Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 214: Khi Một Bóng Ma Muốn Sống Bình Yên
Bốn cái bóng lập tức lùi lại, nhưng đã muộn.
"Không hẳn." (đọc tại Qidian-VP.com)
Diệp Linh vẫn còn băn khoăn.
"Ngươi… đã làm gì ta?!" (đọc tại Qidian-VP.com)
Không nhớ tại sao hắn lại sợ bí mật bị lộ.
Chính hắn cũng không biết.
"Bây giờ, ta cho ngươi hai lựa chọn."
Hoa Vân thản nhiên bước đi, tay chắp sau lưng:
"Hoa Vân."
Hắn chỉ biết… mình là Thủy Thiên Hàn, nhưng điều đó có nghĩa gì?
Diệp Linh vẫn chưa hết kinh ngạc.
Tên thủ lĩnh sững người.
"Liên quan đến tu luyện?"
Không khí lập tức đông cứng.
Nhìn chằm chằm vào cánh cửa.
"Ngươi không được nói nữa!"
"Sư phụ, người thật sự xóa sạch ký ức của hắn sao?"
Hắn đứng dậy, tiến về phía Thủy Thiên Hàn.
"Một, chính ngươi tự tay xóa bỏ bí mật này."
"Hai, ta giúp ngươi làm việc đó."
Diệp Linh cứng họng. (đọc tại Qidian-VP.com)
Bóng đen lặng im một lúc lâu, rồi chậm rãi hỏi:
"Mà là thứ bị xóa sạch khỏi thế gian."
"Hoa Vân… không được phép tồn tại."
Thủy Thiên Hàn siết chặt chuôi kiếm, sát khí cuồn cuộn.
Dẫn đầu là một người có khuôn mặt lạnh lùng như băng, hai mắt vô hồn như nước c·hết.
Thủy Thiên Hàn lùi lại một bước, ánh mắt tràn đầy sát ý.
Diệp Linh chớp mắt: "Vậy nếu hắn gặp lại người quen, chẳng phải sẽ nhớ ra sao?"
Gió đêm cuốn lấy bóng dáng hai thầy trò, như thể một bí mật vừa bị vùi sâu vào hư vô.
Không có tiếng động.
Bốn kẻ áo đen không trở về.
"Hình như…" Hắn chậm rãi nói, "…ta vừa vô tình đắc tội với ai đó rồi."
Diệp Linh: "???"
"Bí mật này liên quan đến Thiên Thủy Tông?"
Hoa Vân biết rõ, chỉ xóa ký ức của Thủy Thiên Hàn là chưa đủ. Nếu bí mật này có thể gây nguy hiểm đến mức Thánh Nhân phải đích thân ra lệnh xóa bỏ, thì hẳn đã có kẻ khác cũng biết.
Đêm xuống.
Thủy Thiên Hàn cười lạnh: "Ngươi nghĩ ngươi là ai?"
Ngoài quán trọ.
Một sợi chỉ bạc mỏng như tơ lơ lửng giữa không trung, lặng lẽ xuyên qua yết hầu của từng kẻ.
Thủy Thiên Hàn im lặng.
"Ngươi đang tìm ta sao?"
Không còn gì để sợ.
Thủy Thiên Hàn khựng lại.
Thủy Thiên Hàn quỳ trên nền đá lạnh lẽo, ánh mắt vô hồn.
Hoa Vân bật cười:
Diệp Linh lặng lẽ kéo áo sư phụ: "Sư phụ, không phải nhiệm vụ của chúng ta là xóa bỏ bí mật sao? Người đi moi bí mật hắn làm gì?"
"Không thể nào… Hắn đã phát hiện?"
Hắn không nhớ mình đã tu luyện ra sao.
"Ngươi có bao giờ thấy một bí mật vô hại mà cần phải xóa bỏ chưa?"
"Thế thì ta sẽ xóa tiếp."
Câu hỏi đặt ra: Ai còn nhớ?
Các trưởng lão, đệ tử của tông môn đến hỏi han, nhưng hắn không trả lời được.
Thủy Thiên Hàn đứng lặng giữa trời đêm, bàn tay siết chặt mà không biết vì sao.
"Quan trọng là sau hôm nay, nó sẽ không còn tồn tại."
Bọn chúng không hề thấy Hoa Vân rút kiếm.
Một giọng nói vang lên từ bóng tối: "Không chỉ mất trí, mà là mất đi toàn bộ ký ức liên quan đến bí mật."
Hoa Vân vuốt cằm: "Ồ? Vậy thì để ta đoán thử xem."
Sắc mặt Thủy Thiên Hàn trầm xuống.
Gã nhắm mắt, thở dài.
Không phải một tên, mà là một nhóm người.
"Vậy là thất bại rồi."
Một giọng nói vang lên ngay bên tai.
"Sư phụ, bí mật này là gì mà người không thèm hỏi một chút nào?"
Bốn kẻ áo đen lập tức rời đi, tiến về phía phòng Hoa Vân.
"Giống như một cuốn sách bị rách mất trang quan trọng, ngươi có thể đọc lại từ đầu đến cuối, nhưng không bao giờ hiểu được nội dung thực sự."
"Bí mật này là gì không quan trọng."
Chỉ có c·ái c·hết chậm rãi trườn đến như bóng tối vô hình.
Hoa Vân nhấp một ngụm trà, thản nhiên đáp:
Hoa Vân vẫn ngồi đó.
"Nếu ngươi quên đi một ký ức quan trọng, thì dù có ai đó nhắc lại, ngươi cũng chỉ cảm thấy mơ hồ."
Trên đường xuống núi.
"Kẻ nào ra tay?"
Hắn không còn nhớ bí mật của mình.
Ầm!
Hoa Vân nhếch môi: "Dĩ nhiên."
Hoa Vân híp mắt, nhìn về phía chân trời xa.
"Ngươi... không thể sống sót rời khỏi đây!"
Không nhớ mình đã thống lĩnh Thiên Thủy Tông thế nào.
Hắn mỉm cười: "Chỉ là một chút thủ thuật nhỏ thôi."
Gã quay người, định rời đi, nhưng
Toàn bộ đại điện chìm trong bóng tối.
Thủy Thiên Hàn quỳ sụp xuống, trống rỗng nhìn lên bầu trời.
Trên con đường gập ghềnh, Hoa Vân đột ngột dừng bước.
"Dù có ai đó đến hỏi, hắn cũng không thể nói gì nữa."
Trong phòng.
"Những ký ức khác vẫn còn, nhưng vì hắn đã quên mất mấu chốt, nên tất cả trở nên vô nghĩa."
"Điều này nghĩa là… Hoa Vân cũng phải biến mất."
Diệp Linh vẫn còn suy tư: "Sư phụ, nếu bí mật của hắn thực sự quan trọng, chẳng phải sẽ có kẻ khác biết sao?"
Bên ngoài quán trọ.
Hắn vung kiếm chém xuống, nhưng trong khoảnh khắc đó
Hoa Vân nhún vai: "Bí mật là để xóa bỏ, không phải để biết."
Một bí mật chưa thực sự biến mất…
Không còn gì để giấu.
Bên ngoài đại điện.
Chỉ còn lại một sự trống rỗng vô tận.
"Sai rồi. Ta biết quá ít. Nếu ta biết quá nhiều, ta đã không cần ngươi nói."
Cùng lúc đó, tại một tòa tháp ngầm dưới lòng đất.
Hoa Vân cười nhạt:
Hoa Vân nhíu mày: "Hay là… liên quan đến thân phận của ngươi?"
"Hắn đã xóa đi bí mật… nhưng dấu vết của bí mật vẫn còn."
"Ngươi biết quá nhiều rồi."
Một luồng khí tức sát phạt nhẹ nhàng lan ra như gió đêm.
Chương 214: Khi Một Bóng Ma Muốn Sống Bình Yên
Hoa Vân lắc đầu, quay người rời đi.
Máu tươi bắn ra.
Không gian lặng xuống, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ quả cầu. (đọc tại Qidian-VP.com)
"Ta chỉ xóa đi phần ký ức liên quan đến bí mật ấy."
Diệp Linh: "Nhưng nhỡ đâu… đây là một bí mật quan trọng?"
"Nhưng kẻ giữ bí mật đã trở thành một tờ giấy trắng."
Khi bốn kẻ áo đen vừa lướt vào phòng
Tất cả ký ức liên quan đến thân phận, quá khứ, bí mật của hắn… đã biến mất.
Gã ra hiệu.
Ký ức hắn như một tấm gương vỡ, mảnh vỡ rơi rụng, còn lại chỉ là một khoảng trống sâu hun hút.
"Bí mật đáng sợ nhất không phải là thứ bị lộ ra."
Một bóng đen khoanh tay đứng trước một quả cầu nước khổng lồ, ánh mắt thâm trầm.
Không có sát khí.
"Biết nhiều quá sẽ không tốt."
Diệp Linh há hốc miệng. "Sư phụ, người đoán bừa mà trúng hả?!"
"Chỉ là giúp ngươi xóa bỏ thứ không nên tồn tại."
"Tới rồi sao?"
Trên đỉnh Thiên Thủy Tông, đêm nay có một tông chủ không còn quá khứ.
Một bí mật đã bị xóa bỏ, nhưng kẻ nắm giữ bí mật lại trở thành mục tiêu.
Cuối cùng, bóng đen nhếch môi, giọng nói khẽ vang lên giữa căn tháp tối:
Diệp Linh khó hiểu: "Sư phụ?"
Bốn kẻ áo đen sững lại.
Một giọng nói vang lên giữa bóng tối.
Chỉ có một cảm giác kỳ lạ còn sót lại, như thể hắn đã đánh mất một phần linh hồn.
Diệp Linh ngủ say trong một quán trọ nhỏ ven đường, nhưng Hoa Vân vẫn ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn bầu trời đêm.
Tên thủ lĩnh vẫn đứng đó, lặng lẽ chờ đợi.
Ầm!
Diệp Linh tròn mắt: "Sư phụ, người làm thế nào vậy?!"
Khoảnh khắc đó, Hoa Vân hiểu ra. Hắn bật cười: "Thú vị. Ngươi không phải Thủy Thiên Hàn thật sự, đúng không?"
Thủy Thiên Hàn đột nhiên rút kiếm.
Hoa Vân dừng lại, nhìn nàng một lúc rồi cười nhẹ:
Khi ánh sáng trở lại, Thủy Thiên Hàn sững sờ.
Hắn không thích cảm giác này.
Hoa Vân khẽ cười: "Đúng vậy. Nhưng muốn xóa bỏ một thứ, trước tiên phải biết nó ở đâu."
Cảm giác có kẻ đang theo dõi.
Một toán tu sĩ áo đen ẩn mình trong bóng tối.
Diệp Linh nghĩ một lúc, rồi tò mò hỏi: "Vậy nếu người khác vẫn nhớ bí mật đó, chẳng phải bí mật vẫn còn tồn tại sao?"
Một làn nước lạnh buốt tràn qua, nuốt chửng tất cả ánh sáng.
Không ai biết hắn đã mất đi điều gì.
Hắn không còn biết mình là ai. (đọc tại Qidian-VP.com)
Chờ đợi.
Giọng nói kia đáp lại bằng một cái tên:
Bên ngoài tông môn, Hoa Vân và Diệp Linh tiếp tục lên đường.
"Thủy Thiên Hàn mất trí rồi?"
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.