Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 57: Huyết Ảnh Táng Mệnh 3

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 57: Huyết Ảnh Táng Mệnh 3


TÁCH!

“Ta chưa từng tin vào những lời vô căn cứ.”

Bởi vì hắn nhớ rất rõ.

Hắn đã hiểu.

ẦM!

Nhưng cũng chẳng chém trúng. (đọc tại Qidian-VP.com)

Mà là một đoạn ký ức…

Nhưng ký ức nói rằng hắn đã từng.

"Ngươi tin kiếm của mình là thật sao?"

Tô Vân Kiếm bước tới.

BÙM!

Nhưng

Đây là kiếm đạo vô địch tuyệt đối.

"Chủ nhân... muốn ta làm gì?"

Không thể nào!

Không gian trở nên c·hết lặng.

Bởi vì

Không gian như bị vặn xoắn.

Tiếng gào thét của vô số sinh linh vang vọng trong bóng đêm.

Thật sự đã từng đối mặt với tên này sao?

"Phá!"

Không phải bị phá hủy.

Không phải b·ị đ·ánh văng.

Hắn chỉ nhẹ giọng nói:

Hắn không tìm ra lỗ hổng.

Bóng xám khẽ nhướng mày.

Đầu ngón tay chạm vào bia đá.

Tô Vân Kiếm đạp mạnh xuống nền đất, thân ảnh hóa thành một vệt sáng. (đọc tại Qidian-VP.com)

Mà vì

Khoảnh khắc kiếm quang chém xuống…

Bàn tay cầm kiếm siết chặt đến rớm máu.

“Vì ngươi chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình sẽ quên mất một ai đó.”

Tại sao thứ gì đó trong lòng hắn…

Một tia sát ý lạnh lẽo dần bốc lên.

Kiếm của hắn vẫn ở đây. (đọc tại Qidian-VP.com)

Nữ tử toàn thân đỏ rực, mái tóc như máu, đứng trên bia đá, đôi mắt u tối vô hồn.

BÙM!

Một tấm bia đá đỏ như máu đứng sừng sững giữa thung lũng.

Phụt!

“Vì ta là điều mà ngươi đã tin tưởng.”

Chỉ là hư vô.

“Hừ!”

"Dừng lại…! Ngươi có biết mình đang làm gì không?"

Dưới ánh trăng mờ ảo, vô số cặp mắt đỏ rực ẩn hiện trong rừng rậm.

Hắn nâng kiếm, mũi kiếm rung lên một tần suất gần như vô hình.

Bóng xám không né tránh.

"Thì nó có còn là kiếm không?"

Lưỡi kiếm vô hình đã kề sát cổ bóng xám.

Bởi vì không ai có thể cự tuyệt lời nói này.

Nhưng…

Bóng xám lập tức lùi lại, kinh hãi thốt lên.

Đám yêu thú đồng loạt cúi đầu.

Nhưng bây giờ

“Ta có thể khiến cả tu chân giới tin rằng ngươi là một kẻ chưa từng cầm kiếm.”

Không ai cảm nhận được sát khí.

“Ngươi không thể khiến kiếm của ta dừng lại.”

Nhưng…

Mà là một Tô Vân Kiếm chưa từng tồn tại.

Mà Tô Vân Kiếm…

“Điều ta đã tin tưởng…?”

“Thì ta vẫn tồn tại.”

Sương mù trắng xóa.

“Thì nó có còn là giả không?”

Bóng xám kinh hoàng.

“Ngươi có dám thử kiểm chứng không?”

Toàn bộ thung lũng rung chuyển.

"Ngươi..."

Nếu hắn đã quên một kẻ như vậy…

Lão giả tóc trắng mặt tái mét.

Một hình ảnh đứt đoạn chợt hiện lên trong đầu hắn.

Mà là tâm trí của Tô Vân Kiếm!

Một bóng người nhỏ bé đang chậm rãi tiến vào thung lũng.

…mà chưa bao giờ có!

Bóng xám bị xé nát thành từng mảnh.

Chỉ một ngón tay.

Hắn cố tránh, nhưng không thể.

Mà là sự thật.

“Chỉ là… trả lại những gì vốn có.”

Không phải uy áp…

Chữ viết rụng xuống như lá mùa thu, tựa như sợ hãi.

Vù!

Tô Vân Kiếm bất động.

Chỉ có một cảm giác tận diệt bủa vây linh hồn.

“Nhưng ngươi không nhớ ra.”

Không…

Tô Vân Kiếm không cần phòng thủ.

Không thể nào!

Rồi hắn bước một bước về phía trước.

Lời chưa dứt, kiếm đã xuất.

Không thể nào.

Hắn đứng yên tại chỗ.

Nhưng vào khoảnh khắc kiếm quang phủ xuống…

"Không thể nào…"

Bóng xám cười nhẹ, giọng nói vang vọng như vọng lại từ hư không.

“Nếu ký ức của ta bị thay đổi… thì chính tay ta sẽ chém ra chân lý!”

Nhưng lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy có chút chần chừ.

Một nơi hắn đã quên.

Tô Vân Kiếm cười lạnh.

Thiếu niên ấy không có kiếm.

Hắn lại bị chính thứ đó g·iết c·hết.

Không hề quay đầu lại.

Nhưng vang vọng như lệnh trục xuất của thiên đạo.

Lời nói của bóng xám vang lên như tiếng sấm.

Như thể nó chưa từng tồn tại.

Tô Vân Kiếm đứng yên.

Không có kiếm.

Hắn chưa từng thấy loại thủ đoạn này.

Tô Vân Kiếm chấn động!

Bởi vì…

Không cần biết ký ức thế nào.

“Ngươi… đã làm gì?”

Tô Vân Kiếm một đời kiếm đạo, tuyệt đối không để ý chí dao động.

Thần Huyết Chi Linh

Không có gì xảy ra.

Bóng người kia không đáp.

Bóng xám dịu giọng.

Giả Đạo có thể thay đổi nhận thức.

"Ngươi… sao có thể?!"

Mà là bản thân hắn.

Gió ngừng thổi.

Hắn giơ tay.

Không có kiếm ý.

"C·hết đi."

"Đây là gì…?"

Mà là nhận thức đã bị thay đổi.

Bị thay đổi!

Thứ giả nhất trong thế giới này chính là Giả Đạo.

“Chỉ là…nếu cả thế giới tin rằng kiếm này tồn tại,”

"Ta chẳng bao giờ tin vào thứ gì khác ngoài bản thân."

Hắn không cần kiếm.

Một nữ tử yêu mị, toàn thân đỏ rực, đôi mắt là hai viên hồng ngọc u tối.

Không có ai b·ị đ·ánh bay.

Tô Vân Kiếm cắn răng.

Hắn chưa từng đi con đường này.

Không phải vì kiếm quá nhanh.

Tô Vân Kiếm cất bước đi.

Có một phần ký ức đã bị cắt bỏ.

Dấu hiệu của kiếm đạo chân chính!

Bóng xám mỉm cười.

"Ngươi… muốn lấy thứ gì?"

Không khí đè nén.

Nhưng ngay khi bóng người kia tiến lại gần

Lần này, không có gì có thể làm biến mất thanh kiếm của hắn nữa!

Kẻ đó… chính là hắn.

Sát ý tích tụ như mây đen trước cơn bão.

Thời gian như đông cứng.

“Loài người?”

ẦM!

Nàng đưa tay ra.

Nhưng cuối cùng…

Nhưng giờ phút này, cảnh tượng trước mắt lại quá chân thực.

Dù bản thân đang đứng giữa sự hư vô,

Một giọng nói vọng lên trong tâm trí.

Kiếm ở trong lòng.

"Ta vẫn có thể g·iết ngươi."

Một giọt huyết quang rỉ ra từ kẽ đá.

Thứ Tô Vân Kiếm nhìn thấy không phải kẻ địch.

"Thần Huyết Chi Linh...! Ngươi thực sự đã đánh thức nó!"

Kiếm đã chém trúng.

Chính hắn không thể tin tưởng vào ký ức của mình.

Hắn bỗng cảm thấy đầu óc trở nên mơ hồ trong thoáng chốc.

Không phải Tô Vân Kiếm hiện tại.

Hàng trăm cột máu từ lòng đất trồi lên như suối phun.

“Ngươi biết ta là ai.”

Bóng xám vẫn bình tĩnh quan sát.

Hắn không sợ.

Thung Lũng Vạn Yêu

Hắn nhìn bóng xám trước mặt.

“Hay nó chỉ đang chém vào một thứ đã bị người khác viết lại?”

Nhưng trong mắt hắn…

Bởi vì yêu trảo của lão giả đã tan biến giữa không trung.

Một con hồ yêu lười biếng vươn mình trên cành cây, đôi mắt tím lóe sáng.

Nó đã trở thành một phần của thế giới. (đọc tại Qidian-VP.com)

“Ngươi… rốt cuộc là ai?”

Tô Vân Kiếm không lập tức trả lời.

Tô Vân Kiếm bình thản.

Ánh mắt Tô Vân Kiếm trở lại sắc bén.

"Đạo khả đạo, phi thường đạo."

Nữ tử cười càng tươi hơn.

Nhưng ngay khoảnh khắc sát ý của hắn dao động…

Thú vị đấy.

Mồ hôi lạnh toát.

Cũng không phải loại uy áp thông thường.

Rắc!

Yêu tộc bản năng phủ phục.

Lão giả gầm lên, tay vung trảo.

"Nhưng nếu cả thế giới đều tin rằng nó không tồn tại…"

Tô Vân Kiếm hít sâu.

Nhưng hắn không lập tức ra tay.

Không phải hiện tại.

Chỉ tin vào kiếm.

Mà vì…

Mà là nhận thức của hắn…

…đã từng tồn tại.

Kiếm ý một lần nữa bộc phát.

Không có cảm giác tiếp xúc.

Bóng người kia lặng thinh.

Tên này đang dùng Giả Đạo?

Nàng cười khẽ.

Và hắn thậm chí không biết điều đó đã từng tồn tại.

Đây… mới thực sự là Giả Đạo.

Lưỡi kiếm trong tay hắn đang dần mờ đi.

"Nhưng ngươi quên một điều."

“Nhưng nếu ngay cả ký ức của ngươi cũng không phải chân lý…”

Nhưng lần này…

Hai bước.

Không gian yên lặng.

“Nhưng…”

Cũng không có chấn động.

Huyết quang lại bừng sáng!

“Thì liệu kiếm của ngươi có chém nổi sự thật?”

Là đạo bất diệt.

Một bước.

Chỉ có một nụ cười.

Trong tâm trí vang lên một giọng nói xa xăm.

Bóng người kia chỉ đưa tay lên.

Hắn vẫn không hề hoảng loạn.

“Ngươi có thể khiến tất cả tin vào một chân lý giả dối.”

Đã gặp tên này từ trước sao?

Từ đầu ngón tay

Hắn đã dùng Giả Đạo để xóa bỏ kiếm của Tô Vân Kiếm.

“Vậy nên…”

Hắn có thực sự biết kẻ này sao?

“Ngươi có dám nhìn lại thứ mà ngươi đã từng biết?”

Không có tiếng nứt vỡ.

Một lão giả tóc trắng ngồi trầm tư trong đình viện, chậm rãi lên tiếng.

“Tô Vân Kiếm…”

Giọng nói nhẹ nhàng.

Bóng xám vẫn bình thản.

Hắn…

Nhưng vấn đề là…

Không phải vì kẻ địch quá mạnh.

Kẻ Không Thuộc Về Lịch Sử

“Hay ngươi chỉ là một kẻ cầm kiếm, sống theo những gì người khác đã sắp đặt?”

Giả Đạo.

Thiên địa run rẩy.

Một vòng tuần hoàn hoàn mỹ đến đáng sợ.

Như thể…

Mỗi bước đi, sương mù tự động tách ra.

Không cần biết lịch sử ra sao.

Nó liền trở thành chân lý.

Nhưng nó khiến hư không rung động.

Kiếm quang như long trời lở đất, chém xuống bóng xám.

Nhưng nếu vậy…

Một quyền chấn nát không gian!

Ánh mắt không còn đơn thuần là lạnh lẽo, mà mang theo một tia trầm tư hiếm có.

Lần đầu tiên, hắn cảm thấy bản thân đang ở thế yếu.

Nhưng ngay khi thân thể kia vỡ vụn

Sát khí đã ngập trời.

Đây không phải cảm giác bị áp chế về tu vi.

Ánh trăng rọi xuống một khu vực cấm địa.

Chỉ có chém!

Tô Vân Kiếm vung tay.

“Ngươi nghĩ rằng kiếm có thể chém ra chân lý sao?”

Nơi đó

"Dù kiếm có biến mất…"

"Giả Đạo? Thú vị đấy."

“Ngươi nghĩ rằng một câu nói có thể lay động ta?”

ẦM!

…đang dao động?

Tô Vân Kiếm không còn do dự.

Một luồng yêu lực khổng lồ quét qua tạo thành áp lực như s·óng t·hần.

Tô Vân Kiếm bình thản nói.

ẦM!

Hắn mạnh mẽ áp chế suy nghĩ.

Gió thổi qua.

Một sự trống rỗng.

Mà là thay đổi chân lý.

Chương 57: Huyết Ảnh Táng Mệnh 3

Trên mặt đá khắc đầy văn tự cổ xưa.

Rồi nó hóa thành hình người.

Tách!

Nhưng chỉ khi người đó tin vào nó.

“Vậy thì, ngươi có còn là kiếm tu không?”

“Ngươi g·iết ta bao nhiêu lần…”

“Không.”

Thì kẻ đó phải nguy hiểm đến mức nào? (đọc tại Qidian-VP.com)

Người này đang bước đi giữa yêu tộc như thể hắn vốn thuộc về nơi này.

Trong nháy mắt, thế giới quanh Tô Vân Kiếm vỡ nát.

Hắn biết rõ đây là một thủ đoạn của Giả Đạo.

Tô Vân Kiếm cảm thấy một cơn lạnh buốt xương sống.

Hắn không thể cảm nhận được nó.

ẦM!

Giả Đạo?

Một bóng xám khác xuất hiện ngay bên cạnh hắn.

Vậy thì, hắn vẫn là kiếm tu.

Mà là một loại chân lý vặn vẹo nào đó đang xâm nhập vào tâm trí hắn.

Kiếm đã ra.

Dù kiếm đã biến mất,

“Tô Vân Kiếm.”

“Đó là thứ còn đáng sợ hơn loài người.”

Tại sao hắn có cảm giác như đã gặp kẻ này trước đây?

Một quá khứ…

Thế nhưng

Không, không phải hư không.

Mà đang bị xóa bỏ khỏi thực tại.

Kiếm ý chém thẳng về phía bóng xám!

ẦM!

"Ngươi nói đúng."

Nhưng sâu bên trong, hắn cảm nhận được một thứ gì đó…

Bóng xám tan thành tro bụi.

Nhưng từng tế bào trong cơ thể đều kêu gào rằng…

“Ngươi… đã làm gì ta?”

Không ai thấy áp lực.

Một nỗi lạnh lẽo dâng lên trong lòng.

Hắn chỉ tin vào kiếm.

Bóng người vẫn bước tiếp.

"Ngươi... là chủ nhân mới của ta sao?"

"Mà rất tiếc…"

"Ký ức của ta… sao có thể bị thay đổi?"

"Còn bây giờ…"

Không cần kiếm.

Bóng xám bình tĩnh nói.

Không gì có thể ngăn cản!

“Ta đến để lấy thứ ta cần.”

Khi một sự thật giả dối được tin tưởng tuyệt đối.

Hắn thấy một thiếu niên đang đứng giữa bãi xác c·hết.

Nàng mỉm cười.

"Ngươi dám!"

Không phải huyễn thuật.

Kiếm không thể chém thứ không có hình dạng.

Bóng xám sững người.

Hắn chính là mối nguy lớn nhất.

Lão giả tóc trắng lên tiếng, giọng khàn khàn.

tại 1 thung lũng yêu tộc

Tô Vân Kiếm cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Không phải uy h·iếp.

Lưỡi kiếm vô hình kề sát cổ.

Lão giả tóc trắng run rẩy.

Lưỡi kiếm cắt xuyên cổ họng bóng xám.

“Chẳng làm gì cả.”

Đây không phải ảo cảnh.

“Để ta xem ngươi có thực lực gì mà dám đứng trước mặt ta.”

Chỉ đưa một tay lên.

Tô Vân Kiếm không tin vào mấy thứ tà thuyết đó.

Không thể né tránh.

“Ta không phủ nhận.”

Lão giả tóc trắng chợt run lên.

Không có sát khí.

Không phải thực tại bị phá hủy.

Bóng xám giơ một ngón tay lên.

“Đừng phí lời nữa.”

Không phải lừa dối.

"Nhưng chỉ khi nào ta chấp nhận, ngươi mới có thể thao túng thực tại."

Một luồng khí đen lan tỏa.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 57: Huyết Ảnh Táng Mệnh 3