Tu Tiên Thời Đại
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 122 Tìm đường sống trong chỗ c·h·ế·t
Trần Võ Sâm lúc này cũng không nghĩ được nhiều mà chui vội vào trong rồi cắn đan hồi phục khí huyết.
Dứt lời Nguyễn Quang Đức cũng thong thả rời đi. Dường như hắn đã nắm chắc Trần Võ Sâm vậy.
Nhưng tên bác sĩ kia cũng tài. Hắn chỉ đơn giản bấm tay thế mà cô gái giữ lại được tỉnh táo nhưng không còn la hét được nữa.
Những lão ta không hoảng.
“Hey ! Đấy là Cỗ Máy Chiến Đấu tôi mất rất nhiều tiền mua của Influence mà ? Đứa nào dám lôi ra sử dụng vậy ?”
“Cái âm thanh gì vậy ?” Trần Võ Sâm âm thầm nghĩ.
"Đi c·hết đi !!!" Lão bác sĩ điên cuồng oanh tạc tới Nhất Vệ qua đó muốn mài c·hết hắn.
Thế nhưng chắc chắn không phải gì tốt vì từ mắt của những kẻ bị giam giữ kia chỉ toàn là sự tuyệt vọng lẫn tiếng khóc lóc van xin do sợ hãi tới cùng cực hướng về vị bác sĩ trên cao đó. (đọc tại Qidian-VP.com)
Đột nhiên bức tường sau lưng hắn bỗng nổ tung, một cánh tay sắt cứ thế mà xuyên qua làm Trần Võ Sâm giật bắn mình.
Ở đây trước là một nhà tù nhưng bị cải tạo thành một phòng thí nghiệm nên vẫn giữ các song sắt và máu người đã khô bết dính trên tường.
“Vào đây nhanh đi thằng nhóc đa nghi láo lếu.” Nguyễn Hữu Quang bực tức nói.
"Hừm thí nghiệm trên người sao ? Ngươi là một tên tiến sĩ hoạt động không có bằng cấp ?" Nhất Vệ tò mò hỏi.
Lão bác sĩ không nhịn được lải nhải. Đôi mắt láo liếc đánh giá Nhất Vệ nhưng tay đang mò mẫm gì đó ở trong túi áo.
Nhất Vệ cũng không ngu hắn nhận ra cử động kì lạ của lão bác sĩ nên chủ động công kích.
Cứ thế cả hai không ai nhường ai khiến cho mất thời gian vô cùng mới thấy được một lộ tuyến chung và tới nơi.
"Được rồi để xem nào. Nếu kết hợp cái này với cái này ? Sẽ hiệu quả chứ nhỉ ?" Tên bác sĩ loạn trí liên tục nói gì đó khi cầm hai bộ phận máy móc gì đó lên.
Nhất Vệ nhún vai đáp. “Không thích.” Dứt lời khí thế trên người hắn cũng thay đổi. Sau lưng hắn một đồ án với những hoa văn màu tím và tám vòng sáng trắng xuất hiện tạo nên một hình đồ phức tạp.
"Mày biết không ? Sự tiến hóa thì cần quái gì đến Lục Phủ Ngũ Tạng ? Thứ này quá thừa thãi bỏ đi thôi." Tên bác sĩ tâm thần nói sau đó vô tình vứt quăng n·ộ·i· ·t·ạ·n·g trong cơ thể cô gái đi.
"Ờm anh cũng quên đường trên giấy này là đường chính quy." Nguyễn Hữu Quang cũng ngượng ngùng nói.
Lúc này ở đây khá náo nhiệt nhưng không làm Trần Võ Sâm và Nhất Vệ thấy vui vẻ tẹo nào.
Ấy thế khi hắn vừa tiến tới phạm vi lão bác sĩ, một Trận Pháp từ dưới mặt đất xuất hiện khiến Nhất Vệ không thể động đậy.
"Ôi anh ơi ! Nó đắt lắm sao anh đá mạnh vậy lỡ nó hỏng thì sao ? Tiền của em nhiều năm gom góp . . ."
Sa đoạ sẽ bị Đại Đạo nhấn chìm.
Hóa ra hắn chính là người thần bí Số 3 trong một hội thần bí gì đó muốn tiêu diệt Trần Võ Sâm.
"Mày hâm à ? Phải đi trái, nghẹo phải ba lần thì mới tới. Đi theo cái màn hình này là c·hết !!!"
Thập Luân Cảnh chính là cảnh cuối cùng dưới Phàm Gian và lý do nó được gọi là Thập Luân Cảnh chính là lời nhắc nhở của người xưa cho tới nay về sự tham lam khi tiếp xúc và lĩnh ngộ Đại Đạo.
Bỗng hắn thoáng dừng lại, ngoảnh đầu lại nhìn về một hướng.
"Làm sao giờ ? Có đuổi theo không Số 3 ?" Cái người luôn đứng bên cạnh Nguyễn Quang Đức bỗng lên tiếng. Chỉ câu nói đó thôi đã lộ thân phận của Nguyễn Quang Đức.
Cả hai nhìn về phía trước rồi lại quay ra nhìn nhau mà chỉ biết cười khổ.
Chương 122 Tìm đường sống trong chỗ c·h·ế·t
Những lão bác sĩ không hề lo lắng.
Trong khi Nhất Vệ còn đang bị lão bác sĩ vây hãm, Trần Võ Sâm và Nguyễn Hữu Quang đang điên cuồng chạy loạn giữa các căn phòng mà miệng cả hai không ngừng chí chóe.
"Im miệng ! Mày nói câu nữa tao bắt mày về sống với V·ú Nuôi." Nguyễn Quang Đức lạnh lùng quát về phía em trai mình.
Nhất Vệ lo lắng cho Trần Võ Sâm nên chủ động xuất kích muốn đánh nhanh diệt ngọn. (đọc tại Qidian-VP.com)
"Thú vị ! Ngươi vậy mà không phải Hư Cảnh mà là Thập Luân Cảnh sao ? Rốt cuộc tên đó đã bái nhập ai mà có kẻ đẳng cấp như ngươi làm kẻ bảo vệ ?"
“Cũng được ! Ta còn chưa bao giờ thử lai ghép Thập Luân thân thể. Nay thử chút cũng được.”
Có rất nhiều người bị giam ở đây, ánh mắt sợ hãi nhìn về phía trên một cái bục cao ngất có một người như bác sĩ đang làm giải phẫu gì đó.
"Nhưng anh không thấy rất vô lý sao ? Chúng ta đang đi xuyên qua các bức tường mà !!!" Trần Võ Sâm cố cãi.
Lúc này trong căn phòng sâu nhất trong viện thí nghiệm. Cũng là căn phòng rùng rợn nhất không ai dám bước vào.
Nhìn thấy tám vòng mang theo uy áp như Thần Linh, tên bác sĩ nhăn mày có chút khó chịu.
Thế nhưng Nguyễn Quang Đức quay lại nhìn về phía con rô bốt đã chạy đi mất để lại đống tường còn ngổn ngang.
"Ha Ha ! Bất ngờ sao ? Run sợ sao ? Ngươi có là Thập Luân Bát Cảnh thì sao ? Cũng bị Khốn Trận của ta vây lại mặc ta xử lý thôi."
Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc này, Trần Võ Sâm bỗng nghe thấy một tiếng đổ vỡ đến từ phía bên kia bức tường.
Tuy nhiên đòn đánh toàn lực của Nguyên Anh Kỳ Đỉnh Phong ấy vậy mà không gây một chút thương tổn nào tới con rô bốt cả mà chỉ khiến nó chao đao đôi chút. (đọc tại Qidian-VP.com)
"Không vội ! Tôi biết hắn đi đâu. Thay vì đi đường vòng chúng ta hãy đi đường tắt."
“Đừng hòng phản kháng !” Nhất Vệ xông lên, khí thế như rồng. Cánh tay hắn vươn ra mà như hoá hình thành một người khổng lồ đưa cánh tay ra chụp về phía lão bác sĩ.
Từ bức tường thế mà bước ra một con rô bốt khổng lồ.
"Anh phải đi hướng này ! Đây mới là nơi thông xuống cung điện đó." Trần Võ Sâm la lớn vừa chỉ vào cái màn hình điện tử trước mặt.
"Đi vòng thật rồi." Trần Võ sâm thầm than.
Dứt lời sau lưng lão bác sĩ cũng hiện lên đồ án kì lạ màu xanh lục, một vòng sáng lượn lờ ở chính giữa. Đại biểu cho việc lão bác sĩ mới là Thập Luân Nhất Cảnh. Từ đó có thế thấy trên mặt khí thế lão ta thua Nhất Vệ một mảng lớn. (đọc tại Qidian-VP.com)
Nguyễn Quang Sáng đột nhiên nhảy ra la hét, chỉ trích về phía cỗ máy.
“Ngươi còn chưa có trả lời câu hỏi của ta.” Lão bác sĩ lạnh giọng nói.
Cùng với đó là một bóng người đi ra chỉ trỏ.
. . .
Số mười ở đây chính là để nhắc nhở hậu bối có bắt đầu đi đường mới thì đừng quá mười lần.
Thập Luân Bát Cảnh sao ? Cường giả đẳng cấp như ngươi vậy mà chịu hạ mình đi làm cái chân bảo vệ cho một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch hả ?”
"Trận pháp cấp 7 ? Ngươi lại có trận pháp cấp độ này ?" Nhất Vệ không thể tin được nói.
Và khi một đầu Đại Đạo đạt đến Thông Suốt hãy bắt đầu kiếm một đầu Đại Đạo khác để theo đuổi rồi lặp lại.
Trong khi đó Nguyễn Hữu Quang lại cầm một mảu giấy như tờ giấy ăn được cô gái nọ viết cho hắn về điểm hắn cần tới.
Đại Đạo ba ngàn. Đừng nhìn như nó nhiều nên muốn đi thông hết. Phải biết sàng lọc, chọn ra những đầu Đại Đạo phù hợp mình mà theo. (đọc tại Qidian-VP.com)
Nguyễn Quang Sáng nghe tới hai từ "V·ú Nuôi" thì vội im bặt lại không dám nói thêm nửa lời.
Bất kì kẻ tham lam nào đều phải chịu đến báo ứng. Đạt được mười đầu Đại Đạo rồi hãy đột phá cảnh giới tiếp theo đừng ham hố lưu lại.
Còn cô gái thì hiển nhiên cách c·ái c·hết chỉ còn một hơi.
Từ đó khí thế Nhất Vệ cũng thay đổi, trở nên vừa cao quý lại sâm nghiêm.
Hòa âm trong đó còn là tiếng kêu gào đến xé lòng của cô gái trên bàn mổ. Một cô gái còn sống và giờ đang chịu sự t·ra t·ấn của việc giải phẫu sống mà không có gây mê.
Bị hỏi tới, Nguyễn Quang Đức chỉ mỉm cười.
Một âm thanh quen thuộc từ cỗ máy vang ra và từ sau hông nó mở ra một cửa vào.
Lão bác sĩ vừa dứt lời thì trong màn đêm đen một bóng người xuất hiện, hình dáng cao gầy chính là Nhất Vệ.
. . .
Điều này làm cho những kẻ bị giam giữ dưới kia sợ hãi không thôi.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.