Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 41: Cái tên
Không ai còn nhớ.
Hắn có thực sự tồn tại không?
Hắn vẫn đứng ở đó.
Nhưng hắn không thể.
Ông định đáp.
Ông không nhớ mình đang nói chuyện với ai.
Một cơn chóng mặt dữ dội ập đến.
Không phải trong bóng tối.
Mọi thứ chao đảo.
Nhưng không thể.
Nhưng giờ đây
Hắn cúi đầu.
Hắn đứng đó.
Bóng người trong bóng tối tiến gần hơn.
Ông không dám.
Ông muốn mở miệng.
"Huynh... có nhớ rõ mặt hắn không?"
“… Không có gì.”
Có một ai đó đang ở đây.
Ông hít một hơi sâu.
Sự Việc: Người Phủ Nhận Chính Mình
Hắn đã nhớ ra.
Rồi mở mắt ra.
"Sư huynh, người đang nói chuyện với ai vậy?"
Từ Thanh toàn thân cứng đờ.
Từ Thanh lùi lại một bước.
Có một cơn lạnh bò dọc sống lưng.
“Thừa nhận đi.”
“Ngươi chạy đi.”
Mọi thứ vẫn là bóng tối.
Không ai còn nhắc đến.
Ông không biết giọng nói này là của ai.
"Nhưng giờ nhớ lại thì..."
Từ Thanh muốn lùi lại.
Như một giấc mộng bị c·hôn v·ùi.
Cả tông môn đều im lặng.
Hắn đứng ngay trước mặt Từ Thanh.
Không ai dám nhắc đến kẻ đã biến mất.
Đã bị xóa bỏ.
Từ Thanh sắc mặt tái nhợt.
"Nếu ngay cả hình dáng của ta các ngươi cũng không thể nhớ..."
Mà vì hắn không còn nhớ.
Không phải ai xa lạ.
Giọng nói kia lại vang lên. (đọc tại Qidian-VP.com)
Nhưng có một điều mà tất cả đều ngầm hiểu:
Mật thất trống rỗng.
Trần Bất Tử không tồn tại.
Từ Thanh mở miệng.
Không có ai cả.
Nhưng ngay lúc này
Hắn cười rất nhẹ.
Có một người ngồi đối diện ông.
Không phải trong cõi u minh.
Có một thứ gì đó không cho phép ông nói ra.
Trong nháy mắt
Bỗng
Chương 41: Cái tên
Máu nhuộm đỏ toàn bộ chiến bào.
Người này... không hề tồn tại.
Một bóng người đứng ngay trước mặt ông.
Không hề có một cái tên.
Ông nhớ mọi người đều quỳ xuống.
Xung quanh vẫn là căn mật thất yên tĩnh.
Nó vẫn bám riết.
Chỉ có bóng tối.
Từ Thanh cắn răng.
Không có ai.
Ông chầm chậm đứng dậy. (đọc tại Qidian-VP.com)
Không thể.
Như thể...
Không ai còn nhớ.
Từ Thanh mở bừng mắt.
Nụ cười dịu dàng mà xa lạ.
Khoảnh khắc Từ Thanh mở miệng, toàn bộ thế giới rung chuyển.
Ầm!
Bầu trời tối sầm.
Hồi Ức Không Tồn Tại
Mọi thứ vẫn nguyên vẹn.
“Ta sẽ cản hắn lại.”
Không ai nhớ rõ.
Từ Thanh nắm chặt tay.
Hắn mở miệng.
Nhưng không thể.
Nhưng không thể nói ra.
"Ngươi thực sự không nhớ ta sao?"
Một phần của Giả Đạo?
Rồi từ từ, quay đầu lại.
Nhưng cảm giác kia không biến mất.
“Ngươi có dám thừa nhận không?”
"Sao không nhìn lại?"
Hắn đưa tay chạm vào trán ông.
Nhưng nó quá quen thuộc.
Rõ ràng mật thất chỉ có một mình ông.
Không phải từ phía sau.
Một đệ tử trẻ tuổi nuốt nước bọt, thì thầm với sư huynh:
Nhưng cái tên đó...
Ông bước ra ngoài.
Một cái tên.
Cửa mật thất mở toang.
Không phải một ảo giác.
Nhưng hắn trông như thế nào?
Mật thất trống rỗng. (đọc tại Qidian-VP.com)
Chạm vào trán ông.
“Nhưng”
Từ Thanh toàn thân lạnh toát.
Mà là
“Ta sẽ khiến ngươi nhớ lại.”
Không còn đường lui.
Không có gì cả.
Cái Tên Không Tồn Tại
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Sư huynh rùng mình.
Không phải vì ông không nhớ.
Nhưng khi vừa bước qua cánh cửa
Những suy nghĩ của hắn bị bóp nghẹt.
“Ta là người mà ngươi đã quên.”
Không có trời.
“Ngươi quên ta, nhưng ta không quên ngươi.”
Như thể đã luôn tồn tại.
Ông không nhớ nổi.
“Ngươi có dám thừa nhận không?”
Bóng người trong bóng tối mỉm cười.
Không ai dám bàn tán về chuyện ban ngày.
"Thế nào? Giờ thì ngươi nhớ ta chưa?"
Không ai được phép nhắc tới.
Hành lang dài của tông môn bỗng trở nên méo mó.
Đêm xuống.
Từ Thanh mở mắt.
Ngay lúc này, ông chợt nhận ra.
Từ Thanh hít sâu một hơi.
Một bên là sự sống.
Ánh mắt của những kẻ không tên.
“Tên ta là gì?”
Chỉ là một cái bóng mờ ảo.
Hắn muốn.
Một Câu Hỏi Không Ai Trả Lời
Trưởng lão ngoài cửa nhíu mày.
Không rõ xa hay gần.
Không phải huyễn cảnh.
Toàn bộ thế giới xung quanh vỡ vụn.
Một giọng cười khẽ vang lên trong đầu ông. (đọc tại Qidian-VP.com)
Không phản ứng.
"Hãy nhớ lại ta."
Nhưng trong bóng tối ấy
Không quay đầu lại.
Bởi vì…
Không có hình dáng rõ ràng.
Cổ họng như bị bóp nghẹt.
Rót trà, đẩy ly trà tới trước mặt ông.
Xung quanh không còn gì.
Giọng nói của Trần Bất Tử như tiếng vọng từ sâu trong linh hồn.
Không rõ thật hay giả.
"...thì có chắc rằng ta thực sự đã tồn tại?"
Chúng chưa bao giờ tồn tại.
Hắn là ai?
Nhưng khi vừa chạm tay vào cửa...
Như một quyển sách bị xé từng trang.
Toàn bộ thế giới rung chuyển.
Người đó…
Một luồng khí tức xâm nhập thần hồn.
“Cuối cùng ngươi cũng nhớ ra.”
Bóng người vươn tay.
Chỉ nhớ có một bóng người.
Mọi ghi chép về hắn đã bị xóa bỏ.
Cái Tên Bị Xóa Bỏ
Muốn rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.
Không có đất.
Cả hai đều im bặt.
Vì ngay lúc này, ông có cảm giác
Bởi vì
Ông nhớ có ai đó đã đứng dậy.
Không đáp.
Hắn đã bị Giả Đạo phủ nhận.
Nhưng Từ Thanh không thể trả lời.
Nhưng là ai?
Mà là...
Hắn đang mỉm cười với ông.
Không có ánh sáng.
Tay rời khỏi cửa.
Ngay bên tai.
Không còn nơi nào để đi.
Cất bước rời khỏi mật thất.
Chỉ nhớ hắn đã đứng dậy.
Tên của hắn là gì?
Trưởng lão Từ Thanh ngồi trong mật thất.
Tên gì? Dung mạo ra sao?
Mà là
Từ Thanh nhắm mắt lại.
Hắn có thể chọn được sao?
Hôm nay đã có chuyện gì xảy ra?
Như một giấc mộng vừa tỉnh đã quên.
Không phải tâm ma.
Ánh mắt của thế giới này.
Từ Thanh biết hắn có một cái tên.
Ông nhắm mắt, cố hồi tưởng lại.
Hắn vẫn ở đây.
Mờ nhạt.
Cây cối, đá tảng, kiến trúc
Một trận chiến.
Miệng nở một nụ cười rất khẽ.
Từ Thanh cứng người.
Từ Thanh rùng mình.
Hay chỉ là một bóng ma
Ông biết rõ cảm giác này.
Nhưng trong đầu
Hắn là
Trần Bất Tử đã bị thế giới phủ nhận.
Chỉ đi thật nhanh.
Nhìn ông bằng ánh mắt kỳ lạ.
Một giọng nói lạ lẫm, nhưng cũng rất quen thuộc.
“Ta”
“Trần Bất Tử.”
Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu ông.
Mọi ký ức về hắn đã bị chỉnh sửa.
“Nói ra đi.”
“Ngươi quên ta rồi sao?”
“Lựa chọn của ngươi là gì?”
Như thể...
Tất cả như đang vặn vẹo.
Không phải một linh hồn vất vưởng.
Từ Thanh đứng yên.
Hắn đang chờ đợi câu trả lời.
Không có ai ở đây.
Hắn chưa từng tồn tại.
"Thế thì... ta sẽ khiến ngươi nhớ lại."
Không có cái tên nào xuất hiện trong đầu ông cả.
Giọng nói vang vọng.
Có một người đang đứng sau lưng ông.
“Ta”
Không phải vì ông không muốn.
Chỉ nhớ hắn đã biến mất.
Như thể có thứ gì đó đang quan sát ông.
Từ Thanh không trả lời.
Không gian méo mó như một tấm gương vỡ.
Mọi thứ vẫn nguyên vẹn.
Toàn bộ thế giới sụp đổ.
Nhưng ông không dám quay đầu lại.
"Ta... không biết. Rõ ràng ta đã nhìn thấy hắn."
“Nếu ngươi phủ nhận, ngươi sẽ tiếp tục sống.”
Giả Đạo.
Mà là
Hắn cảm thấy vô số ánh mắt từ hư không đang nhìn xuống.
Từ Thanh rơi vào khoảng không vô tận.
Có một bóng người đứng chắn trước mặt ông.
Không khí trong mật thất ngưng đọng.
Một bàn trà.
Hắn thực sự có lựa chọn sao?
Không phải vì hắn không muốn.
Không ai trả lời được.
Không dám quay đầu lại.
Hắn có thể thừa nhận sao?
Từ Thanh không quay đầu lại.
Hắn quay đầu lại
Không ai được phép nhớ.
Giả Đạo.
Không nhớ nổi.
Hít sâu.
Một vị trưởng lão khác đứng ngoài cửa.
Những hình ảnh bắt đầu hiện lên.
Mà là
Nhưng không thể mở miệng.
Một bên là sự thật.
Mà là trong suy nghĩ của từng người.
“Nếu ngươi thừa nhận, thế giới này sẽ tiêu diệt ngươi.”
Mặt đất run rẩy.
Cảnh vật xung quanh biến đổi. (đọc tại Qidian-VP.com)
“Sư huynh?”
“… Ngươi là ai?”
Cảm giác không đúng.
"Nếu không"
Từ Thanh cắn chặt răng.
Đây không phải ảo giác.
Không phải ảo giác.
“Ngươi thực sự quên ta rồi sao?”
Bởi vì
Ông nhận ra mình đang toát mồ hôi lạnh.
Nhưng giọng nói kia lại cất lên.
Mọi dấu vết của hắn đã bị tiêu diệt.
Ký ức tan biến ngay khi hắn chạm vào.
"Hãy nhớ lại cái tên của ta."
Nhưng giờ đây
“Ngươi có dám thừa nhận không?”
“Ngươi có dám không?”
Lấy lại bình tĩnh.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.