Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 48: Biến mất

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 48: Biến mất


Nhưng không ai hoảng loạn.

Bảy kẻ chìm trong trầm mặc.

Nếu ngay cả cái bóng cũng không còn…

Một suy nghĩ vừa lóe lên.

Ai mới là kẻ thứ tám.

Một giọng khác quát khẽ, nhưng không giấu nổi run rẩy.

Ai trong số bảy người bọn họ… mới là thật?

Vì hắn nói đúng.

đang lắng nghe họ.

"Hắn… có thể là giả đạo."

Đây là giọng thứ tám.

Mà vì tất cả bọn họ.

Máu văng tung tóe.

Khoảnh khắc đó

Vậy thì ai sợ?

Bọn họ có thật là bảy?

"Còn lại sáu người."

Vẫn cười.

Một giọng nói khác vang lên.

Bởi vì có một kẻ khác cũng cười.

Một giọng nói khác vang lên.

Trong căn phòng tối còn lại sáu người.

Nếu bọn họ tin rằng có kẻ thứ tám.

Không còn ai dám chắc…

Nếu một người có thể biến mất mà ngay cả cái bóng cũng không lưu lại…

Trên bảng gỗ, hai chữ cũ đã biến mất.

Rồi một người chậm rãi đáp.

Làm sao truy?

Hay là sáu người còn lại?

"...Không chắc."

"Chắc chứ?"

Mà bóng tối đã săn đuổi họ.

Nhưng nếu nó vẫn còn?

Bọn họ chính là kẻ đặt ra quy tắc.

"Ngươi biết quá nhiều."

Mọi người không phản đối.

Bởi vì…

Không có ánh sáng.

Bởi vì…

Nhưng có một điều tất cả đều hiểu.

Sát khí bùng nổ.

Họ mới là kẻ bị nhìn thấy.

Hắn đã rời đi.

Nhẹ.

Tất cả đều hiểu.

Không ai dám cử động.

Cả gian phòng lạnh như băng.

"Phải c·hết."

Một giọng nói bình thản vang lên. (đọc tại Qidian-VP.com)

Ầm!

Giả đạo…

Hắn đã xuất hiện.

"Vậy quyết định thế nào?"

Cũng không ai biết nó đến từ ai.

Hắn sẽ thật sự xuất hiện.

Cười nhẹ như gió thoảng.

Hay vừa rồi chỉ có sáu?

Vậy hắn chưa chắc đ·ã c·hết.

"Hai người nào sẽ c·hết?"

Hắn bước lên một bước.

Nhưng nếu lên tiếng…

Nhưng không ai dám nói ra.

"Diệt sạch."

Lời nói vừa dứt.

Không ai đặt câu hỏi.

Hắn bật cười.

Nhưng ngay lúc ấy

Làm sao g·iết?

"Sợ ngươi?"

Nhưng...

"Chúng ta g·iết thêm hai người."

Một kẻ bật cười.

Không cần lộ diện.

"Những người từng nhắc đến hắn"

Hắn đập mạnh vào bức tường.

Bảy người lập tức cảnh giác.

Chỉ có một điều thay đổi.

Bảy người lập tức cứng đờ.

Làm sao xác nhận... kẻ thứ tám có thật sự tồn tại?

"Nghĩa là vẫn chưa đủ."

Chỉ còn một chữ duy nhất.

Nhưng ai cũng mỉm cười.

Bảy người bỗng cảm thấy lành lạnh.

Giả đạo chỉ cần một điều:

Chỉ có một sự im lặng đáng sợ.

Nếu hắn đã lắng nghe.

Lạnh lẽo.

Nhưng...

G·i·ế·t người thứ tư.

Sự thật... là gì?

Nhẹ nhàng xé nát tờ giấy.

Là kẻ yếu nhất.

Không ai nhớ hắn từng hiện diện.

"Câm miệng!"

Và biến mất.

Một thân ảnh b·ị đ·ánh bay ra ngoài.

Hắn không im lặng.

Không ai nói gì.

Vậy thì…

Không ai biết nó đến từ đâu.

Không ai phản bác.

Họ đã quen sống trong bóng tối.

"Thủ tiêu hắn."

Không ai biết.

Không phải vì hắn.

Bởi vì…

Nhưng không ai dám nói.

"Không."

Sát ý lan tràn.

"Những nơi hắn từng ghé qua"

"Cái bóng của hắn đâu?"

Tất cả không ai phản đối.

Không có đèn.

Bởi vì bọn họ đều biết:

Một khắc sau.

Không ai ngăn được.

Người thứ ba…

Bóng tối trong phòng rung động.

Rồi hắn thốt lên

Một giọng nói vang lên.

Hơi thở càng ngưng đọng.

"Nếu hắn là giả đạo thật thì sao?"

Nếu nó vẫn ẩn trong bóng tối?

Câu nói càng giống như đang tự thuyết phục chính mình.

Giọng nói run rẩy.

Không phải họ đang thảo luận về giả đạo.

"Cái bóng... cũng biến mất."

Bởi vì hắn không phải kẻ yếu.

Hắn không sợ.

Người thứ hai lùi nửa bước.

Thay vào đó…

Mà giả đạo...

Một người đứng dậy.

Một người lên tiếng.

"Lão giả đó đã biến mất?"

Không ai lên tiếng.

Khẽ cười.

Nhưng…

Vì nếu hắn không sợ…

"Tất cả những ai từng tiếp xúc với hắn"

Không có ai ở đó.

Tất cả cứng đờ.

Nếu tất cả tin rằng hắn có mặt ở đây…

Nhưng…

Giây tiếp theo…

Nhưng…

Một người thì thào.

Không ai đáp.

Quyết tuyệt.

Nhưng kẻ vừa bật cười…

Hay dành cho tất cả bọn họ?

Là thứ đáng lẽ không còn tồn tại.

Vậy thì…

Không phải họ đang săn đuổi bóng tối.

Ai mới là "hắn"?

Im lặng.

Một giọng nói trầm thấp vang lên.

Không gian như vỡ nát.

Nếu nó đã chạm đến bọn họ?

Ba ngày sau.

Một giọng nói vang lên.

Sợ rằng ngay cả chính mình cũng có thể là hư ảo.

Lời nói lạnh như băng.

Không ai biết người vừa lên tiếng là ai.

"Hắn có truyền tin ra ngoài không?"

Chương 48: Biến mất

"Vậy thì hắn đang ở đâu?"

Có phải dành cho một người?

"Ngẩng đầu lên."

"Chúng ta... có chắc mình tồn tại không?"

Nhưng…

Bọn họ không thể nghĩ tiếp.

Càng dễ bị thay thế.

Hay là...

Nếu họ để tư duy ấy lan ra…

Không ai dám thở mạnh.

"Hoặc…" – Một kẻ khác thì thào – "hắn chưa từng tồn tại?"

"Chờ đã."

Cả bảy người còn lại

Vậy…

Và giọng nói vang lên...

Một lát sau...

Vậy…

Tấm bảng gỗ vẫn còn đó.

Càng nghĩ…

Bởi vì nếu họ nói ra…

Bóng tối trầm mặc.

Không ai hành động.

Rồi nói:

Sợ rằng bản thân có thể chỉ là một phần của giả đạo.

Mùi máu tanh đậm đặc.

Chỉ cần được tin là tồn tại, nó sẽ trở thành sự thật.

Kẻ thứ tám

Vì tất cả đều hiểu.

Nhưng hắn không c·hết.

Bảy kẻ mặt không đổi sắc, nhưng bàn tay dưới ống tay áo đã siết chặt.

Nếu hắn là người thừa…

Đang mờ dần.

Chính bọn họ còn không biết hắn là ai.

Bảy người càng im lặng. (đọc tại Qidian-VP.com)

Càng dễ trở thành giả.

Một người khẽ hít sâu.

Một người bỗng nhiên mở miệng.

Cả phòng im lặng.

Hắn bước về phía trước.

Bởi vì, câu hỏi đó…

"Bốn kẻ sống sót mới đủ điều kiện."

Không ai dám mở miệng.

Bởi vì…

Giả đạo…

Giả đạo cần gì thay thế?

"Bắt đầu rồi à?"

"Chỉ cần nhìn thấy hắn… Hắn sẽ là thật." 7 (đọc tại Qidian-VP.com)

Không ai biết giọng nói đó đến từ đâu.

kẻ thứ tám vừa nãy... đã thay thế một ai đó?

Bảy kẻ lặng im.

"Hắn… là ai?"

Bảy bóng người ngồi quanh một chiếc bàn tròn.

"Phải bị xóa bỏ."

Chỉ có giọng nói khô khốc vang lên.

Nếu họ thừa nhận...

Bởi vì…

Bọn họ hiểu.

Người khách nhìn dòng chữ.

Một giọng nói trầm thấp vang lên.

Không ai biết kẻ thứ tám có thật sự tồn tại hay không. (đọc tại Qidian-VP.com)

Nhưng lần này...

Tất cả đồng loạt xuất thủ.

Vì kẻ đầu tiên bị văng ra ngoài…

"Không thể có kẻ thứ tám."

Bóng Tối Không Hình Dáng

Không ai biết.

Là thứ đã bị xóa bỏ.

Không ai nhúc nhích.

Người đầu tiên nuốt nước bọt.

Bảy người... hay sáu người?

Như đang tính toán điều gì đó.

Không cần hiện thân.

Mà là sự lựa chọn.

Hắn đã cười.

Bởi vì...

Kẻ ngẩng đầu

Kẻ thật sự thừa có phải là hắn?

Gió thổi qua con phố.

Mà là vì nỗi sợ.

Vậy thì…

"Không thể tồn tại."

"Hư."

Nhưng nghe như đến từ bảy hướng khác nhau.

Cả gian phòng lại chìm vào tĩnh mịch.

Hắn nhìn từng người.

“Được tin là thật.”

Nếu hắn không thuộc về nhóm này…

Tất cả dừng lại.

Một nụ cười vang lên.

Thì hắn sẽ tồn tại.

Hắn muốn phản bác.

Giọng nói khàn đặc vang lên:

Lạnh lùng.

Chỉ có bóng tối bao phủ.

"Ngươi cũng sợ ta, đúng không?"

Càng không ai dám ngẩng đầu.

Bóng tối không cho phép sai lầm.

Không có kẻ thứ tám.

Đồng loạt g·iết nhau.

Bởi vì…

Ai cũng hiểu, có một thứ… mà cả tu chân giới đều biết.

Nhưng vấn đề là…

Không ai dám khẳng định. (đọc tại Qidian-VP.com)

Lúc này...

Nhưng ngay lúc đó…

Trong phòng chỉ có bảy người.

Nếu kẻ thứ tám đã ở đây.

Bóng Trong Bóng

Cười như thể hắn vừa hiểu ra điều gì đó.

Rồi quay đầu.

Kẻ thứ tám sẽ thật sự tồn tại.

Lời vừa thốt ra…

Một người bỗng ngẩng đầu.

Nhưng lão giả không còn.

Chỉ có một cái bóng…

Nhưng hắn không phải kẻ duy nhất.

"Vậy còn chúng ta?"

Không phải vì nghi hoặc.

Bảy người lặng đi.

Tại một hội nghị bí mật.

Người hỏi ngồi trong bóng tối, không thấy rõ mặt.

Còn bao nhiêu cái bóng khác đang lặng lẽ ẩn mình?

Máu phun ra.

Bởi vì đây không phải c·ái c·hết.

Không được phép có kẻ thứ tám.

"Không còn dấu vết."

Đây là điều không thể tránh khỏi.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 48: Biến mất