Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 40: Giả thánh
Không phản kháng.
Mỗi bước vang vọng như sấm sét, nhưng lại không hề tạo ra âm thanh.
"Chúng ta vừa đối đầu với cái gì?"
Một trưởng lão gầm lên.
Chỉ có hắn, vẫn ngồi.
Người Không Tồn Tại Đứng Lên
Nhưng câu nói ấy...
Không chống cự.
Cả tông môn r·úng đ·ộng.
Những người đứng...
Nhưng mắt họ trống rỗng.
Không tránh.
Mọi người không hiểu.
Giả thánh bước chậm rãi. (đọc tại Qidian-VP.com)
Không ai biết ai vừa nói.
Một giọng nói khàn khàn vang lên.
Tràn qua xác người.
Giả thánh khẽ cười.
Kẻ đứng vẫn đứng.
Và thế là, hắn không còn tan biến nữa.
Không có tức giận.
Người kia không đáp.
Một đệ tử run rẩy chỉ vào hắn.
Một người.
"Như vậy... ngươi không còn là kẻ đối địch nữa."
Nhưng không hiểu.
Không gào thét.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt vô hồn, giọng nói nhẹ bẫng như gió thoảng.
"Ngươi đã trở thành một phần của nó."
Không ai biết chuyện gì đang xảy ra.
Một vị trưởng lão cất tiếng hỏi:
Một giọng nói bình thản vang lên.
Do ai tạo ra?
Lúc này, tất cả đều hiểu.
Không ai dám chớp mắt.
Cũng không b·ị đ·ánh trúng.
Hắn cũng không lên tiếng.
Giả thánh khẽ nghiêng đầu.
Không phải từ bất kỳ ai.
"Rõ ràng chúng ta đã ra tay!"
Cát trắng...
Chỉ ngồi.
Tràn qua đạo tâm...
Những kẻ còn thắc mắc... bây giờ không còn thắc mắc nữa.
Chỉ có hắn, vẫn ngồi.
Cơ thể hắn vẫn là hắn.
Giả thánh mỉm cười.
Hơi thở bọn họ ngưng lại.
"Bái kiến Giả Thánh!"
Một đệ tử lắp bắp.
Nắm lấy một nắm cát.
Nhưng đã muộn.
Rồi hai khoảnh khắc.
Cúi đầu.
Cát trắng không dừng.
Không ai dám thốt lên lời nào.
Bởi vì bọn họ hiểu.
Vì ngay khoảnh khắc ấy
"Không thể nào..."
Cả tông môn hoảng sợ.
Giả thánh nhìn xuống.
Cát trắng vẫn tiếp tục bò tới.
Nhẹ nhàng.
Một tu sĩ run rẩy mở miệng:
Chương 40: Giả thánh
Hắn vẫn ngồi.
Không hề có một giọt máu rơi xuống.
Chỉ vì bọn họ đều quỳ.
Cả đại điện rộng lớn, những tu sĩ kiêu hùng từng đứng thẳng hiên ngang nay cúi đầu, phủ phục trên nền đá lạnh.
Nhưng cát lại bắt đầu cuộn trào lần nữa.
"Đây... là gì?"
Không động đậy.
Một trưởng lão rùng mình.
Gã tu sĩ không đáp.
Nhẹ nhàng.
"Không quỳ, không đứng, không bước..."
Không đứng.
Người Ngồi Không Tồn Tại
Một gã tu sĩ trẻ tuổi đứng trong góc điện.
Tất cả tu sĩ bỗng nhiên nhận ra:
Họ chỉ run rẩy...
Chỉ kẻ không lựa chọn, vẫn còn sống.
Không phải vì hắn mạnh mẽ, mà vì hắn quá sai lệch.
Nhưng hắn không chống cự.
Không chậm.
Bởi vì hắn biết, dù có nói gì...
Lão không phải là kẻ yếu nhất.
Ánh mắt dừng lại trên người hắn.
"Hắn... hắn không thuộc về thế giới này!"
"Hắn không quỳ, không đứng, không bước, vậy hắn là gì?"
Hắn ngồi yên, không đáp.
Tràn qua đá xanh. (đọc tại Qidian-VP.com)
Trăm người.
Rồi... hắn cười.
Từng bước, từng bước.
Hắn không cần phải làm gì cả.
Giả thánh gật đầu.
Hai người.
Nhát kiếm chém xuyên người hắn.
Hắn không né tránh.
Chỉ có hắn, vẫn ngồi.
Một vị trưởng lão sắc mặt tái nhợt.
Không phải mặt đất nứt vỡ.
Không ai biết.
Chỉ đứng đó, bất động như tượng gỗ.
Nhưng tại sao?
Chỉ một động tác đơn giản, nhưng cả tông môn như đổ sập.
Cho đến khi...
"Một thứ không tồn tại lại muốn ngồi giữa thế gian? Trò cười!"
Nhưng đến bao giờ...
Cũng không phải là kẻ ngu muội nhất.
Không ai dám nói một lời.
"Không lựa chọn? Trò hề! Ngươi đã chọn một con đường khác, một con đường không thể dung thứ!"
Mười người.
Mặt đất nứt toác.
Giả thánh nhìn hắn. (đọc tại Qidian-VP.com)
Chỉ có hắn, bình thản phủi nhẹ tà áo.
Tất cả hành động chỉ diễn ra trong suy nghĩ.
Gã tu sĩ trẻ tuổi cũng nghiêng đầu.
Ánh sáng đan xen.
Không ai dám mở miệng.
Kẻ không quỳ, không đứng, chỉ ngồi, khiến toàn bộ tu sĩ xung quanh rùng mình.
Một đế chế mới được hình thành.
Không một ai dám chống cự.
Cát trắng bay lên.
Một tân thánh ra đời.
Rồi... hắn cười.
Một vị trưởng lão bước lên, ánh mắt như xuyên thấu chân tướng.
Nhìn thấy.
Một tu sĩ trẻ tuổi hoảng loạn thốt lên:
Cả đại điện tĩnh lặng.
Không một chút gấp gáp.
"G·i·ế·t hắn!"
"Các ngươi... đã hiểu chưa?"
Lời nói vang lên.
Từng hạt nhẹ như hơi thở, nhưng mỗi bước lại mang theo một thứ gì đó không thể vãn hồi.
Không phải không gian rung động.
Cát trắng ngừng lan tràn.
Giả thánh quay đầu.
Một trật tự mới đã được khắc sâu vào xương cốt.
Nó chỉ ẩn nhẫn.
Không bước.
Hắn chỉ ngồi.
Như thể đã chấp nhận câu trả lời.
Nhưng rồi, hắn đứng dậy.
Nhưng từ lúc này trở đi, hắn không còn là con người nữa.
Chỉ ngồi đó.
"Chúng ta đã sai rồi."
Thời gian không hề trôi qua.
Sau khi cát trắng rút đi, cả khu vực trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.
Một trưởng lão nghiến răng.
Bóng dáng hắn mờ dần.
Không ai dám tiến lên.
Nhưng nó chưa biến mất.
Đạo tâm rung động.
Tự nhiên như hơi thở.
Lại tiếp tục lan tràn.
Cũng không thay đổi được gì.
Không ai hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Mà là tất cả tu sĩ đều ngã quỵ.
Hắn vẫn ngồi.
Kẻ sống sót duy nhất.
Vẫn nhìn bọn họ.
Không phản kháng.
Bọn họ chưa từng động thủ.
Những người quỳ...
Một khoảnh khắc.
Không tuyệt vọng.
Chỉ có một tiếng vang đồng loạt.
Cát trắng...
"Tốt. Ngươi đã hiểu."
"Hãy quên đi những gì ngươi cần quên."
Họ đều biết.
Không có khoan dung.
Những kẻ đã chọn đứng, đã mất linh hồn.
Không ai nhận ra người nào trong số họ vừa cất giọng.
Toàn thân căng cứng.
"Ngươi hiểu không?"
Là quỳ xuống.
Một trật tự mới được xác lập.
Một vị trưởng lão khẽ run rẩy quỳ giữa đại điện.
Như thể chờ đợi.
"... Ta hiểu."
Không nhanh.
Vẫn âm thầm lan tràn.
Nhưng hắn vẫn ngồi đó.
Kẻ Không Lựa Chọn
Không ai trả lời.
Năm vị tu sĩ đồng loạt xuất thủ.
Cát trắng mới thật sự dừng lại?
Hắn không thể đáp.
Hắn chỉ bước đi.
Không phải từ miệng hắn. (đọc tại Qidian-VP.com)
Trưởng lão vung tay, một đạo kiếm quang xé gió.
Giả thánh đặt tay lên đầu hắn.
Và rồi...
Trong đôi mắt sâu thẳm như đại dương tĩnh lặng, có một tia thú vị lóe lên.
Thì cách duy nhất
Không gian run rẩy.
Chỉ có ánh nhìn của kẻ ban phát chân lý. (đọc tại Qidian-VP.com)
"Hắn không phải người!"
Mà là từ chính bầu trời.
Hắn nhìn giả thánh.
Không ai nhúc nhích.
Không ai phản bác.
Tiếp tục lan tràn.
Không ai dám rút lui.
"Hắn không tồn tại! Không thể nào! Chúng ta đều nhìn thấy hắn!"
Không quỳ.
Lời này vang lên, cả đám đông lập tức biến sắc.
Nếu không muốn bị nuốt chửng...
"Người quỳ không thể đứng dậy."
Chỉ lặng lẽ biến mất.
Cát trắng lan tràn.
Và cát trắng...
"Ngươi... rốt cuộc là ai?"
"Hãy nhớ lấy những gì ngươi cần nhớ."
Bọn họ đứng bất động, tay vẫn giữ nguyên tư thế chuẩn bị xuất thủ.
Hắn nhìn xuống lão trưởng lão, ánh mắt ôn hòa.
Nhưng lão vẫn quỳ xuống.
Nhưng...
Tay hắn tan thành cát.
Từng mảnh bị gió cuốn đi, tan biến như chưa từng tồn tại.
Người quỳ vẫn quỳ.
Chỉ còn tiếng thở khe khẽ của những kẻ còn sống.
Không ai hiểu tại sao.
Những kẻ còn đứng... bây giờ không còn đứng nữa.
"Ngươi... đã làm gì?"
Nhưng cuối cùng, lão vẫn hạ thấp đầu.
Nhưng không ai nói.
Kiếm quang chói lòa, pháp thuật ầm ầm nổ tung.
Hắn nhẹ nhàng vươn tay.
Sau đó... thổi nhẹ.
"Ngươi đã hiểu rồi sao?"
Hắn còn là người không?
"Ngươi có hiểu không?"
Nhưng không ai dám xác nhận.
Nhưng Giả thánh chỉ cười.
Hắn không quỳ.
Cát không chạm vào họ.
Ánh mắt hắn không mang theo chút nhân từ nào.
Tất cả cùng chờ đợi.
Từng bóng người lặng lẽ quỳ xuống.
Cát trắng ngừng lan tràn.
Không ai còn dám thở mạnh.
Cát nhấn chìm họ.
Cả đại điện lặng như tờ.
Mọi thứ chỉ là một ảo giác...
"Ta không lựa chọn."
Như thể mọi thứ đã được định sẵn.
Không một ai dám lên tiếng.
Hắn không trả lời.
Và...
Không ai phủ nhận.
Những kẻ đã chọn quỳ, đ·ã c·hết.
Kẻ Không Quỳ, Kẻ Không Đứng
Không đau đớn.
Và chờ đợi.
Hắn quỳ xuống.
Hắn đã trở thành một phần của cát trắng.
Cát không nuốt chửng hắn.
Nhưng sự khác biệt đã hình thành.
"Hắn... Hắn đã không còn tồn tại!"
Tựa như cánh hoa rơi.
"Các ngươi chưa ra tay."
Không giãy giụa.
Hắn chỉ nhẹ nhàng vươn tay.
Nhưng hắn không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.
Rồi hắn gật đầu.
Cát trắng dừng lại.
Một tu sĩ chưa từng quỳ, cũng không từng đứng thẳng.
Vì không ai chắc chắn rằng chuyện này có thực sự xảy ra hay không.
Chỉ có bình thản.
Cát dừng lại.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.