Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 71: Huyết Môn Khai Mở

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 71: Huyết Môn Khai Mở


Hắn… nhìn không thấu kẻ này!

"Hắn điên rồi sao?"

Lần đầu tiên…

Bất giác…

Ánh mắt không có sợ hãi.

Không có ai đáp lại.

Huyết Môn Khai Mở

Cũng quỳ xuống!

Huyết Tổ gào thét, dốc toàn bộ sinh cơ hóa thành oán niệm bất diệt.

Huyết Sơn không có đường lui.

Người nọ chậm rãi bước đi.

Huyết Tổ lùi lại nửa bước.

Sụp đổ.

Mà vì máu đã nhuộm đỏ nơi này qua vạn năm.

"TIỀN BỐI, XIN THỨ TỘI!"

Người đối diện nhấc tay.

Không gian nứt vỡ.

BÊN TRONG…

Tại sâu trong Bắc Hoang, nơi gió rét rít gào như ma quỷ, có một ngọn núi chỉ toàn màu đỏ.

Chỉ có…

Một tu sĩ tuyệt vọng hét lên.

Huyết kiếm… tan vỡ.

BỊ NGHIỀN NÁT!

ẦM!!!

Người mở cửa khẽ cười.

Gió rét rít gào, mang theo tiếng khóc than vô hình.

ẦM!!!

Không phải một con kiến.

HUYẾT TỔ… TUYỆT VỌNG!

Một đạo nhân già nua đứng bên ngoài Huyết Sơn, ánh mắt hắn trầm trọng.

"Ngươi… rốt cuộc là ai?!"

Không khí xung quanh trở nên vặn vẹo, thời gian như ngừng trôi.

Không khí đặc quánh mùi máu tanh. (đọc tại Qidian-VP.com)

Chỉ một ánh nhìn…

Chợt… khẽ cười.

Huyết Tổ… mắt trừng lớn.

Là một đại nhân vật.

Tất cả tu sĩ run rẩy nhìn lên bóng người kia.

Một người đã đi vào.

MÁU NHUỘM CÀN KHÔN

Không kính nể.

RẮC!

ẦM ẦM ẦM!!!

Không có bất kỳ dao động linh lực nào.

Tận Diệt!

Không ai có thể.

Nhưng…

Không sợ hãi.

Chấn động.

"Một cái gõ nhẹ… đã diệt Huyết Tổ?"

Hắn chỉ…

Huyết Tổ cất tiếng.

"Ngươi… là ai?"

Huyết Tổ đờ đẫn.

Một khí tức kinh thiên động địa quét ngang thiên địa.

Không có bất kỳ đại đạo nào hiển hiện.

Không có bất kỳ dấu vết nào.

Nhưng…

Khi người nọ thốt ra câu nói, cả Huyết Sơn rung chuyển.

Huyết Tổ siết chặt nắm đấm.

Tiếp

Hắn vận chuyển huyết đạo tới cực hạn, thiêu đốt nguyên huyết! (đọc tại Qidian-VP.com)

Những gương mặt gào thét, những bàn tay xương trắng thò ra định kéo hắn vào vực tuyệt vọng.

Huyết Tổ nhìn hắn.

Người kia… mỉm cười.

Không có khí tức, không có dao động linh lực…

Máu thịt bạo liệt, hóa thành tro bụi.

Nhưng chỉ một bước chân đã khiến hắn bị phản chấn đến mức trọng thương!

ẦM!!!

Sự tĩnh lặng ấy… chẳng phải là yên bình, mà là sự tuyệt vọng của những kẻ không còn dám kháng cự.

"Có người vào kìa!"

Nhưng người nọ không đáp.

Một chỉ điểm ra.

Và sự im lặng… đáng sợ.

Từ ngày hôm đó…

Không nói lời nào.

Toàn bộ không gian rung động.

Bởi vì bọn họ đều biết câu trả lời.

Hắn… hoảng sợ!

Tất cả các tu sĩ khác…

Không ai dám quên!

Cánh cửa hoàn toàn mở ra.

Không ai dám thở mạnh.

Chương 71: Huyết Môn Khai Mở

Nhưng…

Một bàn tay nhẹ nhàng nâng lên.

Hắn giơ tay lên.

TU CHÂN GIỚI LOẠN THẾ ĐÃ ĐẾN!

Hắn đã ở đây hơn tám trăm năm, canh giữ không cho bất kỳ ai bước vào.

ẦM!!! (đọc tại Qidian-VP.com)

HANG Ổ YÊU TỘC SÂU TRONG HUYẾT LÂM

Một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ toàn thân run rẩy.

"Bây giờ… có thể bàn chuyện rồi chứ?"

Người kia… bật cười.

Một đạo khí tức hủy diệt giáng xuống!

Không thể thoát.

Toàn bộ hư không vỡ nát!

Cánh cửa… đang mở ra.

Một bóng đen quỳ rạp trước nó.

Không ai dám đứng.

Một tầng huyết vụ dâng lên che trời.

"Ngươi… không nên mở nó."

Hắn… chưa bao giờ cảm thấy bị áp chế như thế này.

Chúng tu sĩ cảm thấy linh hồn muốn sụp đổ.

Một đời chí tôn… tan biến như chưa từng tồn tại.

ẦM!

Là hang ổ của Yêu Tộc.

Kẻ đó cao lớn vô biên, toàn thân bao phủ trong huyết vụ.

Toàn bộ Huyết Sơn nổ tung.

Từ dưới sâu, một cánh cửa đen kịt chậm rãi hiện ra.

Huyết Tổ đưa tay.

"Ngươi là ai?"

Cánh cửa chấn động dữ dội.

Đã khiến lão giả hộ môn toàn thân run rẩy.

Tu chân giới không còn như trước nữa.

Khoảnh khắc đó…

Những gốc cây nơi đây đ·ã c·hết từ lâu, nhưng thân thể của chúng vẫn sừng sững, bị linh khí tà dị giữ lại.

Bầu trời nứt ra!

Nhưng rồi…

Không phải do sắc trời.

Một lão quái vật đã ẩn cư vạn năm.

Hắn nhìn thẳng vào người mở cửa.

Một ngón tay.

Sự im lặng bao trùm tu chân giới.

Những khuôn mặt này…

Hóa thành một màu đỏ thẫm.

"Huyết Giới Bất Tử Hồn!!!"

Cả tu chân giới…

Sắc mặt đại biến.

Tầng đất đỏ nứt toác.

Nhưng…

Dưới trạng thái này…

Huyết kiếm rơi xuống!

"Hắn… là ai?"

Sự sợ hãi bao trùm.

Đối diện hắn…

Hắn biến mấtnhư chưa từng tồn tại.

Có kẻ… không cam lòng.

Bầu trời như bị nghiền nát.

Đất trời rung chuyển!

Không ai dám tin.

Huyết Tổ gầm lên. (đọc tại Qidian-VP.com)

Một chỉ rơi xuống.

Lão giả thất thần nhìn cảnh tượng trước mắt.

Hắn nhìn xuống thân thể mình.

Hắn… cuối cùng cũng nhận ra.

Bước chân nhẹ nhàng tiến lên một bước…

Nơi này…

Chỉ một cú búng tay…

Huyết Tổ, một đời chí tôn, tan thành tro bụi.

Chỉ một ánh mắt…

Hắn đã canh giữ cánh cửa này suốt ba ngàn năm.

Hắn… bất tử bất diệt!

Một kẻ có thể cùng hắn… ĐỨNG NGANG HÀNG!

Đôi mắt…

Chưa bao giờ có ai trở ra.

Chỉ một luồng uy áp nhẹ, đã nghiền nát toàn bộ những kẻ tu vi dưới Nguyên Anh gần đó!

Không ai có thể cứu hắn.

Chỉ một nụ cười nhàn nhạt.

Những tu sĩ bên ngoài đều sợ hãi nhìn theo.

Như thể, việc hủy diệt chí tôn một thế hệ chỉ là một chuyện nhỏ nhặt.

"Ta ư?"

Đều quỳ rạp xuống.

Một thanh âm vang vọng thiên địa.

CỘP.

Huyết Tổ… phun ra một ngụm máu!

Nhưng…

Chậm rãi…

Nhưng ngay khoảnh khắc đó…

Trên bầu trời tu chân giới…

Huyết Tổ… hóa thành tro bụi! (đọc tại Qidian-VP.com)

Bầu trời đỏ rực như lửa, từng dòng máu chảy xiết hệt như thiên hà đảo ngược.

"Ta ư?"

THIÊN ĐỊA ĐẢO LỘN!

Tựa như hai vầng trăng máu.

Bầu trời…

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ trong sâu thẳm.

Chỉ có một câu nói đơn giản:

Sâu trong lòng đất, dưới tầng rễ mục rữa, một cự xà dài trăm trượng cuộn mình, cặp mắt vàng rực lặng lẽ mở ra.

Huyết Tổ nheo mắt.

Người kia khẽ cười.

Đều là những kẻ đã từng c·hết tại đây.

Áo bào rách nát, đôi mắt như hố đen vô tận.

Không phải do màu đá.

Bên trong một khu rừng cổ thụ, nơi ánh sáng khó lòng xuyên thấu, một cỗ sát khí âm u tràn ngập.

ẦM!!!

Nứt vỡ.

Không có xương cốt.

Chỉ thấy…

Huyết Tổ gầm lên, linh lực điên cuồng bạo phát!

Nhẹ giọng nói:

Không ai đáp.

Hủy diệt vạn vật.

Không có linh hồn.

"Ba nghìn năm... Cuối cùng cũng thoát ra."

"Ai… Ai có thể phá giải nơi này!?"

Không gian như ngừng vận chuyển.

Một tiếng cười vang vọng giữa trời đất.

Không ai dám truy xét.

"LÀ AI? XUẤT HIỆN!"

Hắn cảm thấy bất an.

"Bàn chuyện? Ngươi nghĩ ngươi có tư cách sao?"

Không có báo trước.

Cả một vùng trời bị xé rách.

Huyết Tổ Giáng Lâm

Người kia chỉ cười nhạt.

Một lưỡi huyết kiếm khổng lồ hiện ra giữa trời.

Một làn sóng máu tràn ra, nhuộm đỏ cả bầu trời.

"KẺ NÀO DÁM ĐẠI KHAI SÁT GIỚI?!"

Huyết Tổ c·hết rồi.

Một bóng người đứng đó, cao hơn tất thảy.

Một bóng người chậm rãi bước ra.

Huyết Tổ cười.

Không ai dám phản kháng.

Không có một bóng người xuất hiện.

"Mở!"

Chỉ có cơn gió lạnh…

Không gian gào thét như muốn sụp đổ.

Bóng dáng một lão giả gầy gò xuất hiện.

"Ta đến để… mở cánh cửa."

Là một thế giới đầy máu.

Mặt đất rung chuyển, bầu không khí vặn vẹo.

ĐÙNG!!!

Nhẹ nhàng gõ xuống.

ẦM!!!

KẺ NÀY… THẬT SỰ LÀ NGƯỜI SAO?!

Mỗi bước, đất dưới chân hắn như rên rỉ.

Không ai biết người kia là ai.

Những tiếng gào thét, tiếng rít ghê rợn vang vọng từ trong cánh cửa.

Trên vách núi, vô số bàn tay xương trắng thò ra, quờ quạng như muốn kéo hắn xuống vực.

Huyết vụ tiêu tán!

Hắn ngước lên, nhìn thẳng vào Huyết Tổ.

Hóa thành đại huyết ma cao vạn trượng!

Không ai dám mở miệng.

"Ngươi… rốt cuộc là ai?!"

ẦM!

Giọng nói trầm thấp lại vang lên.

Và bên trong…

Không có cảnh báo.

Linh lực cuồn cuộn bạo phát, nhuộm đỏ cả trời.

Cả tu chân giới…

Người kia chỉ thản nhiên phất tay.

ẦM!

Giọng nói âm vang như thiên địa chấn động, mang theo một luồng ý chí ngập trời.

Hắn bị nhấc bổng.

"Tư cách?"

HẮN KHÔNG MUỐN C·H·Ế·T!

Chỉ bước lên một bước.

Huyết Sơn Vùng Cấm Chí Tôn

Trên cánh cửa, vô số khuôn mặt vặn vẹo đang gào thét, như muốn xé nát kẻ đối diện.

"Chỉ là một kẻ… mà ngươi không nên chọc vào."

Nhưng hắn không dừng lại.

CHẤN ĐỘNG!!!

Hắn thấy…

TUYỆT DIỆT!

Nhưng hôm nay…

Ở đó, có thứ gì đang thức tỉnh.

"HẮN CÓ THỂ DIỆT MỘT NGƯỜI, NHƯNG KHÔNG THỂ DIỆT CẢ TU CHÂN GIỚI!"

Người mở cửa vẫn đứng yên.

ẦM ẦM ẦM!!!

Hắn vẫn đứng vững.

Kẻ đi vào…

Từ nay…

ẦM!!!

Một vị lão tổ đột nhiên quỳ xuống!

Tất cả sinh linh quanh đó…

Đại huyết ma… nổ tung!

Mà là…

Một chữ buông ra.

Không có chút hứng thú.

Lời vừa dứt…

Bên trong Huyết Sơn.

Toàn bộ bầu trời sụp đổ.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 71: Huyết Môn Khai Mở