Tiên Lộ Kỳ Duyên
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 47: Hư thực
Hắn nhận ra.
Không ai trả lời.
Không gian rung động.
Hắn nuốt khan.
Một người bên cạnh hắn chợt hỏi.
Bên Trong Và Bên Ngoài
Nhưng Tông chủ không đùa.
Cộc... Cộc... Cộc...
Hắn không lo lắng.
“Không có gì xảy ra cả. Tu chân giới vẫn vận hành bình thường.”
Gương mặt ẩn sau lớp mạng che.
Không gian tĩnh lặng.
Bởi vì...
“Không ai có thể trốn thoát.”
Chỉ nhìn vào bản đồ.
Người nói là Trương trưởng lão.
Ba điểm sáng chớp nháy…
Hắn siết chặt tay.
Bóng người cười khẽ.
Là của chính hắn.
“Ta chỉ cần… một cái kết đủ đẹp.”
Bởi vì...
Bên ngoài tửu lâu.
“Ngươi tưởng ngươi có thể che giấu mãi sao?”
Không được!
Hắn cảm nhận được điều đó.
Hắn nghe ngóng tin tức xung quanh.
Và...
"Nhận viết."
Bên trong một động phủ thần bí.
Trống rỗng.
Và nói:
Nhúng bút vào mực, viết xuống...
Nhìn thẳng vào hắn.
Một bóng người vẫn chưa rời đi.
Chỉ biết hắn luôn ở đó.
Tiếng gõ cửa
Một vị tu sĩ áo lam đang uống rượu.
Hắn không sợ.
Hắn cố bò lùi lại.
“Ngươi nghĩ sao?”
Tất cả đều đã biết về nó.
Trước mặt là một bức gương cổ xưa.
Tin tức đã lắng xuống.
Bên ngoài tông môn.
Hắn đưa tay ra.
Bên trong tửu lâu.
Là hình ảnh cánh cửa quái dị.
Uống thêm một ngụm rượu.
“Đóng tông sao?”
Không có ai trả lời.
Tách! Tách!
Cánh cửa... (đọc tại Qidian-VP.com)
Một tiếng bước chân vang lên.
Tu sĩ áo lam cười khẽ.
Là Tông chủ.
Nhưng có gì đó sai sai.
Từ trong bóng tối.
Kẻ Ở Phía Sau
Cộc... Cộc... Cộc...
Hắn không trả lời.
Đệ tử thét lên, ngã ra sau.
Bóng người không trả lời.
Không có ai.
Một vị khách đến.
Hắn vươn tay…
Một tia sáng lóe lên.
Bên trong tông môn.
"Viết cho ta một câu."
Một vị trưởng lão cao cao tại thượng, đang trấn an chúng tu sĩ.
Nhẹ nhàng chạm tay lên mặt bàn.
Nơi đây không có ai khác ngoài hắn.
Có năm người ngồi quanh bàn tròn.
Không có căn phòng.
“Con rối vẫn còn đang diễn, khán giả vẫn còn đang xem.”
Những mảnh vỡ lơ lửng giữa không trung,
Một ngày nọ...
Tách!
Bóng người ấy nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ rực vừa xuất hiện trước khi ngọc giản biến mất.
"Ai đó?"
Trên đó...
Trong tông môn, đệ tử tuần tra đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.
Chỉ có
Hắn là kẻ cầm dây.
Hắn đặt một thỏi linh thạch xuống bàn.
Vẫn chưa dừng lại.
Bí Mật Trong Bóng Tối, Kẻ Đứng Sau Màn
Một khoảng không vô tận.
Cánh cửa trước mặt hắn...
Không ai nói gì.
Nhưng không được.
Hắn đưa mắt nhìn xung quanh.
Người người đang bàn tán. (đọc tại Qidian-VP.com)
Không ai dám phản đối.
Tấm bảng gỗ trước mặt đơn giản chỉ có hai chữ:
Vì không ai còn nhớ rõ.
Một bàn tay trắng bệch thò ra.
Đóng tông?
Ánh mắt hắn sắc bén như kiếm, quét qua từng người.
Nhưng không rơi xuống.
Không gian vỡ vụn.
Nhưng tràn ngập châm biếm.
Ba tông môn lớn nhất... đã sụp đổ.
Như thể đang chờ hắn mở ra.
Một khe nứt cực nhỏ mà chẳng ai chú ý.
Hắn khẽ vung tay.
Hình ảnh trong gương… biến mất.
Cánh cửa đó
Hắn đứng ngay vị trí của Tông chủ khi nãy.
Gió gào thét.
Một tấm bản đồ xuất hiện.
Là ba tông môn lớn nhất còn tồn tại.
Chỉ là… bỗng dưng biến mất khỏi tu chân giới.
Rồi biến mất.
Chỉ đôi mắt sáng như tinh tú…
Một giọng nói khàn khàn phá vỡ sự im lặng.
Nhẹ nhàng.
Hội nghị kết thúc.
Hắn chỉ nhìn lên trần đại điện.
Hắn mặc áo bào trắng, đôi mắt bình thản đến kỳ lạ.
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía hư không.
Cánh cửa đang dần mở rộng.
Mặc bạch y tinh khiết.
Một lão giả râu bạc đang bán chữ.
Nàng không hỏi thêm.
Cảm giác như...
Nhưng không ai chỉ ra được.
Những đôi mắt ngầm dò xét nhau.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Gió lặng như c·hết.
Nhưng không ai tận mắt chứng kiến.
Các trưởng lão lặng lẽ rời đi.
Và chẳng ai để ý.
“Không cần gấp.”
Có nên mở không?
“Quá chậm rồi.” (đọc tại Qidian-VP.com)
“Đóng tông.”
Một đêm không trăng.
Người này mặc áo xám, gương mặt che kín bởi mũ trùm.
Tiếng gõ cửa lại vang lên.
“Nhưng không sao… quá muộn rồi.”
Chẳng ai biết hắn từng là ai.
“Kẻ tuần tra đã biến mất.”
Không dẫn đến đâu cả.
Chậm rãi.
Không còn ai đặt câu hỏi.
Một người khác lên tiếng.
Một giọng nói trầm ổn cất lên.
Những mảnh vỡ ngọc giản biến mất.
Nơi một tấm bảng khổng lồ đang chiếu lại cảnh tượng.
Rồi khẽ nói một câu…
Tiếng Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm
Tất cả trực giác của hắn đều gào thét
Trong động phủ thần bí, người áo đen vẫn giữ nguyên tư thế.
Nhìn vào tấm ngọc giản vẫn còn đặt trên bàn.
Người áo đen cười khẽ.
Ai cũng hiểu một điều.
Chẳng ai nhớ hắn đến từ đâu.
“Ngươi biết ta… nhưng ngươi vẫn chưa biết hết.”
Người áo đen cười nhạt.
Không phải thứ mà bọn họ có thể đối đầu.
Một luồng khí lạnh quấn lấy hắn.
Bóng người ấy bước ra.
Hắn ngước lên,
Hắn chưa bao giờ lo lắng.
Lão đặt một tấm ngọc giản xuống bàn.
Khi cánh cửa khép lại,
Nhưng…
Hắn khẽ lên tiếng.
Hơi thở tắc nghẹn.
Chỉ nhìn chằm chằm vào bản đồ.
Giọng nói không có chút cảm xúc nào.
Một đôi mắt đỏ rực bỗng mở ra bên trong ngọc giản.
“Ngươi có muốn nói gì không?”
Lão giả khẽ gật đầu.
Ánh mắt đều lạnh lẽo. (đọc tại Qidian-VP.com)
Hắc khí bị đẩy lùi.
Một nơi khác.
Không ai biết thực hư thế nào.
Ngón tay dài dị thường, móng tay đen ngòm.
Chạm vào cửa.
Nhưng tất cả câu chuyện... đều có một điểm chung.
Ba điểm sáng…
Lạnh ngắt.
Có gì đó… rất sai.
Cả căn phòng lặng đi.
Hắn chậm rãi nói.
Không có gì bên trong.
Nhưng...
Hắn cứng người, tim đập loạn xạ.
Rồi...
Có kẻ khác đang quan sát.
Tu sĩ áo lam đặt chén rượu xuống.
Nhưng...
Hắn cất giọng run rẩy.
Một góc trong Thiên Đô Thành.
Từ từ mở ra.
Nhưng một luồng hắc khí mờ nhạt lặng lẽ lan ra.
“Cánh cửa ấy lại xuất hiện.”
Hắn viết thuê.
Nhưng chỉ trong giây lát…
Bàn tay đó...
Vì không ai dám chắc.
Chỉ có
Tấm ngọc giản run nhẹ.
Từ trước đến nay chưa từng có tiền lệ này.
Một thân ảnh mảnh khảnh.
Nhưng giọng nói kia vẫn còn vang vọng.
Giọng hắn trầm ổn, chắc nịch.
Có một vết rạn mờ nhạt. (đọc tại Qidian-VP.com)
Nếu không mở, tiếng gõ sẽ không dừng lại.
Không còn ai nghi ngờ.
Có kẻ khác đang tiến vào.
Không có t·hi t·hể.
Không có bóng người.
Sự nghi kỵ len lỏi khắp không gian.
Chỉ biết ba tông môn đã không còn.
“Chúng ta phải làm gì?”
Ánh mắt trở nên sâu thẳm.
Bởi vì trong lòng họ...
Hắn biết kẻ kia là ai.
Người áo đen thì thầm.
“Chỉ cần ngươi không biến chính mình thành con rối.”
Chỉ có hơi thở trầm trọng lan tỏa khắp không gian.
Nơi đó…
Hội Nghị, Bí Mật Trong Bóng Tối
Chạm nhẹ vào nó.
Không còn ai bàn luận về ba tông môn biến mất nữa.
Không có hành lang.
Nhưng vào lúc này?
Một trưởng lão khác chậm rãi hỏi.
Một bàn tay khẽ vung.
"Thực hay hư, ai còn biết?"
Bức gương đang phản chiếu hình ảnh của bóng người vừa nãy.
Trong một căn phòng kín sâu bên trong tông môn, ánh nến leo lét chập chờn trong gió.
Như thể nó sợ hãi.
Hắn biết…
Nơi đó…
Tấm ngọc giản nứt vỡ.
Trên đó có ba điểm sáng nhấp nháy.
Giọng nói rất nhẹ,
Bởi vì…
"Lần này... nó đã nuốt đi một người.”
Nhìn về phía xa…
Một tuần sau.
“Ngươi đã tính toán đến đâu rồi?”
Nhưng trong góc tối của đại điện,
“Hắn đã nhận ra…”
Nhưng trước khi biến mất hoàn toàn…
Chạm vào một xác c·hết.
Bóng người ấy cười khẽ.
Một người mặc áo đen ngồi xếp bằng.
Công việc tầm thường đến không thể tầm thường hơn.
Hắn khẽ cười.
Bóng người gõ nhẹ ngón tay lên bàn.
Rồi khẽ nói một câu:
Một tin tức lan truyền.
Và rồi…
Tất cả giật mình.
Nhưng không ai dám nói ra.
Nữ nhân trầm mặc giây lát.
Người Cầm Dây
“Giả đạo đã thắng.”
Hình ảnh cánh cửa quái dị bên trong nhạt dần.
Tấm ngọc giản vỡ vụn.
“Nếu không, kẻ tiếp theo bị nuốt... có thể là một trong chúng ta.”
Vẫn còn vết lõm do áp lực từ bàn tay của Tông chủ.
Nhưng khóe miệng khẽ nhếch lên.
Không có nghĩa là không còn ai biết.
Chương 47: Hư thực
Không có khói lửa.
Trong một tửu lâu nhỏ, bên trong Thiên Đô Thành.
ẦM!
Mờ dần…
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.