”

Nếu Hoa Vân còn sống, thì thiên hạ này… vẫn còn cơ hội thay đổi.

Một bóng đen đứng bên cạnh lặng lẽ lắng nghe.

Tại Thiên Đế Cung.

“Những tông môn đó từng tồn tại, nhưng giờ đây, không còn bất kỳ tài liệu hay người nào nhớ rằng họ đã từng có mặt.”

Nhưng…

Da thịt hắn cũng đang dần trở nên trong suốt.

“Mà là… không còn ai nhớ đến bọn họ nữa.”

“Nhưng nếu không còn ai tin vào sự thật…”

Hắn nhìn xuống tay mình, trong suốt.

“Nhưng hắn cũng chưa bao giờ cần mạnh hơn ta.”

“Nhưng con biết ông ấy rất thích uống trà.”

“Người không tức giận sao?”

Tại một ngọn núi hoang vắng.

“Chuyện gì đang xảy ra?”

Một luồng khí tức vô hình lan tỏa khắp thiên địa.

Bởi vì bọn họ biết

“Thiên Đế, gần đây có một số thế lực bắt đầu rục rịch.”

“Chúng ta cứ chờ xem.”"

“Nếu thật sự là sư phụ… thì không thể nào g·iết được.”

Tần Trạch đứng trước một chiếc gương đồng.

Thay vào đó…

Mặt nước dao động, nhưng không phản chiếu hình ảnh của hắn.

Bên cạnh cô, một lão giả đang cười hiền hòa.

Tất cả… trở về hư vô.

Gió nhẹ thổi qua.

Hoa Vân bình thản ngồi uống trà.

Không còn ai nhắc đến cái tên Hoa Vân.

Hắn chạm tay vào gương.

Giữa thiên địa sụp đổ…

A Ly nhíu mày:

Đây là ghi chép về lịch sử tu chân giới… nhưng…

Tại một vùng đất hoang tàn.

“Vậy ông lão đó tên gì?”

Cả tu chân giới hỗn loạn. (đọc tại Qidian-VP.com)

Hắn nhìn quanh, nhận ra cung điện đã trống rỗng.

Tông chủ Cổ Kiếm Tông run rẩy mở một cuốn sách cũ.

Một chiếc lá trà rơi vào chén nước, tạo nên một gợn sóng nhỏ.

Tần Trạch ngồi trên bảo tọa, ánh mắt bình tĩnh.

“Câu gì?”

“Thiên Đế… ngài đang làm gì vậy?!”

Không còn gì cả.

“Nhưng ngươi quên mất…”

Không có thiên tài quật khởi.

“Ngươi nghĩ rằng có thể kiểm soát được thực tại chỉ bằng cách thao túng ký ức của con người.”

Hoa Vân mỉm cười.

“Không.”

“Vậy hắn làm gì?”

Tần Trạch nhíu mày: (đọc tại Qidian-VP.com)

Tần Trạch đứng đó, ánh mắt xa xăm nhìn về chân trời.

Tất cả đại thần, cấm quân, hầu cận… đều biến mất.

Tần Trạch cười nhạt.

Bóng dáng hắn tan biến.

Mà vì mọi thứ đang dần biến mất.

Cô bé lắc đầu:

Ông rót thêm trà, chậm rãi nói tiếp:

Tại một tông môn lâu đời.

Hoa Vân đứng nhìn trời.

Thứ đáng sợ nhất trên đời.

Chương 201: Hoa vân, một kiếp, một đời

“Nếu ta chưa từng tồn tại… thì thiên hạ này, có còn là thiên hạ của ngươi không?”

A Ly sững người.

Ba năm sau.

Không ai biết hắn đang ở đâu.

Hắn cảm nhận được.

Nhưng ngoài điều đó ra…

Lão giả kinh hãi:

Những tông môn lâu đời, những tuyệt thế cao thủ, những bảo vật trấn phái, tất cả đều dần không còn ai nhớ đến.

Bầu trời nứt vỡ.

“Không cần.”

“Không thể nào…”

“Ngài đang nói… hắn còn mạnh hơn cả ngài sao?”

Tần Trạch lắc đầu:

Hắn rút kiếm, chém thẳng vào gương. (đọc tại Qidian-VP.com)

Một bóng hình mơ hồ xuất hiện

Tần Trạch đứng dậy, ánh mắt sắc bén.

Hơn thế nữa, hắn đã quay trở lại.

Phía sau, một bóng người chậm rãi bước tới.

Tầng mây như bị xé rách, từng mảng thiên địa rơi xuống như kính vỡ.

Mà là… họ chưa từng tồn tại.

Những mảng trời sụp xuống như kính vỡ, vạn vật bị xóa sạch.

Gió lớn thổi qua, mang theo lá trà rơi lả tả.

“Không cần.”

Những kẻ từng tôn kính hắn, từng sợ hãi hắn, từng muốn g·iết hắn, đều đã quên.

“Chỉ có một điều chắc chắn, ”

Trước mặt hắn là một chiếc gương đồng.

Không còn một bức chân dung nào của hắn.

Là A Ly.

Nhưng ký ức của hắn cũng dần phai nhạt.

Cô nhìn lên trời, rồi khẽ thở dài.

Cứ như thể… cả thế giới đã bị đóng băng.

“Và nếu không còn ai tin vào thế giới này nữa…”

Tại một ngôi làng nhỏ.

Không phải họ bị g·iết.

Vị quan văn lau mồ hôi, giọng lắp bắp:

“Ngươi nghe chưa? Thiên Đế đã ra tay.”

Lòng người

“Ông lão trong giấc mơ của con.”

Khách trong quán không nhiều, nhưng ai cũng thấp giọng thì thầm.

Không ai còn nhớ rõ hắn là ai.

“Ngươi nghĩ rằng chỉ có ngươi biết cách xóa bỏ sự tồn tại của ta sao?”

Rồi cô cười tít mắt, nói tiếp:

“Bởi vì thứ hắn kiểm soát… không phải là sức mạnh.”

Bóng đen trầm mặc hồi lâu.

“Hoa Vân chưa từng tồn tại.”

Trước mặt hắn là vô số cao thủ đang quỳ.

Tên của Hoa Vân đã biến mất.

Không có tông môn trỗi dậy.

Bên cạnh, một giọng nói vang lên:

Hắn không muốn biến mất!

Hắn im lặng rất lâu, rồi thở dài:

Toàn bộ tu chân giới… trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.

Toàn bộ tu chân giới… lập tức rung chuyển."

“Có tin đồn… rằng Hoa Vân đã xuất hiện.”

“… thì ngay cả thực tại cũng sẽ biến mất.”

Lão giả bật cười:

“…Vậy nếu không còn ai tin vào chính ngươi thì sao?”

Cô bé nghiêng đầu suy nghĩ, rồi đáp:

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 201: Hoa vân, một kiếp, một đời