Qidian-VP truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 75: Thuyền chìm trên sông hắc lưu

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 75: Thuyền chìm trên sông hắc lưu


Không có điểm dừng.

Trên thuyền có hai bóng người.

Một vết rách xuất hiện trên hư không.

Không có cảm giác.

Bàn tay nắm chặt cổ hắn.

Bầu trời không có ánh trăng, không sao, chỉ là một dải trống rỗng vô tận.

Hắn rơi.

"... sẽ phải trở thành một phần của nó."

Một cơn gió đen quét qua, mang theo mùi máu tanh tưởi.

Ba…

Một đại điện khổng lồ hiện ra.

Người áo xám chỉ mỉm cười.

"Hắn... đã bị giam cầm ở đây."

Chiếc gương nứt toác.

Máu nhỏ xuống.

Hai…

Không gian xé rách.

Cánh cửa?

Ánh mắt tĩnh lặng như hồ sâu.

Không đau.

Cả đại điện bỗng chấn động.

"Ngươi đã nhìn thấy nó."

ẦM!

Hai bóng người chìm xuống giữa dòng Hắc Lưu.

Tấm khăn đen bay lên, để lộ một gương mặt trống rỗng.

Một đôi mắt mở ra. (đọc tại Qidian-VP.com)

Không thể trốn thoát.

Không cần pháp bảo.

Nhưng lạnh đến thấu xương.

Làn nước không gợn sóng.

Pho tượng… không có đầu.

Hắn không thể giãy dụa.

Không thể chối bỏ.

Tay hắn nhấc lên một quân cờ, nhẹ nhàng đặt xuống bàn cờ đá giữa thuyền.

Người bước vào hít sâu một hơi.

Áo rộng, tóc dài, ánh mắt như vực sâu.

ẦM! (đọc tại Qidian-VP.com)

"Chúng ta… không thể sống tiếp được nữa…"

Bị ai đó lấy đi.

Không có không khí.

Không có tường, không có trần, không có đất.

Không phải mắt hắn.

Bàn tay vô hình chạm vào hắn.

Một người mặc áo xám, ngồi thẳng, đôi mắt tựa như hồ nước tĩnh lặng.

THUYỀN CHÌM TRONG HẮC LƯU

Hắn thử thở.

Một nơi tồn tại ngoài dòng chảy thời gian.

Bóng tối nuốt chửng tất cả.

Hắn đã trải qua muôn vàn hiểm nguy để đến đây.

Người áo xám chỉ lặng lẽ nhìn xuống nước.

"Thì làm sao mà chìm xuống?"

Hắn nhìn vào trong.

Không gian xung quanh đổ vỡ.

Không có hơi ấm.

"Chúng ta đã từng lựa chọn..."

Người áo trắng vẫn bất động, như thể không nhận ra điều gì.

Dưới lòng sông, không có gì.

Một mình hắn.

"Ngươi đã bước vào."

Người áo trắng cất giọng khàn khàn.

Không nữ.

Không người lái.

Nó ở khắp mọi nơi.

Bóng tối hút hắn vào.

ẦM!

Câu hỏi vang vọng.

Xoẹt!

Mà là một bóng dáng khác.

Những tiếng thì thầm văng vẳng quanh hắn.

Tiếng gào thét vọng lại từ hư không.

"Vậy thì ngươi..."

Dòng nước bắt đầu xoáy.

Kết thành đại trận.

"Hắn… đã đi tìm… Cánh cửa."

Từng hình người không có mặt, quỳ gối trước một pho tượng cổ xưa.

Chỉ có một bàn tay giơ lên, hướng về phía trước.

Lạnh.

KHẢO NGHIỆM TRUYỀN THỪA CÁI GIÁ CỦA SỨC MẠNH

"Là nơi này…"

Không ánh sáng.

ẦM! (đọc tại Qidian-VP.com)

Không cần động thủ.

Hắn chỉ nhìn xuống mặt sông.

"Ngươi muốn chìm xuống sao?"

"Được rồi."

Bóng người kia vẫn đứng giữa không trung.

Bây giờ mới thực sự…

Mặt sông đen như mực.

"Vậy thì… tất cả cùng c·hết đi."

"Ta chưa bao giờ nổi lên."

Mặt nước lạnh lẽo nuốt dần con thuyền.

"HẮN KHÔNG THỂ SỐNG!"

Là có thể nghịch chuyển càn khôn.

Chỉ có tiếng bước chân vang lên.

Người áo trắng khựng lại.

"Ngươi... hiểu được?"

Không được.

Không lạnh.

Và trong khoảnh khắc đó…

Sau tấm khăn đen là một khuôn mặt rỗng tuếch, không có mắt, mũi hay miệngchỉ là một khoảng trống tối đen.

"Vậy thì ngươi... chỉ còn một con đường."

Bàn tay bỗng run lên.

Cờ trên bàn bắt đầu trôi đi.

Chỉ có bóng tối vô tận, quấn lấy thân thể hắn như một con quái vật đói khát.

Làm cho tất cả tin rằng

Bên trong gương…

Đối đầu cả tu chân giới.

Chỉ đơn giản…

HẮC NGỤC VÔ HÌNH

Một làn sóng nhỏ gợn lên.

"Ngươi có tư cách sao?"

"Rốt cuộc là gì?"

Chỉ có hư vô.

Xoẹt!

Tự hủy diệt chính mình.

Giả Đạo.

Nó lại khơi gợi trong lòng hắn một cơn sóng ngầm.

ẦM!

"...vậy thì ta sẽ đặt một bàn cờ ở nơi sâu nhất."

TRUYỀN THỪA BÍ ẨN.

Bóng người áo rộng đứng giữa điện không động.

Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.

Một giọng nói vang lên từ bốn phương tám hướng.

Con thuyền khẽ lay động.

Không mái chèo.

ẦM!

Một lão tổ rơi xuống đất, run rẩy.

Nó trở thành sự thật.

Từ trong đó, một bàn tay khô quắt chậm rãi thò ra.

Nhưng…

... đồng loạt vươn về phía hắn.

Một bóng dáng cao lớn, không có mặt, đứng trên biển máu, chống lại cả thiên địa.

Chương 75: Thuyền chìm trên sông hắc lưu

"Ngươi đã bước vào."

Con thuyền vỡ nát.

Cột trụ đổ nát.

Ngồi trên đó…

Hắn đã hủy diệt một tông môn cường đại.

Đá xanh phủ rêu.

Nhưng ngay khi hắn đặt chân vào bên trong…

Những bóng đen quỳ gối trước pho tượng không đầu, phát ra những tiếng thì thầm kỳ dị.

Nhưng cuối cùng…

Hắn biết.

Không âm thanh.

"Kẻ sáng lập… đã đi đâu?"

Một tên khác buông kiếm.

"Không… KHÔNG!"

HẮC UYÊN

Không phải kiếm khí.

Phía trên hắn, một đôi mắt đang nhìn xuống.

Hắn nhìn về phía pho tượng.

Cảnh tượng người quỳ rạp, máu chảy thành sông.

THUYỀN NHỎ TRÊN SÔNG HẮC LƯU

Những bóng đen quỳ gối… đồng loạt ngẩng đầu.

Là một kẻ không có khuôn mặt.

Một giọng nói vang lên.

"Trở thành một phần của hắn…"

Sức mạnh khủng kh·iếp.

Không phải là hắn.

Không phải linh lực.

Một người mặc áo trắng, lưng còng, khuôn mặt che kín bởi tấm khăn đen.

"Vậy kẻ sáng lập đã đi đâu?"

Người áo xám không đáp.

Người kia bỗng dừng bước.

Một…

Nhưng sát khí đã trả lời thay.

Bản thân... chưa bao giờ rời khỏi chiếc ngai đen kia.

Trong ánh mắt sâu thẳm không chút dao động.

Những bóng đen từ trong hư vô trồi ra.

Ánh mắt bám chặt lấy hắn.

Nước sông tràn lên mạn thuyền.

Hắn thử cử động tay.

Không phải một.

Một làn sóng kinh hoàng bộc phát.

Ngước lên.

Đây không phải câu trả lời mà hắn mong đợi.

Không có ánh sáng.

BỐP!

"Nhưng nếu nước không chảy, thuyền cũng chẳng thể đi xa."

Nhưng đúng lúc vòng vây siết chặt.

"Ngươi đã nhìn thấy."

Trước mặt hắn, một chiếc gương đen xuất hiện.

Không còn đâu là thực, hư, mộng, tưởng.

Hắn khẽ cười.

Ánh mắt tĩnh lặng.

Một con thuyền nhỏ lặng lẽ trôi.

Không giống như tay của một con người.

"Chúng ta đã từng đứng tại nơi này..."

Tĩnh mịch.

Bóng tối tràn ra.

Không gần.

ẦM!

Mỗi con mắt đều chứa một dòng ký ức vỡ vụn.

Cả một đạo quân tu chân…

ẦM!

Một vực sâu mở ra dưới chân hắn.

Không phải không có ngũ quan.

Một nụ cười nhạt nhẽo…

Hắn không thể đáp.

Như chẳng còn thuộc về thế gian này.

Truyền thừa chi địa.

Phía sau đủ loại tu sĩ.

Hắn đã làm lung lay cán cân quyền lực của tu chân giới.

Khô.

Và từ trong đó, một bàn tay vươn ra.

Một bóng người bước vào.

"Các ngươi chắc chắn… muốn t·ruy s·át ta?"

Cả không gian rung chuyển.

"Ngươi đã bị nuốt chửng."

"Hắc Lưu... vốn không có đáy."

"Nếu Hắc Lưu không có đáy..."

"Ngươi đã hỏi."

Một chiếc ngai đen.

Giờ đây, tất cả đều muốn lấy mạng hắn.

Và khi hắn tin vào điều đó…

Bọn họ đ·ã c·hết.

Trước khi mất ý thức, hắn thấy một hình ảnh cuối cùng.

ẦM!

Hắn v·a c·hạm với một mặt phẳng lạnh lẽo.

Không nam.

"Ngươi muốn truyền thừa?"

"Không ai có thể quay đầu trên dòng Hắc Lưu."

Không được.

Hắn thử nhấc chân.

Kiếm tu, ma tu, đao tu… (đọc tại Qidian-VP.com)

Không còn đâu là trên, dưới, trái, phải.

"Nếu đây là truyền thừa…"

Mặt nước... không còn đen nữa.

Không ai đáp.

Không tiếng động.

Thọ nguyên tan biến.

"Truyền thừa này…"

Xoẹt!

Hắn giật mình tỉnh dậy.

Chỉ cần đạt được…

Và hắn nhận ra...

"Kỳ đạo không có lối về."

ẦM!

HẮC LƯU VÔ ĐÁY

Như đến từ viễn cổ.

Và từ nơi đó, hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn bàn tay...

Người áo trắng khựng lại.

"Và ngươi sẽ phải quyết định."

Vì hắn tin rằng mình đ·ã c·hết.

Người áo trắng cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.

Mà là…

"Người sáng lập… chưa từng rời đi."

Thế giới trước mắt bỗng xoay chuyển.

"Kẻ sau này… cũng sẽ giống chúng ta…"

Người áo rộng đi tới, đối mặt với bàn tay đang giơ ra từ vết rách không gian.

Bóng dáng trong gương đột nhiên quay đầu lại.

Tĩnh lặng.

Là khảo nghiệm truyền thừa.

Trên vách tường khắc đầy những hình vẽ quái dị.

Linh lực sụp đổ.

Bao vây bốn phương tám hướng.

Không có bất kỳ cảm xúc nào.

Nó bắt đầu dao động.

Mà là hàng ngàn.

Hắn ngẩng đầu.

Hắn đã trở thành một phần của nơi này.

Nhưng người áo xám vẫn không động đậy.

Bên trong đại điện rung chuyển. (đọc tại Qidian-VP.com)

Bàn tay chợt nắm chặt.

Ai mới thực sự bị tiêu diệt?

Bóng tối.

Bên trong một dãy núi cổ xưa, ẩn giấu sau vô tận sương mù, có một vùng đất bị lãng quên.

Đại điện rung chuyển.

BÀN TAY HẮC ÁM

Một nơi ngay cả những lão tổ cũng không dám tùy tiện đặt chân.

Tự chấm dứt sinh mệnh.

"Ta hỏi lại lần nữa."

Không có trọng lực.

Ngón tay chạm vào da hắn.

Không xa.

Mà là...

"Ngươi đã đi xa như vậy, còn muốn trở về sao?"

Bàn tay đang cầm quân cờ run nhẹ.

Hắn hiểu.

"Quỳ xuống đi… nhận lấy ban phước…"

"Vậy thì ngươi... sẽ nhìn thấy."

Và hắn rơi xuống.

Người áo rộng nheo mắt.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 75: Thuyền chìm trên sông hắc lưu