Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 205: Ma Ảnh Tông, Nơi Không Có Ánh Sáng
Một đạo kiếm khí chém xuống đất!
Dưới chân hắn, không có bóng!
Ngươi không thể g·iết ta. Nếu ngươi g·iết ta, ngươi sẽ không bao giờ có lại bóng của chính mình.
Nhưng cảm giác bóp chặt vẫn ở đó.
Ta là Hoa Vân… hay chỉ là một cái bóng?
Hắn vận sức, tung một chưởng đánh thẳng vào hư không.
Trái, phải, trước, sau, trên, dưới
Hắn cẩn thận tiến về sâu bên trong, từng bước, từng bước…
Bỗng nhiên.
Hoa Vân cắn răng.
Ta là ai?
Một thứ gì đó từ trong bóng tối chui ra, bóp chặt lấy chân hắn.
Một giọng nói trầm thấp vang lên.
Bọn họ cúi đầu.
Bóng tối xé toạc không gian.
Bên trong Ma Ảnh Tông, nơi bóng tối ngự trị, không có ánh sáng, không có tiếng động, chỉ có bóng đêm và sát ý.
Giọng nói lặp lại.
Vậy thì… thử thách là gì? "
“Bản sao” của hắn cười nhạt. (đọc tại Qidian-VP.com)
"Không."
"Vĩnh viễn không có lối thoát."
Tất cả đều nhìn chằm chằm vào hắn.
Hoa Vân.
Hắn muốn nói điều gì đó, nhưng ký ức mơ hồ.
Ngươi không có bóng, bởi vì bản thân ngươi… cũng không còn là chính ngươi.
Bỗng nhiên, từ trong bóng tối, một giọng nói quen thuộc vang lên.
Hắn nhìn quanh, nhưng không thấy bất kỳ ai. (đọc tại Qidian-VP.com)
Chương 205: Ma Ảnh Tông, Nơi Không Có Ánh Sáng
"Ngươi không có bóng, nhưng ngươi có kiếm. Vậy ngươi có tư cách tham gia thử thách."
Không gian thay đổi.
ẦM!
Hắn nghiến răng, tung kiếm chém xuống
Một “Hoa Vân” khác, với khuôn mặt y hệt, nhưng dưới chân lại có một cái bóng dài.
"Từ khi bước vào Ma Ảnh Tông… ngươi đã trở thành một phần của bóng tối."
Hắn nhíu mày.
Nhưng… đó có còn là hắn không? (đọc tại Qidian-VP.com)
Không! Không thể nào!
"Không. Ngươi không có bóng."
Mọi thứ trở nên mờ nhạt, tan biến…
Hắn cảm nhận sát ý vô hình đang bao trùm lấy mình.
Khoảnh khắc bóng tối bị phá vỡ, Hoa Vân nhìn thấy hàng trăm thân ảnh đứng xung quanh hắn.
Tông chủ Ma Ảnh Tông, một thực thể không ai từng thấy rõ mặt, đang đứng trước hắn.
Mũi kiếm đâm xuyên qua ngực Hoa Vân.
Hoa Vân lập tức thủ thế, nhưng không thấy ai cả.
"Ngươi đã không còn tồn tại từ lâu."
Hôm nay, trong tầng sâu nhất của Ma Ảnh Tông, một kẻ đứng lặng giữa màn đêm.
Hắn cố vùng vẫy, nhưng không thể cảm nhận được cơ thể của mình nữa.
Nhát kiếm quá mạnh, đến mức xé rách cả bóng tối.
Ý thức của hắn chìm vào hư vô.
Bóng tối bị xé rách, một thân ảnh mờ ảo lộ ra trong khoảnh khắc… rồi lập tức biến mất.
Bản sao của hắn vẫn đứng đó, không chút suy suyển.
Một giọng nói trầm thấp vang lên:
Bản sao của hắn nhếch môi, từ tốn đáp:
Hắn giơ tay lên, bàn tay của hắn mờ ảo như sương khói, giống như hắn chỉ là một bóng mờ tồn tại trong thế giới này.
"Ngươi không có bóng. Ngươi không thuộc về nơi này."
ẦM!
Không thể nào!
Cái bóng đó vốn không tồn tại!
Hoa Vân nhíu mày, bình tĩnh đáp:
"Ngươi hiểu chưa?"
Không thể nào!
Hắn quay phắt lại
Phải chiến đấu!
Ma Ảnh Tông không có ánh sáng, không có hình bóng, nhưng lại có hàng ngàn cường giả sát thủ.
Đúng. Nhưng ta có.
Hắn đã thâm nhập vào đây bằng cách giả dạng một ma tu mới nhập môn.
"Ngươi đã trở thành một phần của Ma Ảnh."
Ta là ai?
Hoa Vân siết chặt kiếm.
"Chấp nhận đi."
"Chào mừng, Hoa Vân, Ma Ảnh mới của chúng ta.""
Không ổn! Ta đã bị phát hiện!
ẦM!
"Ngươi không thuộc về nơi này."
Hoa Vân rùng mình.
Hoa Vân hít sâu một hơi, ánh mắt sắc bén như kiếm.
Ma thuật? Không đúng, đây không phải ảo giác!
Tìm lại bóng của chính mình?
Rốt cuộc ngươi muốn gì?
Ta thật sự bị giữ lại!
"Ngươi không thuộc về nơi này."
Ảo cảnh sao? Không đúng, cảm giác này quá chân thật!
Là người! Nhưng không phải là người!
Đây là nơi không ai muốn đặt chân đến, vì những ai bước vào… sẽ không bao giờ trở ra.
Một đạo kiếm quang từ hư vô chém xuống, sắc bén đến mức Hoa Vân chỉ kịp nghiêng đầu tránh đi một phần, nhưng vai hắn vẫn bị rạch một vết dài.
ẦM!
ẦM!!!
Hoa Vân nhíu mày.
Hoa Vân cúi xuống nhìn
"Không phải tà thuật."
Mắt Hoa Vân co rút.
Những kẻ không có bóng đứng quanh một hình nhân mờ ảo.
Một giọng nói vang lên từ bóng tối.
Hoa Vân cảm giác mình rơi vào một thế giới khác, một nơi tối đen như mực, vô tận, không có phương hướng, không có trọng lực.
Những ai nhìn thấy hắn… đều đ·ã c·hết.
"Từ nay, ngươi không còn tên, không còn thân phận, không còn ký ức. Ngươi chỉ có nhiệm vụ: trở thành một cái bóng hoàn hảo."
Thử thách: Tìm lại bóng của chính mình.
Nhất kiếm khai thiên!
"Hoa Vân… ngươi thật sự nghĩ mình có thể tồn tại mà không cần bóng sao?"
Nếu ta thất bại?
Trong một căn mật thất sâu nhất của Ma Ảnh Tông, một thân ảnh ngồi lặng yên.
Xung quanh, những kẻ không có bóng đang nhìn hắn, ánh mắt như ẩn chứa bí mật kinh hoàng.
Nhưng… không có máu chảy ra.
Làm sao lại có kẻ xuất kiếm mà không để lộ khí tức?
Lời vừa dứt, cơ thể Hoa Vân vỡ tan thành những mảnh bóng tối, như thể hắn chưa từng tồn tại.
Ta là đệ tử Ma Ảnh, ta đương nhiên thuộc về nơi này.
Nó vang lên từ mọi hướng. (đọc tại Qidian-VP.com)
Hắn lập tức vận chuyển linh lực, chuẩn bị thoát thân, nhưng…
"Ngươi sẽ mãi mãi là một kẻ không có bóng, bị nuốt chửng bởi Ma Ảnh."
Bản sao của hắn cười nhạt.
Hắn nhận mật lệnh, yêu cầu xâm nhập vào Ma Ảnh Tông, tìm hiểu bí mật của chúng.
"Còn ngươi… chỉ là một bóng ma đã bị Ma Ảnh Tông nuốt chửng từ lâu."
Thử thách gì?
Hoa Vân trầm giọng:
Một phần trong tâm trí nói rằng hắn từng có một cái tên, nhưng giọng nói khác lại thì thầm:
Hoa Vân chậm rãi ngẩng đầu.
ẦM!
Cơ thể ngươi vốn không còn thực nữa. Ngươi đã mất đi hình dạng thật.
Một kiếm giáng xuống từ trong hư vô."
Ta muốn thay thế ngươi.
Ta không cần bóng! Ta chỉ cần kiếm!
"Ngươi không có bóng."
Lần này, giọng nói không chỉ vang lên một lần.
Bóng tối không có lối thoát.
Xoẹt!
"Ngươi sẽ trở thành một phần của Ma Ảnh."
Phập!
Trong Ma Ảnh Tông, chỉ những kẻ thật sự thuộc về nó mới có bóng.
Ngươi là ai?
…Không có lựa chọn rời khỏi sao? (đọc tại Qidian-VP.com)
C·hết tiệt! Đây là quy tắc gì?!
Nó lắc đầu.
Xoẹt!
Đây là loại tà thuật gì?
Trong chớp mắt, nó lao đến với tốc độ kinh hoàng, một kiếm đâm thẳng vào tim Hoa Vân."
Chính hắn đang đứng đối diện hắn.
Hoa Vân cau mày.
Tông chủ Ma Ảnh là một tồn tại bí ẩn, không ai biết mặt, không ai nghe giọng.
Nhưng hắn không nhớ được.
Hoa Vân nhíu chặt mày.
Ánh mắt hắn vô hồn, như thể linh hồn đã bị rút cạn.
Giọng nói đó lại vang lên.
Hắn cúi xuống nhìn, chạm vào v·ết t·hương, chỉ thấy bóng tối đang tràn ra từ lồng ngực hắn, chứ không phải máu.
Giọng nói vang vọng trong không gian tối tăm.
Ta là ngươi. Ngươi là ta.
Tất cả đều là những kẻ không có bóng.
"Thành công rồi. Một kẻ nữa đã trở thành Ma Ảnh."
Một tia kiếm khí bùng lên trong lòng bàn tay hắn.
Làm gì có ai xâm nhập vào Ma Ảnh Tông mà còn sống chứ?
Người đó có khuôn mặt của Hoa Vân, nhưng ánh mắt trống rỗng, không còn thần thái.
Hoa Vân.
Vậy nếu ta thắng?
Những kẻ xâm nhập… không có.
Không có gì cả!
Khắp nơi!
Một kẻ trong số họ cất giọng lạnh lùng:
Trong thế giới bên ngoài.
Không đúng! Rõ ràng hắn mới là thật!
Nhảm nhí! Ta không có bóng!
Hắn lập tức cắn chặt răng, hét lên:
Nhưng trước khi hắn kịp ra tay…
Hoa Vân cảm thấy một thứ gì đó đang dần kéo hắn vào bóng tối.
ẦM!
"Thử thách để có được bóng của chính mình."
Nhát kiếm sắc bén bổ đôi không gian, nhưng…
Không còn đường lui nữa.
…
"Ta mới là ngươi thật sự."
"Ngươi có ba canh giờ. Nếu không tìm thấy, ngươi sẽ bị nuốt chửng."
"Chỉ là sự thật mà ngươi không muốn thừa nhận."
Ngươi không cần tên. Ngươi chỉ là Ma Ảnh.
Hắn cúi xuống, vẫn không thấy bóng dáng nào dưới chân.
Lời cảnh báo vang vọng trong đầu, nhưng Hoa Vân vẫn đi.
Hắn cúi xuống…
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.