Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 203: Lập Luận Đỉnh Cao

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 203: Lập Luận Đỉnh Cao


Hoa Vân không thể phản bác. Một canh giờ sau, hắn chính thức trở thành trưởng lão khách khanh của tông môn này.

Hoa Vân lắc đầu. "Không cần."

Diệp Linh: "..."

Thiên Hàn Thành nổ tung trong tiếng hoan hô!

Không lẽ lại nữa?

Thiên Hàn Thành chấn động!

Một đệ tử nhịn không được hỏi: "Vậy ngài định phá án thế nào?"

Hoa Vân nhắm mắt, bắt đầu động não.

Sư phụ, câu này ai cũng biết mà?

Ồ, thế sao? Vậy vào trong uống trà đi!

Hắn lập tức gật đầu, chắp tay sau lưng, trầm giọng nói:

Thiên Hàn Thành yên bình trở lại sau khi vụ án được phá. Dân chúng tung hô Hoa Vân là thần thám vĩ đại nhất trong lịch sử tu chân giới.

Hoa Vân cũng rất hài lòng. Không phải vì hắn phá được án, mà vì… hắn chẳng làm gì cả nhưng vẫn thành công.

Không, hắn không làm gì cả!

Tu sĩ kia không chịu nổi áp lực, bỗng nhiên hét lên một tiếng, rút kiếm bỏ chạy!

ẦM!

Vừa đến nơi, bầu không khí đã vô cùng căng thẳng. Các tu sĩ trong trại đứng thành hàng, sắc mặt ai cũng đầy cảnh giác.

Ta… là một kẻ phiêu bạt, thấy nơi này phong cảnh hữu tình, nên quyết định ở lại học hỏi.

Sơn trại chấn động lần hai!

Hoa Vân: "..."

Hoa Vân và Diệp Linh nhanh chóng lên đường.

Mọi người: "???"

Hoa Vân trầm ngâm hồi lâu, rồi mạnh mẽ đưa ra kết luận:

Mọi người bắt đầu sốt ruột. (đọc tại Qidian-VP.com)

"Đây chính là cảnh giới cao nhất của phá án sao?"

"Thiên tài suy luận!"

Sau khi nghe lập luận "chắc chắn đúng" của Hoa Vân, tất cả mọi người lập tức tăng cường điều tra.

"Lời này… quá mức sắc bén!"

"Sát pháp của h·ung t·hủ… cực kỳ sắc bén! Một nhát chém đầu dứt khoát, không có dấu hiệu do dự!"

Ta là người đến học hỏi!

Sơn trại chấn động!

Ầm!

Ba canh giờ trôi qua.

Diệp Linh: "..."

Hoa Vân trầm mặc một lúc lâu, sau đó nghiêm nghị nói: (đọc tại Qidian-VP.com)

"Chạy đi đâu!"

"Thần thám bất bại!"

Chương 203: Lập Luận Đỉnh Cao

"Hung thủ… là một kẻ có mặt ở đây!"

Bắc Hoang, một tông môn vô danh vừa mới quật khởi, chỉ trong vòng một năm đã liên tục đánh bại các thế lực xung quanh, uy danh dần lan rộng. (đọc tại Qidian-VP.com)

Hoa Vân: "..."

Mọi người đều cảm thấy rất hợp lý, nhưng cũng có chút gì đó không đúng lắm.

Hoa Vân thản nhiên đáp: "Đợi."

"Sư phụ, bây giờ chúng ta đi đâu?" Diệp Linh tò mò hỏi.

Một lát sau, hắn quỳ rạp xuống đất, thở hổn hển. "Ta… ta thừa nhận! Ta chính là h·ung t·hủ!"

Sư phụ… người có thật sự biết không?

"Tiền bối, chúng ta đã kiểm tra, không ai ra vào trong đêm đó. Như vậy, h·ung t·hủ nhất định là một trong số chúng ta!" Một đệ tử báo cáo.

Đúng vậy, ta đã làm đúng nhiệm vụ rồi!

Chưa đầy ba ngày sau, binh sĩ của thành báo lại:

Binh sĩ quỳ xuống. "Là Tiền Ngũ, người từng vay tiền n·ạn n·hân nhưng không trả nổi. Hắn b·ị b·ắt khi đang cố gắng bỏ trốn!"

Hoa Vân nhận được mật lệnh, phải tiêu diệt thế lực này bằng mọi giá.

"Không… không thể nào… hắn thật sự đang nhìn thấu tất cả sao?"

Trong đại điện tông môn, chưởng môn trẻ tuổi nhìn Hoa Vân, cười ôn hòa:

Thành Chủ vỗ tay. "Không hổ danh thần thám! Ngài chỉ cần ba ngày đã tìm ra chân tướng!"

Ta thích nơi này, khí hậu tốt, cho ta nhập môn đi!

Trong đầu hắn xuất hiện hàng loạt giả thuyết:

Nàng nhìn sư phụ, rồi nhìn h·ung t·hủ bị trói… cảm thấy có gì đó không ổn.

Một vị trưởng lão của Tuyết Sơn Tông đã bị g·iết trong đêm, mà toàn bộ trại đều bị phong bế, tức là h·ung t·hủ vẫn còn ở bên trong!

Diệp Linh: "..."

"Không." Hoa Vân lắc đầu. "Hắn có một thanh kiếm rất sắc bén."

Với sự uy nghiêm của thần thám, tất cả mọi người đều bị áp chế, không ai dám hó hé.

Lần này khó rồi.

Hoa Vân lặng người.

Đợi cái gì?

Diệp Linh mừng rỡ: "Sư phụ thật lợi hại!"

"Tiệm cầm đồ?"

"Không thể nào! Thần thám chỉ ngồi một chỗ mà đã ép h·ung t·hủ tự lộ diện?"

Chỉ còn mỗi Hoa Vân đứng trên vách đá, im lặng nhìn xuống, tự hỏi mình sai ở đâu.

"Thần thám thật đáng sợ!"

Hắn mua chuộc nội gián. Kết quả, nội gián phản bội ngược lại, cung cấp tin tức giả.

Hoa Vân gật đầu. Hắn chậm rãi bước tới giữa trại, đưa mắt nhìn quanh.

Hắn mở bừng mắt.

Chúng tu sĩ: "..."

Diệp Linh gật đầu. "Vậy là hắn có kiếm tu vi rất cao?"

Ngươi… là ai?

Mọi người vô cùng kinh ngạc. (đọc tại Qidian-VP.com)

Lần này, vụ án xảy ra tại một sơn trại trên dãy núi tuyết cách Thiên Hàn Thành ba trăm dặm.

Không, là phải thử nghiệm biện pháp tiêu diệt. Hắn đã thử, không thành công, vậy thì…

Mọi người lập tức vây bắt hắn lại.

"Tiền bối! Xin hãy giúp chúng ta phá án!"

Rồi hắn nghiêm giọng nói:

Hoa Vân trầm tư suy nghĩ.

"..."

"Không thể nào!"

Nhiều người toát mồ hôi.

Nhưng vì không ai dám nghi ngờ thần thám, họ đành im lặng nhìn hắn… ngồi.

Không phải vì thực lực đối phương mạnh, mà vì… chính hắn sai lầm!

Đến canh giờ thứ chín, một tu sĩ trong đám đông bỗng run rẩy.

Nhưng thôi kệ.

Hoa Vân nghiến răng, đích thân ra trận, dẫn theo một đội tinh nhuệ. Kết quả, trận đầu tiên đã thua thảm hại.

ẦM!

Giả thuyết thứ ba: Hung thủ là người… có tay.

"Về tông môn." Hoa Vân chắp tay sau lưng, ánh mắt xa xăm. "Làm thần thám là chuyện ngoài ý muốn, ta vốn chỉ là một tu sĩ bình thường…"

Nhưng mà… thắng là thắng!

Thế là hắn quyết định… ngồi xuống.

"Hoa Vân Chiến Bại

Dĩ nhiên, hắn không thể nói vậy.

Giả thuyết thứ nhất: Hung thủ là người thân của một con nợ.

Phía sau vang lên giọng nói. Chưởng môn đối phương đứng đó, tò mò nhìn hắn.

Dù sao… phá được án là được rồi.

Là kẻ được phái tới tiêu diệt các ngươi!

Giả thuyết thứ hai: Hung thủ là đối thủ kinh doanh của n·ạn n·hân.

"Kẻ trừng phạt tội ác!"

Hoa Vân vừa nhấp ngụm trà, nghe vậy suýt chút nữa phun ra. Đến từ đâu ư?

Hoa Vân thoải mái uống trà, tạm thời quên đi tất cả."

Dù sao… sư phụ cũng đã đoán trúng.

Sáu canh giờ…

"Nạn nhân là Lý Mãn Phàm, chưởng quầy của tiệm cầm đồ lớn nhất Thiên Hàn Thành."

"Hả?" Hoa Vân sững sờ. "Là ai?"

Thành Chủ nghiêm túc hỏi: "Vậy tiền bối, theo ngài thì h·ung t·hủ có thể là ai?"

Hắn không biết h·ung t·hủ là ai. Nhưng hắn biết một điều: Nếu mình không làm gì, h·ung t·hủ sẽ tự lộ diện!

Mùi vị khá lắm, ai nấu vậy?

Một thần thám vĩ đại như vậy… rốt cuộc là ai có thể sánh được?

Chúng tu sĩ nhìn theo bóng hắn mà rơi nước mắt cảm động. (đọc tại Qidian-VP.com)

ẦM!

"Chúng ta thật may mắn khi được chứng kiến!"

Tuyệt địa phía đông, vực sâu vạn trượng. Đội ngũ của hắn rút lui quá nhanh, nhảy thẳng xuống vực.

Diệp Linh: "..."

Hoa Vân: "..."

Hoa trưởng lão, ngài đến từ đâu?

Nhưng nhìn Hoa Vân lúc này, hắn đang khoanh tay trước ngực, ánh mắt bình thản như thể mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch.

Thành Chủ: "..."

"Thành Chủ! Chúng ta đã tìm ra h·ung t·hủ!"

Mọi người cũng sững sờ.

Hắn… hắn đoán trúng sao?

Hắn nghiên cứu cẩn thận, thử nghiệm đủ cách. Đầu tiên, hắn hạ độc. Không có tác dụng. Chưởng môn đối phương ăn xong còn cảm khái:

"Là người đã g·iết n·ạn n·hân!"

Diệp Linh đứng bên cạnh, toàn thân đổ mồ hôi.

Rút lui về phía đông!

Diệp Linh lắc đầu.

"Chuyện này kết thúc rồi." Hoa Vân chắp tay sau lưng, quay người rời đi. "Công lý sẽ luôn chiến thắng."

Chỉ có Diệp Linh vẫn còn chút hoài nghi.

Diệp Linh kinh ngạc. "Sư phụ, người không điều tra gì sao?"

… Mật lệnh yêu cầu tiêu diệt?

"Đúng vậy! Hắn chuyên cho vay linh thạch với lãi suất cắt cổ, ai không trả được thì bị hắn sai người đánh gãy chân. Trong thành này, có đến một nửa số người từng có thù với hắn!"

Hắn phái thích khách á·m s·át. Ngay đêm đầu tiên, thích khách b·ị b·ắt, sáng hôm sau đã bị treo ngược trước cổng tông môn, còn cười hì hì:

Đột nhiên, một tu sĩ từ đằng xa vội vàng chạy tới, quỳ sụp xuống.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 203: Lập Luận Đỉnh Cao